2.562 chữ · ~18 phút đọc
Phùng Hạo không phải là người khéo chuyện trò, khi gặp Ngu Kiều cũng không tỏ ra quá vồn vã, ông chỉ bảo trước tiên đi ăn trưa, sực nhớ ra điều gì lại nói thêm, từ bây giờ trở đi, tôi sẽ gọi cô là Đường Hinh, cô phải tập làm quen với danh xưng này.
Ngu Kiều không có ý kiến gì, cô nghiêng người tựa vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài. Khắp nơi đều là người và xe cộ đông đúc náo nhiệt, những con ngõ nhỏ dài hẹp nằm ngang dọc đan xen, cùng rất nhiều biển báo chỉ đường có hình mũi tên: Cố Cung, Thập Sát Hải, Thiên Đàn, Di Hòa Viên, Công viên Bắc Hải, Phủ Cung Vương… chỉ về các hướng đông tây nam bắc. Thiên An Môn thoáng lướt qua trước mắt, cô thầm nghĩ khó khăn lắm mới đến Bắc Kinh một chuyến, có thể tranh thủ lúc rảnh rỗi đi dạo loanh quanh.
Phùng Hạo thả cô xuống trước cửa nhà hàng rồi tự mình đi tìm chỗ đậu xe. Ngu Kiều ngẩng đầu nhìn lên bức hoành phi treo trên mái hiên chồng diêm rực rỡ sắc màu, trên nền đen chữ mạ vàng viết ba chữ lớn “Tiện Nghi Phường”.
Một ông cụ đang ôm chiếc cọc rơm, trên đầu cọc cắm đầy những xiên kẹo hồ lô, không chỉ có quả sơn tra đỏ mà còn có múi quýt, hải đường, kiwi, chuối… đủ màu sắc trong trẻo lung linh.
“Chua lắm đó.” Phùng Hạo thấy cô đang chăm chú nhìn liền nói một câu, nách kẹp chiếc túi xách, đi đầu bước vào trong. Ngu Kiều bước theo sau, băng qua sảnh lớn đông nghịt thực khách, đẩy cửa phòng bao rồi khép lại, mọi tiếng ồn ào náo nhiệt đều bị cách biệt hoàn toàn ở bên ngoài. Hai người ngồi sẵn bên bàn ăn đang trò chuyện với nhau, nghe thấy tiếng động liền nhìn sang, mỉm cười quan sát cô.
Phùng Hạo giới thiệu cô với bọn họ, người lớn tuổi hơn là Trưởng phòng Tống Hạc Chương, người chịu trách nhiệm chính của vụ án Mạnh Nghị Nhân, người trẻ tuổi hơn là cảnh sát phòng chống m* t** Trương Thành Sinh. “Đây là Tiền Cẩm, nữ cảnh sát đến thực hiện nhiệm vụ.”
Gương mặt Ngu Kiều ửng hồng, vẻ mặt tỏ ra lúng túng luống cuống. Cô nghe Tống Hạc Chương nói: “Trông còn nhỏ hơn tuổi thật nữa.”
Câu nói này thật khó đoán biết là ông ấy đang hài lòng hay không hài lòng về mình, cô lo lắng thầm nghĩ.
Phùng Hạo chỉ vào chiếc ghế bên tay trái của Tống Hạc Chương bảo Ngu Kiều ngồi xuống, còn bản thân thì bước về phía bên cạnh Trương Thành Sinh. Trương Thành Sinh vội nói: “Đội trưởng Phùng, anh đừng có ăn h**p cô bé người ta nha, anh qua ngồi với lãnh đạo đi.” Rồi lại vẫy tay với Ngu Kiều: “Cô qua ngồi chỗ tôi này.”
Tống Hạc Chương nhấp một ngụm trà rồi nói: “Tôi đâu phải là thú dữ cọp vồ đâu mà các người sợ tôi dữ vậy?” Phùng Hạo và Trương Thành Sinh đều bật cười, Ngu Kiều cũng mím môi cười theo, sự căng thẳng trong lòng cô lập tức vơi đi quá nửa, cô nhận thấy họ thực ra rất hiền hòa dễ mến.
Trương Thành Sinh đưa thực đơn cho cô: “Vịt quay tôi gọi rồi, cô còn muốn ăn gì cứ việc gọi, cứ lựa món đắt tiền mà gọi, vị Trưởng phòng Tống này hiếm khi mới mời khách một bữa, không ăn thì uổng lắm.”
