1.886 chữ · ~13 phút đọc
Do thời gian và địa điểm có hạn, trong lòng Tiêu Long lại đang lo lắng cho Đan Ni, nên sau khi trò chuyện ngắn ngủi với Trình Dục Huy một lát, anh liền đứng dậy rời đi. Anh đi tới phòng tiếp tân, trong phòng tiếp tân có khá đông người, quản giáo Trương vừa chỉ trỏ vừa nói cho anh biết, những người còn sức để nói cười, cãi cọ, hay khóc lóc đều là người nhà, còn người cai nghiện thì đa số đều mặt không cảm xúc. Nếu cả người nhà lẫn người cai nghiện đều mặt mày vô cảm, thì chắc chắn là đã tái nghiện nhiều lần, m* t** đã vét cạn sạch tinh thần và tiền bạc của họ rồi.
Đan Ni lặng lẽ ngồi ở giữa họ, bên cạnh đặt một chiếc vali nhỏ.
Tiêu Long bước qua, khom người gọi một tiếng Ni Ni, thuận tay xách chiếc vali lên. Đan Ni cứ ngỡ là đang đợi Ngu Kiều, ngước mắt lên thấy là anh, sắc mặt liền trắng bệch, những cảm xúc như kinh ngạc, xấu hổ, đau đớn, hoảng hốt, bàng hoàng đan xen vào nhau, nhưng cô không nói lời nào, cũng không rơi nước mắt, chỉ đứng dậy, cúi đầu đi theo sau lưng anh. Anh muốn ôm lấy vai cô, nhưng cô né tránh cực nhanh, nói rõ ràng một tiếng: “Đừng!”
Tiêu Long hơi khựng lại, nỗi cay đắng trong lòng khó lòng kìm nén. Mỗi lần anh đi biền biệt mấy ngày mới về tới nhà, Đan Ni lúc đó luôn chẳng hề giấu giếm niềm vui bất ngờ và sự nhiệt tình của mình, cô sẽ ôm anh, hôn anh, thổ lộ với anh nỗi nhớ nhung cùng tình yêu thương dạt dào không dứt, cô một khắc cũng không rời xa anh, hận không thể dính chặt lấy anh. Vậy mà lúc này đây, khi đối mặt với anh, cô lại lạnh lùng và xa cách tựa như một người xa lạ.
Lúc sáng tới trời còn đổ mưa, giờ này lại hửng nắng. Bên cạnh bãi giữ xe có người bán hàng rong đang bán đậu hũ thối chiên, bốn năm người đang vây quanh ăn. Tiêu Long hỏi Đan Ni có muốn ăn thử không, Đan Ni lắc đầu rồi bỗng khựng lại, cô vậy mà lại nhìn thấy Trình Dục Huy, bèn đi thẳng qua đó, cất tiếng chào: “Bác sĩ Trình, anh cũng ở đây sao.”
Gương mặt cô nở một nụ cười hiếm hoi.
Trình Dục Huy đút tay vô túi quần, đang đứng đợi phần đậu hũ thối của mình, nghe thấy có người bắt chuyện liền quay sang nhìn, thấy là Đan Ni bèn gật đầu, rồi liếc qua Tiêu Long ở đằng sau cô. Đây đâu còn là một con rồng nữa, rành rành là một con giun! Anh không khỏi mỉm cười hỏi: “Có ăn đậu hũ thối không?” Cũng chẳng đợi cô từ chối, anh liền nói thẳng với người bán hàng: “Lấy thêm cho tôi một hộp nữa.”
Người bán hàng đương nhiên là mừng rỡ, lên tiếng dạ được, lanh lẹ dùng đôi đũa tre dài gắp tám miếng vô hộp. Trình Dục Huy đón lấy rồi đưa cho Đan Ni trước, Tiêu Long thay cô múc hai muỗng tương ớt rưới lên, lại rút hai cây tăm cắm vô miếng đậu hũ. Đan Ni im lặng không nói lời nào.
Trình Dục Huy cũng nhận lấy phần của mình, chẳng chút khách sáo rưới tương lên từng miếng đậu hũ đỏ rực, dùng tăm gắp từng miếng ăn. Đan Ni lên tiếng cám ơn anh, cám ơn vì tất cả những gì anh đã làm cho cô. Anh chỉ nói: “Tôi cũng chỉ là tiện tay thôi, cô có thực lòng muốn cám ơn thì hãy cám ơn Ngu Kiều ấy.” Rồi anh lại hỏi Tiêu Long: “Anh không ăn hả?”
