2.192 chữ · ~15 phút đọc
Tiêu Long đang dùng muôi múc canh cá nếm thử độ mặn thì ngang hông bị một đôi tay ôm chặt.
“Thanh Thanh.” Giọng hơi khàn, nhưng nghe vào tai lại đặc biệt mềm mại quyến rũ.
Tiêu Long thoáng sững người trong chốc lát, giống như bản thân là một diễn viên, tiếng gọi này khiến anh tách khỏi vai diễn, quay lại với thực tại.
Lúc này, lòng anh trước nay chưa từng yên ổn đến vậy, thậm chí có một cảm giác hạnh phúc tràn ngập lồng ngực, như sắp trào ra ngoài. Anh khẽ nhắm mắt lại, rồi mỉm cười quay người, nhìn gương mặt đang ngẩng lên của Đan Ni.
“Bé Ngoan!” Anh cúi đầu, mạnh mẽ mổ lên đôi môi đỏ mọng một cái rõ to. Đan Ni lùi lại hai bước, theo phản xạ đưa tay che miệng, miệng thì nói ghét, nhưng vẫn cười tươi.
“Rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm.” Tiêu Long lại cho thêm chút muối vào cá, múc ra dĩa, chan lên lớp nước sốt sền sệt màu đỏ nâu.
Đan Ni ngồi xuống, đồ ăn đã bày sẵn, toàn là món cô thích. Tiêu Long chỉ túi bánh mì chưa ăn hết hỏi: “Bữa tối hay bữa sáng vậy?”
“Em đang giảm cân.” Cô nói một đằng làm một nẻo, xé lớp da ngỗng kho cho vào miệng anh, còn mình thì ăn thịt.
Tiêu Long đưa tay véo má hồng của cô: “Mỏng dính vậy rồi, mập chỗ nào? Lý Đan Ni, anh không có ở đây là em không chịu ăn đàng hoàng đúng không?”
Đây là dấu hiệu anh sắp nổi giận, cô vội vàng xuống nước: “Không có lần sau nữa đâu.”
“Còn có lần sau thì phạt sao?”
“Anh muốn sao cũng được!” Cô rất biết cách dỗ người.
Tiêu Long nhướng mày, câu này anh thích nghe, vừa nhai da ngỗng vừa nói: “Không phải cũng thơm lắm sao! Kén ăn!”
Anh chợt nhớ ra gì đó, lấy từ ví ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho cô: “Trong này có năm mươi nghìn, em cầm đi mua mấy thứ mình muốn, đừng có tiết kiệm tiền cho anh!”
Đan Ni hơi ngạc nhiên: “Anh lấy đâu ra nhiều tiền vậy?”
“Tiền thưởng dự án của đơn vị phát.” Anh nói mà mặt không đổi sắc.
Chuyện anh làm nội gián trong đường dây buôn m* t**, anh không nói thật với cô, một là vì phải giữ bí mật, hai là cũng không muốn cô lo lắng.
Đan Ni chỉ biết anh làm ở cục công an, phụ trách bảo mật hệ thống thông tin máy tính. Do tính chất công việc, quanh năm chạy khắp các thành phố, hiếm khi ở nhà, nhưng lương cao, lại có trợ cấp công tác và tiền thưởng dự án, là một khoản không nhỏ.
Cô có một ước mơ, là cố gắng tích cóp tiền, mua một căn nhà thật sự thuộc về hai người họ, lớn nhỏ không quan trọng, rồi sinh con đẻ cái, sống những tháng ngày yên ổn. Ước mơ này sắp thành hiện thực rồi, nghĩ tới thôi mắt cô đã đầy ý cười.
“Anh về mà em vui dữ vậy sao?” Cá diếc thịt ngon nhưng nhiều xương, Tiêu Long gỡ sẵn thịt cá bỏ vào chén cô, vừa ngẩng đầu lên đã thấy cô đang cười ngây ngô.
Đan Ni cười nói: “Đường Thành Đô Nam, khu ngõ Lâm Phúc bị giải tỏa rồi.”
Căn một phòng một khách ở ngõ Lâm Phúc là tài sản chung của ba mẹ cô. Trước khi mất, mẹ cô đã chuyển phần của mình cho cô. Lần giải tỏa này được đền bù sáu triệu tiền mặt, cô nhận ba triệu, danh chính ngôn thuận, mẹ kế có muốn giở trò cũng không làm gì được.
Cô nhìn Tiêu Long: “Cậu anh nói căn nhà đó là của một mình ông ấy. Em nghĩ lại thôi, không muốn tranh chấp với họ nữa. Dù sao chuyện quyền sở hữu căn nhà đó cũng lâu rồi, ai cũng nói không rõ. Với lại ông ấy là người thân duy nhất của anh, tốt xấu gì cũng nuôi anh tới lúc học đại học. Tiền có thể kiếm lại, chứ tình thân mất rồi thì thật sự không còn nữa.”
Tiêu Long thản nhiên: “Em quyết là được.”
