1.873 chữ · ~13 phút đọc
Ngu Kiều ngẩn ngơ nghĩ đến Trình Dục Huy, anh cũng đánh guitar rất cừ, lúc hát bài này cho cô nghe, hai người kề vai ngồi ngoài ban công nhà anh. Đêm đó bầu trời xanh thẳm, rực rỡ ánh sao, hát mãi hát mãi rồi giai điệu rối nhịp, nụ hôn của họ chất chứa đầy ngọt ngào.
“Cảm động đến vậy sao?” Tần Bắc đăm chiêu nhìn chằm chằm cô, không biết cô đang nghĩ đến ai, lại khơi gợi chuyện xưa nào, mà khiến cô vương chút lệ.
Ngu Kiều hoàn hồn, mỉm cười mất tự nhiên: “Hồi xem bộ phim này, tôi theo dõi ngày đêm, cứ nghe bài này là không chịu nổi, cực kỳ dễ khóc.”
Hai người tiếp tục bước đi, Tần Bắc đút tay vào túi quần, miệng huýt sáo, chẳng rõ là khúc nhạc gì, âm dài âm ngắn, dấy động màn đêm dưới ngọn đèn đường, nghe khá bùi tai. Anh chợt hỏi: “Cô thích Đạo Minh Tự? Hay là Hoa Trạch Loại?”
Ngu Kiều đáp: “Dĩ nhiên là Đạo Minh Tự! Anh cũng biết cái này sao?”
Tần Bắc gật đầu nói: “Biệt danh thời đại học của tôi chính là Đạo Minh Tự! Lúc đó tôi cứ ngỡ Đạo Minh Tự cũng từa tựa như Hàn Sơn Tự, Linh Ẩn Tự, Thiếu Lâm Tự, còn mải nghĩ xem mình có điểm nào chung với đền chùa, cất công đi tra thử, hóa ra là cậu thiếu gia nhà giàu tính tình tồi tệ trong phim truyền hình. Tôi có tiền, nhưng tính tôi không tồi.”
Ngu Kiều nghe vậy phì cười, vô tình chạm phải ánh mắt mang chút rực lửa của anh, bèn ngoảnh mặt nhìn sang hướng khác. Có mùi đậu hủ thúi chiên thoang thoảng bay tới, cô nói: “Tôi mời anh ăn đậu hủ thúi chiên nhé.” Tần Bắc có ý muốn cản: “Món Mexico…” Cô vờ như không nghe thấy, đi thẳng tới quầy hàng, Tần Bắc cũng không cố chấp nữa.
Một hộp cũng chỉ năm sáu miếng chiên vàng rộm, Ngu Kiều múc hai muỗng lớn tương ớt đỏ tươi từ lọ thủy tinh, rưới lên từng miếng, cắm tăm rồi đưa cho anh. Còn phần mình thì thêm một muỗng tương ớt nữa.
Tần Bắc ăn trọn một miếng, chẳng ngờ vừa cay vừa nóng, nuốt không trôi, nhả cũng chẳng được, lập tức có phần thất hố. Ngu Kiều cười chỉ anh cách ăn: “Đậu hủ thúi này chiên qua nhiệt độ cao, bề ngoài nhìn không thấy nóng, thực chất sức nóng đều dồn bên trong. Anh cắn trước một miếng nhỏ ở góc, để hơi nóng tản bớt đi, rồi hãy từ từ ăn. Bên ngoài khô giòn, bên trong mềm mịn, chấm cùng tương ớt, ăn chừng hai miếng là sẽ thấy ngon thôi.” Cô nói xong, nụ cười cũng tắt lịm, lặng lẽ ăn phần của mình.
Đây cũng là điều Trình Dục Huy từng chỉ cô, giờ đây cô lại chỉ cho Tần Bắc.
Tần Bắc lúc này không rảnh bận tâm đến tâm trạng của cô, anh vẫn đang vật lộn cùng miếng đậu hủ thúi, chẳng thấy ngon lành gì, quá cay, lại còn có một mùi kỳ quái.
Anh sa sầm mặt nghĩ bụng, có đánh chết anh cũng sẽ không ăn cái thứ hôi hám này nữa.
Nhà hàng tên là nhà hàng Mexico KinKin, mở cửa hai mươi bốn giờ. Bọn họ bước vào, cũng chỉ có ba bốn bàn có khách, lại toàn là người ngoại quốc. Sau khi ngồi xuống, phục vụ mang thực đơn tới. Tần Bắc để Ngu Kiều gọi món, cô nói mình chưa từng ăn món Mexico nên không biết gọi. Tần Bắc bèn nhận lấy thực đơn, trước tiên gọi món khai vị, hai cây xúc xích chiên, bánh chips dùng kèm sốt cà chua Salsa, một khay thịt muối phô mai, một phần bò cuộn Mexico, một phần bánh kẹp thịt hầm vỏ cứng, gọi cho Ngu Kiều một ly trà đá Long Island, còn anh chọn một ly Moscow Mule.
Ngu Kiều có chút nơm nớp lo sợ: “Buổi tối anh đều ăn nhiều thế này sao?”