Tiêu Long lắc đầu, giọng điệu nghiêm túc: “Tôi còn phải lái xe!”
Có người bên cạnh nghe thấy, liền đưa mắt nhìn anh mấy cái với vẻ mặt kinh ngạc.
Trình Dục Huy tiếp tục ăn phần đậu hũ thối của mình, cay đến mức trán lấm tấm mồ hôi.
Đây chẳng qua chỉ là một chuyện vặt vãnh trên đường đi. Tiêu Long vừa lái xe, vừa kiếm chuyện để nói: “Mấy người quản giáo ở đó có nghiêm khắc lắm không? Có ai bắt nạt em không?”
Đan Ni hồi lâu mới nói: “Cũng ổn.”
Anh hỏi: “Cơm nước ở đó ra sao? Có hợp khẩu vị không?”
Cô đáp: “Có thịt có rau.”
Anh lại hỏi: “Em thấy trong người thế nào? Nếu có chỗ nào không khỏe thì phải nói cho anh biết đó.”
Cô im lặng, bỗng nhiên thấp giọng nói: “Anh thực sự không cần phải làm vậy.”
Phía sau có tiếng bóp kèn xe inh ỏi, anh vịnh vô lăng chuyển làn đường xong mới hỏi: “Hồi nãy em nói cái gì cơ?”
Đan Ni thu mình trên ghế ngồi, mặt hướng ra phía cửa sổ, nhắm nghiền hai mắt vờ ngủ, trông có vẻ vô cùng mệt mỏi.
Anh không đợi được câu trả lời, nghiêng đầu nhìn nhìn cô, ngỡ là cô đã ngủ say bèn vớ lấy một tấm mền đắp lên người cô.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Về tới nhà, Đan Ni vô phòng tắm, tắm rửa xong xuôi liền trở về phòng ngủ nằm tiếp. Tiêu Long không làm phiền cô, mà đi tới chợ Hồng Tinh mua mấy món rau củ tươi ngon đúng mùa, lại cân thêm ít thịt ba rọi, lựa một con gà mái sống rồi làm thịt tại chỗ. Trong lúc đứng đợi, bỗng nhiên sau lưng nghe có tiếng gọi: “Ông chủ Tiêu, có phải ông chủ Tiêu đó không?” Thân hình anh khựng lại một chốc, nhưng không hề do dự, lập tức quay đầu lại, ánh mắt liền trở nên lạnh lẽo. Đúng là oan gia ngõ hẹp, vậy mà lại là Lý Hữu Phúc. Nắm đấm âm thầm siết chặt, nếu không phải e ngại bữa nay có việc đại sự xảy ra, không thể manh động, anh nhất định đã lôi cái loại cặn bã này tới chỗ vắng người để đánh cho một trận thừa sống thiếu chết trước rồi.
Lý Hữu Phúc hoàn toàn chẳng hay biết gì, còn cười hì hì sán tới gần, lời lẽ nịnh bợ: “Hồi đầu tôi còn không dám nhận, cứ nghĩ ông chủ Tiêu sao có thể hạ cố đến cái khu hẻm rách nát này được chứ…” Một bà cụ xách giỏ đi chợ liếc xéo gã một cái, mở miệng mắng: “Né ra coi, chó khôn không chắn đường, đứng chướng mắt ngay đầu hẻm bộ muốn chết hả!”
Lý Hữu Phúc né vô trong một chút, hằn học nhổ bãi nước miếng theo bóng lưng bà cụ, rồi nhìn Tiêu Long đón lấy con gà mái đã làm sạch sẽ, gã vội nhìn chăm chăm rồi hỏi: “Ông chủ Tiêu cũng ở trong khu hẻm này sao?” Bằng không thì đã chẳng tới chợ Hồng Tinh mua đồ ăn làm chi.
Tiêu Long không thèm trả lời, hỏi ngược lại gã: “Có phải mày bán hàng ở cái khu này không? Bán chác kiểu gì mà để dẫn cả cảnh sát tới đây? Mày có bị tóm đi hỏi cung không? Có khai ra A Hoa với Đỗ Cường không đấy?”