Như vậy đâu có được! Ngu Kiều nhanh trí, chỉ nói bản thân chưa từng đến Bắc Kinh nên không biết món nào ngon. Trương Thành Sinh liền bảo vậy để tôi gọi giùm cho, toàn là đặc sản Bắc Kinh xưa thôi: thịt viên chiên giòn, sách bò nhúng, dồi chiên, thịt ngâm tương, canh trứng mực, món hầm ngõ nhỏ… Anh hạ thấp giọng: “Cô nhìn kìa, mặt Trưởng phòng Tống xanh mét luôn rồi kìa, gọi thêm món bánh lừa lăn nữa.” Sau đó anh cao giọng: “Được rồi, cứ ăn trước nhiêu đây đi, thiếu thì gọi tiếp!”
Tống Hạc Chương nói: “Cái cậu này, phải ăn cho bằng hết đó nha, không được lãng phí đâu.”
Trong lúc đợi lên món, Phùng Hạo lấy từ trong túi xách ra một chiếc bìa hồ sơ bằng giấy xi măng đưa cho Ngu Kiều, đồng thời cho cô biết: “Trong bao này là tài liệu về Mạnh Nghị Nhân và những người có liên quan, cô hãy làm quen trước đi, những việc cụ thể lát nữa tôi sẽ nói với cô sau.”
Ngu Kiều định mở ra xem thì Tống Hạc Chương cản lại: “Không gấp đâu, lo ăn cơm trước đã, khi ăn cơm không bàn công sự.”
Nhân viên phục vụ đẩy chiếc xe chở vịt quay đi vào, người đầu bếp đứng bên cạnh tự tay lóc thịt ngay tại chỗ, cắt được đầy ắp hai đĩa lớn. Ngu Kiều bắt chước dáng vẻ của Trương Thành Sinh, gỡ một miếng bánh tráng trải phẳng trong lòng bàn tay, đặt lên trên miếng da vịt, thịt vịt, dưa leo xắt sợi, đầu hành xắt sợi, phết thêm tương ngọt và đường cát rồi cuộn tròn lại ăn, quả thực là vô cùng mỹ vị.
Cô ăn thêm hai viên thịt chiên giòn. Sau khi món sách bò nhúng được dọn lên bàn, Trương Thành Sinh liền chỉ dẫn cho cô: “Cô nhìn tôi đây, món này phải ăn lúc còn nóng.” Anh gắp một đũa chấm vào đĩa sốt mè lật qua lật lại cho đến khi nước sốt bám đầy mới đưa vào miệng, vừa nhai vừa khen ngợi, vừa tươi mềm lại vừa giòn sần sật.
Phùng Hạo thực sự nhìn không nổi nữa liền lên tiếng: “Đường Hinh, cô đừng có thèm để ý đến cậu ta, mau tranh thủ ăn đi, bằng không cậu ta gắp thêm hai đũa nữa là hết sạch đó.”
Khi mọi người đã ăn gần xong, Tống Hạc Chương nhận được một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy ông bảo có một cuộc họp phải đi trước một bước. Trương Thành Sinh liền í ới gọi theo nhắc nhở Trưởng phòng Tống đừng quên tính tiền nha.
Tống Hạc Chương quay đầu lườm anh một cái, cười mắng một tiếng: “Cái thằng nhóc này.”
Trương Thành Sinh đem tất cả thức ăn thừa gói mang về, xách túi đi đón xe buýt về nhà. Phùng Hạo thì lái xe đưa cô đến tìm một nhà nghỉ ở gần đó, nơi này ông từng lưu trú qua, trông cũng sạch sẽ và giá cả không đắt lắm. Ông ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi Ngu Kiều trên người có tiền hay không, nhìn thấy vẻ mặt bối rối của cô thì ông không nói gì thêm, rút từ trong ví da ra năm trăm tệ đưa cho cô: “Đây là tiền ứng trước, trong bao hồ sơ còn có một bản hợp đồng lao động, cô xem qua nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào, mười giờ sáng mai tôi sẽ quay lại.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Ngu Kiều đợi cho xe của ông chạy khuất mới xách chiếc va li đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng. Vào đến phòng, trước tiên cô đi tắm rửa sạch sẽ, sau đó ngồi lên giường mở bao hồ sơ ra, rút ra một xấp tài liệu dày cộm. Một tấm ảnh màu từ bên trong rơi ra ngoài, cô tò mò nhặt lên xem, đó là một người đàn ông trẻ tuổi mặc chiếc áo blouse trắng, hai tay đút vào túi quần, gương mặt vô cùng tuấn tú, khóe môi ẩn hiện một nét cười, nụ cười ấy như tự mang mị lực khiến người nhìn vào cũng không kìm được mà mỉm cười theo.
