1.791 chữ · ~12 phút đọc
Chương 5:
17.
Tin khẩn từ biên cương truyền về.
Hung Nô lại xâm phạm, mang theo năm vạn binh mã, liên tiếp chiếm ba tòa thành nơi biên ải.
Long Nhương quân trấn thủ biên cương thương vong vô số.
Hóa ra cuộc đầu hàng trước đó chỉ là một cái bẫy,
cái thủ cấp thủ lĩnh bị chém rụng hóa ra cũng là kẻ giả dạng.
Hoàng đế vì vậy mà long nhan đại nộ, đêm khuya triệu Đại tướng quân vào cung.
Hắn chẳng còn tâm trí đâu để trách phạt ta và Lăng Thừa Diên nữa.
Ra lệnh cho mọi người sửa soạn, sáng sớm hôm sau lập tức trở về biên cương.
Quyết tâm phải thu hồi lại thành trì.
Chuyến đi này, lành ít dữ nhiều.
Ta nhìn A Niên uống hết thuốc, rồi lấy chiếc còi tre đưa cho chàng:
"Ta để Đại Tráng lại cho chàng, sau này mỗi ngày nó sẽ đưa chàng lên đồi tắm nắng, chỉ cần tiếng còi tre vang lên, dù xa tới đâu, nó cũng sẽ trở về bên chàng."
"Chàng yên tâm, Đại Tráng ngoài ta ra không cho ai đụng vào, nó đã để chàng cưỡi, tức là cũng xem chàng như chủ nhân rồi."
Trên chiến trường, chiến mã chính là người bạn tâm giao khăng khít nhất.
Một con ngựa thấu hiểu lòng chủ nhân là vô cùng quan trọng, ta đưa con ngựa quen thuộc cho chàng, cũng đồng nghĩa với việc sự nguy hiểm của bản thân ta tăng thêm một phần.
Ta cũng có tư tâm của riêng mình,
ta không muốn chàng nằm lại cô độc trong phủ Đại tướng quân rộng lớn, cũng không muốn Đại Tráng phải theo ta đi chịu chếc.
A Niên thần sắc nghiêm trọng, tiếp lấy còi tre.
Một lát sau, chàng mới cất tiếng:
"Tuế Tuế, lần tới có thể hái thêm thật nhiều quả hồng đen mang về không?"
Hốc mắt ta hơi nóng lên:
"Được, vậy chàng nhất định phải dưỡng cơ thể cho khỏe nhé, nhớ kỹ khẩu quyết ta dạy, chăm chỉ luyện tập tụ khí, thân thể người luyện võ luôn tốt hơn người thường, chỉ cần chàng học được cách vận công tụ khí, biết đâu bệnh tình của chàng sẽ khỏi."
"Đợi chàng khỏe lại, lại luyện được thân võ nghệ, chàng nhất định sẽ trở thành vị công tử được yêu thích nhất cả kinh thành, lấy chàng cũng coi như ta nhặt được món hời rồi."
Không biết tại sao, lời trong lòng ta cứ thế tuôn ra,
nói hết những gì muốn nói, sợ rằng sau này chẳng còn cơ hội.
Những giọt nước mắt chực chờ tuôn rơi.
"Ta mới khó khăn lắm mới có được một vị phu quân, chàng tốt nhất phải sống lâu trăm tuổi cho ta!"
18.
Những giọt nước mắt chực rơi còn chưa kịp lăn xuống.
Bỗng nghe phía ngoài có tiếng thét c.h.ói tai: "Bắt thích khách!"
Đêm trước ngày khởi hành, vậy mà có thích khách tấn công phủ Đại tướng quân,
chẳng lẽ là người Hung Nô lẻn vào kinh thành?
Nghĩ đến đây,
ta ném cho A Niên một ánh mắt an ủi, rồi thổi tắt nến trong phòng.
Lập tức bay người về hướng nơi ở của Đại tướng quân.
Trong sân nhà chính đã sớm đánh nhau loạn xạ,
nhóm thích khách áo đen che mặt chỉ vỏn vẹn vài người,
nhưng lại có thể cầm chân cả đám thị vệ.
Trong lúc hỗn chiến, một bóng đen lóe lên, lao vào Tây viện.
Tim ta thắt lại, Tây viện chỉ có ta và A Niên ở.
Nghĩ đến chàng trói gà không chặt,
ta chẳng bận tâm đến ai khác, lập tức đuổi theo tên thích khách đó.
