857 chữ · ~6 phút đọc
Những người ngồi ở cuối ngõ đều không bày đồ ra ngoài. Đã thế, chắc chắn thứ họ cầm trong tay đều là đồ không thể lộ ra ánh sáng.
Đường Niệm Niệm chọn tìm tới một ông cụ gầy gò, khoảng sáu bảy mươi tuổi. Râu tóc bạc phơ, mặt gầy đến mức không còn mấy thớ thịt, nhưng dù chỉ đang ngồi xổm, trên người ông vẫn toát ra khí chất thanh ngạo. Nhìn một cái liền biết xuất thân không tầm thường.
“Cô gái, tôi chỉ đổi lương thực.”
Ông cụ nói bằng giọng nhàn nhạt.
“Cháu xem đồ của ông trước đã.”
Niệm Niệm thò tay vào túi sờ một cái, khi rút tay ra, trong lòng bàn tay đã có thêm mấy hạt gạo trắng tinh, tròn mẩy, ánh lên sắc óng ánh dưới ánh sáng mờ của ngõ nhỏ.
Hơi thở của ông cụ lập tức trở nên gấp gáp.
Ông từ trong áo khoác móc ra một cái túi nhỏ, mở từng lớp bao bọc cẩn thận. Cuối cùng, lộ ra một chiếc hộp gỗ đen, mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra quanh hộp.
“T.ử đàn?”
Đường Niệm Niệm hạ thấp giọng.
Ông cụ khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ thưởng thức. Con bé này đúng là biết hàng.
Ông hé nắp hộp gỗ, quay về phía cô. Một tia sáng lục sắc long lanh bật ra, chiếu lên gương mặt Niệm Niệm. Bên trong là một chiếc vòng tay đế vương lục, xanh biếc đến mức thấu lòng người, không một vết tỳ.
Tim Niệm Niệm đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Trước kia đi làm ở thành phố, bà chủ của cô có một mặt nhẫn đế vương lục tương tự. Chỉ một mặt nhẫn thôi mà bà ta đã bảo mất một trăm triệu để mua.
Còn đây là cả vòng tay.
Một tỷ? Hai tỷ? Cô không dám nghĩ tiếp.
Trong lòng chỉ còn một câu: Phát tài lớn rồi!
“Ông muốn đổi thế nào?”
Niệm Niệm cố đè lại sự kích động, tỏ ra điềm tĩnh như đang xem một khối pha lê bình thường.
“Năm trăm cân gạo. Hai trăm cân bột mì.”
Ông cụ chậm rãi nói, giọng có chút tiếc nuối.
“Cô gái, món này nếu là trước kia, có tiền cũng không dễ mà mua được.”
Đây là hồi môn của vợ ông. Những thứ khác ông còn không nỡ lấy ra. Nhưng nay bị ép đến đường cùng, chỉ có thể đem vật này đổi lương thực.
“Cháu đổi cho ông năm trăm cân gạo, ba trăm cân bột mì. Được không?”
Niệm Niệm đáp ngay, dứt khoát.
Trong không gian của cô, lương thực gần như vô hạn. Đổi một báu vật thế này không khác nào nhặt được vàng. Nhưng cô cũng không phải loại người thấy người ta khổ mà còn ép giá.
Ông cụ liền báo cho cô một địa chỉ, dặn:
“Chờ trời tối rồi hãy mang tới.”
“Cảm ơn.”
Giọng ông cụ khẽ nghẹn.
Đưa món đồ này ra ngoài, vốn đã là một canh bạc. Lỡ gặp kẻ vô lại, có lý cũng thành không. Đồ mất, người cũng khó giữ.
May mà gặp được cô gái có ánh mắt lương thiện này.
Niệm Niệm hỏi:
“Ông có muốn đưa vòng cho cháu giữ trước không? Yên tâm, cháu không phải người tốt, nhưng không chiếm tiện nghi người khác.”
Cô nói vậy vì những gã đàn ông khả nghi đã đi qua đi lại mấy lần, mắt dán vào hộp t.ử đàn của ông cụ như sói nhìn con mồi.
Với thân hình gầy yếu này của ông, đi ra khỏi ngõ chắc chắn sẽ bị cướp sạch.
Nhưng ông cụ khoát tay từ chối:
“Không được. Cháu đ.á.n.h không lại bọn chúng.”
Ông không thể hại cô bé này.
Đường Niệm Niệm bật cười. Trong tay cô bỗng xuất hiện một quả hạch đào. Ngay trước mặt ông cụ, cô nắm nhẹ.
“Rắc!”
Hạch đào vỡ vụn trong tay cô như cát. Mùi thơm lan ra k*ch th*ch khứu giác.
“Cho ông này.”
Cô thổi bay vỏ, kín đáo đưa phần nhân hạt còn nguyên cho ông.
Ông cụ nuốt nước bọt cái ực, ăn một miếng.
Vị thơm nồng lan ra nơi đầu lưỡi, làm sống mũi ông cay cay. Đã bao lâu rồi ông chưa được ăn thứ ngon như vậy?
“…Cho cháu.”
Ông cụ không do dự nữa, kín đáo đẩy cái hộp t.ử đàn vào tay cô.
Ông quyết định đ.á.n.h cược thêm một lần — lần này là cược vào lòng tốt của cô gái trẻ.
Dù không đưa, ra khỏi ngõ này cũng sẽ bị cướp mất. Ít nhất đưa cho cô, ông còn có hy vọng lấy được lương thực.
“Ban đêm cháu sẽ đến.”
Niệm Niệm bỏ hộp vào sau gùi, rồi lấy ra một con gà rừng đưa ông cụ.
“Thêm thịt. Ông phải bồi bổ.”
Cô chỉ thích chiếm của kẻ xấu, chưa bao giờ thấy hứng thú khi chiếm tiện nghi của người tội nghiệp.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Cuộc Sống Hằng Ngày Của Thanh Niên Trí Thức Bị Mang Ra So Sánh
290 ch
Tôi Trói Định Hệ Thống Chống Gian Lận
5 ch
Cả Trường Mắng Tôi Đào Mỏ, Kết Quả Bị Vả Mặt
5 ch
Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
206 ch
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
115 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.