Lý Hữu Phúc mồ hôi ướt đẫm cả lưng, vội vàng rũ bỏ trách nhiệm: “Chuyện này không có ăn nhập gì tới tôi hết, là do mấy đứa nghiện ngập nội bộ lục đục, người mình hại người mình nên mới kinh động tới cảnh sát. Quy củ trên giang hồ tôi đều biết rõ, dẫu cho có bị đem đi bắn, tôi cũng không đời nào khai ra tuyến trên đâu, tôi tự biết chừng mực lắm. Cứ cắn răng không nhận, cảnh sát cũng không có bằng chứng bắt tôi, thẩm vấn suốt mười hai tiếng đồng hồ đành phải thả tôi ra.”
“Tốt lắm!” Tiêu Long đặt tay lên vai gã, nở nụ cười như không cười: “Coi bộ mày cũng là đứa thông minh, chuyện gì nên nói, chuyện gì nên để nó thối rữa trong bụng, mày tự biết rõ là được.” Nói đoạn, anh quay lưng đi thẳng không hề ngoảnh đầu lại. Lý Hữu Phúc xoa xoa bả vai, đau đến mức nhăn nheo méo mó cả mặt mày, đợi đến khi bóng lưng Tiêu Long khuất hẳn, gã mới phỉ nhổ một bãi nước bọt.
Cái thứ gì đâu không, lén lút sau lưng Lưu Viện nuôi đàn bà ở đây, đã không chịu bỏ tiền ra bịt miệng ông đây, lại còn dám mở mồm đe dọa, cũng không thèm ngó xem đây là địa bàn của ai, rồng mạnh không áp được rắn đất đâu.
Đan Ni bị hương thơm ngào ngạt làm cho thức giấc vì đói bụng. Cô đã ngủ một giấc rất dài, lúc kéo rèm cửa sổ ra thì trời đã sang trưa. Bước ra khỏi phòng, Tiêu Long đang bưng tô canh gà mái lên bàn, trông thấy cô liền mỉm cười nói: “Đi rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm thôi em.”
Đan Ni mím chặt môi, rửa tay xong liền ngồi vào bàn ăn, nhìn một bàn đầy thức ăn, cô chậm rãi mở lời: “Sẵn có anh ở đây, bữa nay tụi mình đi làm cho xong thủ tục đi!” Cô không nói ra hai chữ ly hôn, nhưng cả hai người đều tự hiểu rõ.
Tiêu Long im lặng một chốc: “Lo ăn cơm trước đi đã!” Anh gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vô chén của cô.
Trong căn phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng chén đũa va chạm khe khẽ và tiếng nhai thức ăn. Bản tính cô vốn dịu dàng nền nã, chẳng bao giờ biết nói lời cay nghiệt với ai, anh cứ liên tục gắp thức ăn cho cô, cô cũng không hề từ chối.
Rõ ràng là món ăn rất ngon, nhưng bữa cơm lại ăn đến mức nhạt nhẽo như nhai sáp. Tiêu Long chủ động giành phần rửa chén, cô nghĩ anh đã muốn làm thì cứ mặc anh làm vậy. Chẳng biết có phải là do ảnh hưởng của việc nghiện ngập hay không, cô đối với chuyện gì cũng chẳng thể mảy may hứng thú, cả người cứ lờ đờ, trống rỗng và hụt hẵng, giống như toàn bộ sức lực trên thân thể đều bị rút cạn sạch. Dù vậy, cô vẫn đi tìm sổ hộ khẩu cùng giấy chứng minh nhân dân ra, còn có cả hai cuốn giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ tươi, đặt ngay ngắn trên bàn trà.
Tiêu Long làm xong việc xuôi xịu, pha một ấm trà mang ra, rót đầy hai tách. Đan Ni không muốn uống, cô đưa tay cầm lấy mấy cuốn giấy tờ đó: “Chúng mình đi thôi anh?”
Tiêu Long vẫn bất động, cụp mắt nhìn đóa hoa lài đang khẽ dập dềnh trong tách trà, anh trầm giọng nói: “Ni Ni, người mẹ mất tích nhiều năm của anh, anh có tin tức của bà rồi.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán
6 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 7: Quỷ Môn Quan Mở Cửa
28 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 8: Chợ Âm Dương Đổi Mặt
23 ch
Mùa Hè Của Ốc Sên
15 ch
Giả Alpha Gả Cho Enigma, Đến Khi Anh Sáng Mắt Tôi Biến Mất
15 ch
Gió Mát Khẽ Lướt Qua Vòng Ngọc
15 ch
Đồ Tể Hoàng Hậu - Bạch Trạch
15 ch
Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc
76 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.