Ngu Kiều mím mím môi, mặt sau tấm ảnh có viết ba chữ Trình Dục Huy.
“Là tên của anh ấy sao?”
Cô lật giở xấp tài liệu, rút ra một tờ sơ yếu lý lịch, chăm chú đọc từ trên xuống dưới một lượt rồi chậc chậc lưỡi trầm trồ, thành tích học tập của người này thực sự vô cùng xuất sắc.
Đến khi cô xem xong toàn bộ tài liệu và ký xong hợp đồng lao động thì trời đã về khuya. Cô đứng dậy đi khép rèm cửa lại, nhà cao tầng ở Bắc Kinh không nhiều lắm, nhìn ra ngoài bốn phía đều tối đen như mực, đêm nay không có trăng, trời có gió.
Cửa phòng cách âm không tốt lắm, có thể nghe thấy tiếng bước chân của những vị khách mới đến ngoài hành lang. Cô nằm trằn trọc lật qua lật lại mãi không ngủ được, bèn dứt khoát mở tivi lên, chuyển qua lại vài đài truyền hình, thấy có một chương trình về ngành pháp y. Cô sực nhớ đến người tên Trình Dục Huy kia theo học chuyên ngành pháp y tại trường Đại học Phục Đán nên đã nán lại xem chương trình này một lát, quả thực là tẻ nhạt vô cùng. Chẳng biết cô đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, đột nhiên lại bị đánh thức bởi tiếng ồn ào, cô mơ màng mở mắt ra kéo rèm cửa sang một bên, trời đã hửng sáng màu xanh xám, phía dưới có một trạm xe buýt đông nghẹt người đứng chờ, mỗi khi có xe vào trạm lại phát ra tiếng lốp xe ma sát với mặt đường trầm đục, ầm ầm như tiếng sấm rền.
Sau khi Ngu Kiều vệ sinh cá nhân xong xuôi, Phùng Hạo vừa vặn đến tìm cô, ông còn mang đến cho cô món cháo kê và bánh mì kẹp thịt lừa. Nhìn thấy đống tài liệu đặt trên bàn, ông ngồi xuống nói: “Cô cứ ăn đi, chúng ta tranh thủ rà soát lại vụ án này một chút.” Rồi ông cầm lên lật xem vài tờ, bất ngờ hỏi: “Đã đọc hết chưa? Nếu cô muốn rút lui thì bây giờ vẫn còn kịp đó!”
Ngu Kiều cắn một miếng bánh, khẽ vâng một tiếng: “Tôi không rút lui!”
Phùng Hạo nghiêm nghị nói: “Trước khi thực hiện nhiệm vụ, tôi xin nói trước, mất lòng trước được lòng sau. Tuy cô thay thế thân phận của Đường Hinh nhưng cô vẫn là một người cảnh sát, phải tuân thủ nghiêm ngặt Luật Cảnh sát nhân dân, Luật Tố tụng hình sự và Chế độ bảo mật thân phận, luôn giữ vững niềm tin kiên định, lòng nhiệt huyết với công việc và sự trung thành tuyệt đối với tổ chức. Việc lựa chọn cô thực hiện nhiệm vụ gian khổ này không phải là một quyết định bốc đồng nhất thời, mà là kết quả của một cơ chế tuyển chọn gắt gao từ trên xuống dưới, cô đừng phụ lòng tin tưởng của Trưởng phòng Tống và chúng tôi dành cho cô. Nếu trong quá trình nằm vùng, chúng tôi phát hiện cô lạm dụng chức quyền, phản bội biến chất, thông đồng làm bậy với bọn tội phạm hoặc có hành vi bất chính nào khác, nhẹ thì bị sa thải khỏi công chức, nặng thì sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự.”
Ngu Kiều quả quyết: “Đội trưởng Phùng cứ yên tâm đi, trước khi đến đây tôi đã tìm hiểu rất kỹ về chức trách nhiệm vụ của một cảnh sát chìm, cũng đã tra cứu qua nhiều hồ sơ vụ án mẫu nên biết rõ mọi chuyện ra sao rồi.”