Thấy ánh nến trong phòng vẫn sáng,
tim ta đập thình thịch tận cuống họng,
"A Niên!"
Ta tăng tốc bước chân, nhưng bất cẩn bị thứ gì đó vấp phải,
ngã mạnh xuống nền đá xanh.
Cửa phòng kêu kẽo kẹt mở ra, thấy A Niên vẫn đứng đó bình an vô sự, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tuế Tuế, khụ..."
Chàng ho sặc sụa, khó nhọc lao về phía ta.
Ta mới chú ý tới gương mặt chàng trắng bệch, môi cũng chẳng còn chút sắc m.á.u.
Ta nhìn theo ánh mắt nghiêm trọng và căng thẳng của chàng xuống phía dưới,
thấy bụng mình đang chảy m.á.u đầm đìa.
Người tập võ lại phạm phải sai lầm sơ đẳng nhất.
Lúc ngã xuống vì phân tâm mà quên thu kiếm,
vậy mà lại va phải lưỡi kiếm của chính mình.
Ta cười gượng xua tay, thản nhiên nói: "Không sao, không sao."
19.
Kết quả là có sao rất lớn, vết thương m.á.u chảy không ngừng,
A Niên mang thân thể ốm yếu chăm sóc ta suốt một đêm,
khi ta tỉnh lại chỉ thấy chàng tựa ngồi bên đầu giường nhắm mắt nghỉ ngơi,
đuôi mắt đỏ ửng.
Vết thương cũ vừa lành lại thêm vết thương mới,
ta lại phải lưu lại trong phủ.
Trước lúc lên đường, Đại tướng quân trịnh trọng giao phó tướng quân phủ cho ta trông coi.
Một tên thích khách cũng không bắt được,
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
dẫu lòng không yên, người cũng chỉ có thể giục ngựa rời đi.
Lăng Thừa Diên dỗ dành xong Diệp Tri Tuyết đang khóc lóc sướt mướt,
ngoảnh đầu quét mắt nhìn lớp băng vải quấn trên bụng ta,
ta tưởng hắn sẽ lại mắng một câu đồ ngốc,
nhưng hắn lại thúc ngựa tới trước mặt ta,
hất cằm, nhìn xuống ta đầy kẻ cả:
"Cố Tuế, ngươi thực sự tưởng bảo vệ hắn như vậy, tên ốm yếu đó sẽ coi trọng ngươi sao? Ta hiểu đàn ông, hắn nếu không phải mệnh sắp tận thì đã chẳng đời nào chịu cưới ngươi, uổng cho ngươi còn ngu ngốc muốn dạy hắn võ công để chữa bệnh cho hắn."
"Ta nói cho ngươi biết, bộ dạng nịnh nọt hiến dâng này của ngươi chẳng có tác dụng gì với ta, mà với hắn cũng vậy thôi."
"Một nữ tử chẳng có lấy nửa phần kiều diễm, thử hỏi nam tử nào sẽ yêu thích?"
Lăng Thừa Diên ném cho ta ánh mắt đầy thương hại rồi giục ngựa rời xa.
20.
"Tuế Tuế, Tuế Tuế?"
Chẳng biết A Niên gọi đến lần thứ mấy, ta mới hoàn hồn.
"À... vừa nãy chàng hỏi ta điều gì?"
A Niên bất lực dùng đầu bút lông gõ nhẹ lên tờ tuyên giấy trên bàn,
"Đêm qua thấy nàng bảo không hiểu nghĩa một chữ, nói ta nghe thử, ta viết cho nàng xem."
Ta gãi đầu, ấp úng: "Kiều..."
[Một nữ tử chẳng có lấy nửa phần kiều diễm, thử hỏi nam tử nào sẽ yêu thích?]
Câu nói này của Lăng Thừa Diên đã văng vẳng bên tai ta nhiều ngày qua.
Kiều rốt cuộc nghĩa là sao?
Là kiểu điệu đà như Diệp Tri Tuyết, hay là kiêu căng tùy hứng như công chúa?
Ta tập trung cao độ nhìn A Niên viết xong chữ này,
ánh mắt sáng rực chờ chàng giải thích.
A Niên chạm phải ánh mắt ta, liền bật cười thành tiếng,
"Dáng vẻ nàng bây giờ, chính là kiều."
Ta mở to đôi mắt.
"Hả?"