Đan Ni nói ra suy nghĩ trong lòng: “Hay là mình mua một căn nhà đi, có một mái ấm thật sự thuộc về hai đứa mình. Tuy tiền không nhiều, nhưng mua căn nhỏ chắc không vấn đề. Anh cũng đổi công việc đi, em ngày nào cũng ở nhà một mình, thấy cô đơn lắm.”
Tiêu Long không lên tiếng, chỉ gắp thức ăn ăn cơm.
Đan Ni có chút sốt ruột: “Rốt cuộc anh nghĩ sao vậy? Đừng có im lặng nữa!”
Lúc này anh mới nói: “Mình đợi thêm hai năm nữa đi.”
“Tại sao?”
“Bây giờ chưa phải thời điểm thích hợp.” Một câu nói đơn giản của anh khiến mắt Đan Ni đỏ lên, cô quay mặt sang nhìn bức tường.
Tiêu Long trong lòng rối bời, muốn dỗ cô mà lại không biết bắt đầu từ đâu. Anh im lặng ăn xong bữa, rồi ngồi xuống sofa bật TV, tùy tiện chuyển kênh.
Đan Ni đứng dậy dọn chén đũa vào bếp, rất nhanh sau đó vang lên tiếng nước chảy ào ào.
Tiêu Long tắt TV, đi vào phòng tắm, c** q**n áo, mở vòi sen. Những tia nước đổ xuống mặt và vai anh, men theo đường cơ bắp chảy xuống, trượt qua lưng, eo bụng, đôi chân dài, bắn tung tóe dưới chân. Chẳng mấy chốc, hơi nước bốc lên mù mịt cả phòng. Nước hơi nóng, anh chỉnh một hồi cũng không cải thiện được bao nhiêu, nhưng nóng cũng có cái hay của nó, khi da hơi rát rát, lại là một cảm giác dễ chịu thấm tận xương. Anh cảm thấy nước dâng tới mắt cá, chắc do cống thoát bị nghẹt, bèn mở nắp thoát nước ra, thấy là tóc của Đan Ni. Sau khi kéo ra một nắm, nước rút nhanh hẳn.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Anh ngẩng đầu, để dòng nước xối lên mặt, nhắm mắt tận hưởng sự yên tĩnh đầy âm thanh này. Anh nghe tiếng cửa mở rồi khép nhẹ, tiếng vải vóc sột soạt và bước chân, quen thuộc đến mức khó tả. Khóe môi anh khẽ cong lên. Cũng ngay lúc đó, một đôi tay vòng từ sau ra trước ôm lấy eo anh, làn da trần mát lạnh, như một con rắn mềm mại quấn chặt lấy anh.
Anh khẽ thở dài, nắm lấy tay cô rồi xoay người lại. Đan Ni chỉ mặc một chiếc váy ngủ lụa đỏ, đôi mắt ươn ướt nhìn anh, giọng cũng như thấm nước: “Mình đừng cãi nhau nữa được không? Anh nói đợi hai năm thì đợi hai năm, em nghe anh hết mà…”
Tiêu Long cúi xuống, chặn lại môi cô cùng những lời còn dang dở.
Đan Ni có gương mặt ngọt ngào, mái tóc đen dày óng mượt, mỗi khi cười mắt cong thành hình trăng khuyết, sống mũi cao, đôi môi đầy đặn.
Năm đó theo đuổi cô không thiếu đàn ông, có cả người thành đạt lẫn con nhà giàu, vậy mà cô nhất quyết muốn lấy anh, một người không nhà không tiền…
Tiêu Long tắt vòi sen, bế cô lên, đi về phía phòng ngủ.
Xa nhau lâu ngày gặp lại như vợ chồng mới cưới, tình cảm nóng bỏng như lửa gặp củi khô, quấn quýt không rời.
Tiêu Long với tay về phía tủ đầu giường định lấy bao, Đan Ni lại bất ngờ ngồi dậy, ôm cổ anh không cho lấy, còn đưa đầu lưỡi l**m giọt mồ hôi bên má anh: “Đừng dùng. Mình sinh một đứa bé đi!”
Tiêu Long hơi sững lại, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh không nói gì, kéo cô về mép giường, sắp xếp lại tư thế cho cô.
Đan Ni khẽ rên một tiếng, quay đầu nhìn anh đầy khó hiểu. Hơi thở anh không ổn định, trầm giọng nói: “Không phải em muốn có con sao! Đây là em tự nói đấy nhé.”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon từ bảng quảng cáo xuyên qua khe rèm chưa kéo kín, chiếu lên tường thành hai bóng người quấn quýt. Một cao lớn, một mảnh mai, lúc dính sát, lúc tách ra, lúc lên lúc xuống, chập chùng đan xen, sau đó dần dần giãn ra… Không biết qua bao lâu, trong phòng mới trở lại yên tĩnh.
Tiêu Long gần như phủ trọn lên người Đan Ni, còn cô thì ôm lấy eo anh. Cả hai đều mồ hôi đầm đìa, th* d*c gấp gáp.