“Biết là một chuyện, nhưng khi thật sự tự mình trải nghiệm lại là một chuyện hoàn toàn khác.” Ông hơi khựng lại rồi nói tiếp: “Tất cả thông tin về Đường Hinh cô đều phải thuộc nằm lòng. Mạnh Nghị Nhân không dễ bị qua mặt, lại còn háo sắc, đối với hắn cô nhất định phải duy trì sự cảnh giác cao độ, đừng để bị hắn giở trò bắt nạt. Người mẹ trên danh nghĩa của cô là Ngô Phương sẽ trợ giúp cô, nhưng cô cũng đừng quá tin tưởng bà ta, chuyện chỉ điểm phản bội lật lọng không phải là không có tiền lệ đâu.”
Ông cầm lấy hai bản tài liệu đưa cho Ngu Kiều: “Công ty vận tải này của Trình Vân Hồng, trên sổ sách thể hiện có một khoản tiền góp vốn của Mạnh Nghị Nhân, bảy mươi phần trăm hợp đồng vận chuyển logistic của Tập đoàn Bảo Thành cũng do công ty vận tải này tiếp nhận. Cho nên chúng tôi có lý do để nghi ngờ Trình Vân Hồng có thể đã tham gia hoặc trợ giúp cho công vụ làm ăn buôn lậu m* t** của Mạnh Nghị Nhân, ông ta cũng là một trong những mục tiêu mà cô cần điều tra. Tất nhiên, việc cô muốn tiếp cận ông ta gần như là điều không thể. Vì vậy, chúng tôi đã thu xếp cho cô vào học tại Học viện Báo chí thuộc Đại học Phục Đán dưới danh nghĩa sinh viên trao đổi của Đại học Nam Kinh với tên gọi Đường Hinh, thử xem có thể tiếp cận cháu trai của ông ta là Trình Dục Huy để dò la khai thác được thông tin hữu ích nào không.”
“Trình Dục Huy sao?” Ngu Kiều sực nhớ ra liền hỏi: “Trong sơ yếu lý lịch của anh ấy, mục cha mẹ sao lại để trống vậy ạ?”
Phùng Hạo nhíu mày: “Cha mẹ cậu ta đã qua đời nhiều năm rồi, chuyện này không quan trọng, cô không cần phải thăm dò!”
Giọng điệu của ông bỗng trở nên nghiêm khắc vô cớ làm Ngu Kiều không dám nói thêm lời nào nữa, cô chỉ lặng lẽ húp cháo kê, ăn bánh mì kẹp thịt lừa và tập trung tinh thần lắng nghe ông giảng giải mọi chi tiết của nhiệm vụ lần này. Chờ cô ăn xong, ông cũng đã giải thích xong xuôi, ông liền hỏi: “Cô còn chỗ nào chưa rõ nữa không?”
“…Tôi phải làm cách nào mới có thể thông qua Trình Dục Huy để khai thác thông tin về người chú của anh ấy ạ?”
Phùng Hạo quăng tập tài liệu lên bàn, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cô với biểu cảm hết sức kỳ lạ, ông gằn giọng từng chữ một: “Cô lại đi hỏi tôi hả?”
Ngu Kiều sực nhận ra vấn đề, hai má lập tức đỏ bừng lên tận tai, vội vàng lắc đầu: “Tôi sẽ tự mình nghĩ cách vậy.”
Phùng Hạo lật cổ tay xem đồng hồ, đứng dậy nói: “Thu dọn đồ đạc đi, mười giờ có chuyến tàu lửa chạy đi Thượng Hải, tôi đợi cô dưới sảnh lớn.” Nói xong liền dứt khoát bước ra ngoài cửa.
Nhanh đến vậy sao? Ngu Kiều hơi ngẩn ngơ, chẳng hiểu vì sao trong tâm trí cô bỗng thoáng lướt qua gương mặt tươi cười tràn đầy sức hấp dẫn của Trình Dục Huy.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán
6 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 7: Quỷ Môn Quan Mở Cửa
28 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 8: Chợ Âm Dương Đổi Mặt
23 ch
Mùa Hè Của Ốc Sên
15 ch
Giả Alpha Gả Cho Enigma, Đến Khi Anh Sáng Mắt Tôi Biến Mất
15 ch
Gió Mát Khẽ Lướt Qua Vòng Ngọc
15 ch
Đồ Tể Hoàng Hậu - Bạch Trạch
15 ch
Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc
76 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.