Xem ra A Niên không hề học rộng tài cao như ta tưởng,
chắc là chữ này chàng cũng không rõ nghĩa, nên mới giải thích bừa bãi cho ta.
Ý cười trong mắt chàng càng đậm hơn.
"Chính là dáng vẻ này, cái vẻ kiều diễm ngốc nghếch đáng yêu."
Ta nghe chàng từng câu từng chữ nói:
"Bất kỳ dáng vẻ nào khiến lòng người sinh lòng yêu mến đều là kiều, kiều diễm tiến vào lòng quân."
Những ngày sau đó, câu nói kia của Lăng Thừa Diên đã biến mất.
Chỉ còn lại câu nói của A Niên quanh quẩn trong tâm trí ta.
Cảm giác này tựa như đang dẫm trên mây,
khiến ta lâng lâng, mà cũng đầy bỡ ngỡ.
21.
Hôm đó, sau khi A Niên bôi thuốc lên vết đao trên bụng cho ta,
chàng đặt chiếc hộp gỗ đầu giường vào tay ta.
"Tuế Tuế, sau này nàng đừng dùng kiếm nữa."
Chiếc hộp gỗ này ngày thành thân ta đã thấy rồi,
được đặt ở đầu giường, chắc chắn là vật chàng yêu quý,
ta mở nắp, bên trong nằm một cây roi.
Chuôi roi khảm ngọc, chất liệu thượng hạng, được v**t v* đến mức bóng loáng,
nhìn là biết đã được cầm qua vô số lần, trải qua tháng năm dài đằng đẵng.
"Dùng nó đi, đây là di vật của mẫu thân ta."
A Niên lấy cây roi ra, bên dưới còn lót một cuốn sách dày cộp.
"Cuốn sách này ghi chép kỹ thuật và chiêu thức sử dụng roi, ta sẽ đọc cho nàng nghe."
"A Niên, mẫu thân chàng cũng biết võ sao?"
"Ừ."
Trong chốc lát, ta lại cảm thấy tiếc thay cho A Niên.
"Rõ ràng phụ mẫu chàng đều là người biết võ, thân thể cứng cáp, sao lại..."
Sao A Niên sinh ra lại yếu đuối đến thế?
Ta vốn tưởng thể chất của A Niên là do giống mẫu thân.
Ta khẽ thở dài.
A Niên hiển nhiên hiểu ý lời nói còn dang dở của ta, chàng chẳng hề để tâm mà ngược lại còn trêu chọc ta,
"Tuế Tuế, phụ mẫu nàng chẳng phải cũng sinh nàng ra với khuôn mặt xương lông mày sâu , trông không giống người Trung Nguyên sao."
Ta chớp chớp đôi mắt tỏa ánh hổ phách dưới nắng,
"Trong quân doanh còn có người nói con ngươi của ta giống yêu quái cơ."
Lời vừa dứt,
A Niên lại gần nhìn ta, ta liền ngẩn ngơ.
Hàng mi chàng gần ngay gang tấc, dày đặc như lông vũ,
ta nhìn đến ngây người.
Ta nghe thấy chàng nói: "Rất đẹp."
Sau một lúc lâu ta mới phản ứng được, trong tay mình có thêm một miếng ngọc, trên đó khắc chữ "Niên", là chữ mà gần đây ta mới học viết.
"Giống như miếng đường ngọc này, nó có màu sắc tương tự đồng tử của nàng, đeo rất hợp."
A Niên thuần thục thắt nút dây treo, buộc miếng ngọc bội của chàng lên thắt lưng ta.
Ta vô cùng trân quý, dùng đầu ngón tay v**t v* những đường nét chữ khắc nổi trên đó hết lần này đến lần khác.
Tựa như muốn khắc sâu chữ này vào trong tim.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Giang Lệnh Nghi
10 ch
Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta
15 ch
Học Cách Để Yêu
9 ch
Bị Lừa Xuyên Sách, Tôi Cầm Kịch Bản Và Hàng Tích Trữ Xuyên Về Những Năm 70
142 ch
Nghe Nói Tôi Yêu Thầm Em - Trương Nhược Dư
4 ch
Anh Là Ánh Sáng, Em Là Sao Trời
5 ch
Ta Phải Bị Hưu Bảy Lần Mới Có Thể Báo Đáp Xong Ân Tình
26 ch
Cùng Cao Lãnh Chi Hoa Trồng Trọt, Nuôi Con, Dựng Nghiệp
205 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.