Tiêu Long biết mình nặng, khi hơi thở vừa ổn định, định rời ra thì Đan Ni lại ôm chặt lấy anh, giọng mềm như nước: “Đừng đi… chồng ơi đừng đi!”
Anh không động nữa. Lúc này Đan Ni đẹp đến kinh người, mái tóc đen óng rối trên gối, vài sợi ướt mồ hôi dính bên thái dương, má đỏ ửng, môi ướt, ánh mắt nhìn anh tràn đầy yêu thương.
“Ni Ni.” Anh dịu dàng hôn lên má, cằm, d** tai và chóp mũi cô, đầu lưỡi lướt qua hàng mi, vùi mặt vào cổ cô, hít sâu hương thơm trong tóc. Còn tay Đan Ni thì từ gáy anh, lần xuống bờ vai rắn chắc, rồi men theo sống lưng đến thắt lưng săn chắc, cứ thế v**t v* qua lại.
Vì yêu nhau sâu đậm, từng động tác thân mật đều khiến cả hai cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
“Ni Ni, không có em có lẽ anh chết mất.” Tiêu Long thở dài.
Đan Ni bật cười, hôn nhẹ lên trán anh: “Sao mà vậy được! Tuy anh hay không ở nhà, nhưng em đảm bảo sẽ không thay lòng đổi dạ.” Cô nhìn anh bằng đôi mắt sáng: “Anh cũng phải đảm bảo đó. Anh vừa đẹp trai vừa có cá tính, không được tán tỉnh người khác, cũng không cho người khác tán tỉnh anh.”
Trên gương mặt Tiêu Long thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp, chưa kịp nhận ra đã biến mất.
“Không phải em muốn có con sao! Ngoan, dang chân ra…” Anh cúi xuống hôn cô, nhiệt tình dâng lên rất nhanh, như lửa cháy lan, không thể kiểm soát.
Sau đó, lúc bế Đan Ni vào phòng tắm, anh lại làm thêm một lần nữa. Tắm rửa sạch sẽ xong, hai người ôm nhau ngủ. Trong cơn mơ màng, anh nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng, có người hôn lên má anh. Anh biết là Đan Ni, sáng sớm phải đi làm ở trường mẫu giáo, nên lười mở mắt. Không biết qua bao lâu, khi anh hoàn toàn tỉnh dậy ngồi dậy, trong phòng tối mờ, không rõ giờ giấc. Anh kéo rèm cửa dày ra, trời âm u, nhìn lên đồng hồ treo tường, đã chỉ hai giờ chiều.
Trên bàn có để sẵn bữa sáng, toàn món anh thích: bánh bao thịt, trứng và dưa muối. Nồi cơm điện vẫn đang giữ ấm, mở nắp ra thì cháo đã đặc lại thành cơm khô. Sau khi rửa mặt, anh cũng không quan tâm nóng lạnh, ăn hết tất cả. Rồi mang xuống bếp dọn dẹp sạch sẽ, lại nấu cơm mới, thức ăn cũng cắt sẵn từng món, bày ra từng dĩa, để khi Đan Ni về chỉ cần xào là ăn được, đỡ tốn công.
Anh để lại một tờ giấy trên bàn, vẫn là những lời dặn dò quen thuộc, chỉ là lần này thêm một câu: cô muốn mua nhà thì cứ mua đi, miễn là đừng bị lừa, bây giờ kẻ lừa đảo nhiều.
Anh lại nhìn quanh một lượt, cuối cùng cũng thu lại sự lưu luyến, tắt đèn, ra ngoài khóa cửa, bước xuống cầu thang gỗ phát ra tiếng lộc cộc, bụi bay lên. Tiếng bước chân dần xa, từng tầng một, rồi trở lại yên tĩnh.
–
Đội phòng chống m* t** đang họp trong phòng họp, ai nấy sắc mặt đều u ám, có mấy người liên tục hút thuốc, khói mù mịt, như trong chốn tiên cảnh.
Đó là cảnh tượng Trình Dục Huy cùng hai pháp y khác đẩy cửa bước vào nhìn thấy. Anh nhíu mày, bảo Lý Kiệt đi mở hết cửa sổ cho thoáng khí.
Lưu Gia Hoành là phó đội trưởng đội phòng chống m* t**, đang dẫn mọi người thảo luận vụ án Phùng Hạo rơi lầu tại khách sạn Hoa Ấp.
Phùng Hạo là đội trưởng đội phòng chống m* t**, cũng là cấp trên của họ.
Vụ án xảy ra vào ngày 20 tháng 7, một ngày vốn dĩ có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với toàn bộ đội phòng chống m* t**.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Gió Mát Khẽ Lướt Qua Vòng Ngọc
15 ch
Đồ Tể Hoàng Hậu - Bạch Trạch
15 ch
Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc
76 ch
Tân Hôn Ngày Thứ Hai, Tôi Dọn Sạch Nhà
24 ch
Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu
196 ch
Tôi Từng Thầm Yêu Lục Cảnh Uyên Rất Nhiều Năm
11 ch
Thần Nữ Của Ta
14 ch
Thẩm Lệnh Nghi
14 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.