Tần Bắc cười nói: “Dĩ nhiên là không! Chẳng phải cô mời khách sao?” Anh cứ cảm thấy mùi đậu hủ thúi kia âm hồn bất tán, liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Ngu Kiều mượn lại thực đơn, nhẩm tính sơ qua giá cả một lượt, cũng tốn hơn năm trăm tệ. Thẻ ngân hàng của cô sau khi đóng tiền phạt ở đồn cảnh sát chỉ còn dư lại vài chục tệ.
Trong lòng không khỏi sầu não, cô cũng chẳng có bạn bè, Tiêu Long thì bất tiện liên lạc. Cô nhắn tin mượn tiền Đỗ Linh, Ngô Vân cùng với Tony. Thói đời nóng lạnh, đợi mỏi mòn từ lâu vẫn chỉ là một mảnh bặt vô âm tín.
Từng dĩa thức ăn lần lượt bày đầy mặt bàn. Ly trà đá Long Island của Ngu Kiều cũng đã mang lên. Cô nâng ly hướng về phía Tần Bắc, nói: “Cảm ơn anh hôm qua đã cứu tôi, nếu không có anh, tôi đã chết rồi.”
Tần Bắc đáp: “Đừng nói vậy, không có gì trân quý hơn sinh mạng. Nếu chỉ vì chịu nhục nhã mà ngay cả mạng sống cũng không cần, vậy cái mạng này quá đỗi thấp hèn! Không đáng để tôi cứu!”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Ngu Kiều không tỏ ý đồng tình hay phản đối, nói người khác thì dễ, đến lượt mình chưa hẳn đã nhẹ nhàng. Tần Bắc thong thả uống rượu, trong ly Moscow Mule có pha Vodka, hai má anh ửng lên màu đỏ sẫm, đôi mắt cũng nhuốm men say, ánh mắt chằm chằm nhìn người khác thật nóng bỏng. Anh chợt nhoẻn môi nói: “Ngu Kiều, cô bản lĩnh lắm!”
Lòng Ngu Kiều chùng xuống, mặt không đổi sắc hỏi: “Tôi bản lĩnh ở điểm nào?”
Tần Bắc không vội trả lời, ngậm ngụm rượu trong miệng, nhìn cô. Những mỹ nhân muôn hình vạn trạng anh đã gặp qua quá nhiều, dẫu vậy, lúc chờ thang máy ở khách sạn Hoa Ấp lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh vẫn thấy cô thật xinh đẹp. Cô còn có một ma lực, càng kề cận lâu, trong mắt lại càng chẳng thể chứa thêm người phụ nữ nào khác. Anh nói: “Tôi cứ tưởng sau khi trải qua chuyện đó, tinh thần cô sẽ sụp đổ, xin nghỉ phép, từ chức, báo cảnh sát hoặc làm gì khác! Nhưng cô không hề, cô rất kiên cường! Điều này khiến tôi cảm nhận được sự khác biệt của cô.”
Ngu Kiều chấm bánh chips với sốt cà chua Salsa, không lên tiếng. Tần Bắc lại hỏi: “Ngu Kiều, dựa vào nhan sắc cùng vóc dáng của cô, nếu đi theo con đường người mẫu hoặc diễn viên, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn làm nữ phục vụ quán bar, sống cũng thể diện hơn. Cô nghĩ sao? Nếu cô muốn, tôi có vài mối quan hệ, có thể giúp cô!”
Ngu Kiều lắc đầu: “Tôi vẫn còn trẻ, không có chí hướng gì to tát, chỉ muốn sống tự do tự tại thêm vài năm. Còn về tiền bạc, đủ xài là được!” Cô ngừng một lát, lại nói: “Tôi rất hài lòng với cuộc sống hiện tại!”
Cô nhìn sang Tần Bắc, mỉm cười: “Tôi như vậy mà anh đã thấy bản lĩnh rồi sao?”
Tần Bắc nuốt ngụm rượu xuống, lướt dọc cuống họng là một trận nóng ran như lửa đốt, anh nói: “Tôi đã xem đoạn băng camera giám sát cảnh cô bị bạo hành trong phòng bao hôm đó.”
Sống lưng Ngu Kiều tức khắc cứng đờ, sắc mặt nhợt nhạt, đôi môi cũng khẽ run rẩy. Cô cắn chặt môi, gắng gượng bình ổn cảm xúc đang chực trào, một lát sau mới cười lạnh hỏi: “Đẹp mắt lắm sao?”
“Tôi không thấy đẹp mắt.” Giọng điệu Tần Bắc rất đạm mạc, ánh mắt anh chẳng rõ tự lúc nào đã trở nên vô cùng sắc bén, dán chặt vào cô mang đậm ý vị dò xét: “Ngu Kiều, tôi rất khâm phục dũng khí của cô khi đối mặt với ba gã đàn ông lực lưỡng, đa số các cô gái phỏng chừng sớm đã tay chân bủn rủn rồi. Hơn nữa thân thủ của cô rất cừ, điều này quả thực khiến tôi khó lòng tưởng tượng. Những chiêu thức cầm nã và cách đấu của cô, tôi từng nhìn thấy ở một viên cảnh sát phòng chống m* t**. Rốt cuộc cô là ai?”
Phản ứng của Ngu Kiều bình tĩnh đến ngoài dự liệu, cô nói: “Nếu anh đã điều tra tôi, ắt hẳn biết nhà tôi mở võ quán, tôi và ba nương tựa vào nhau mà sống. Nhắc đến ba tôi, ông từng ba lần đoạt chức vô địch toàn năng giải đấu sáo lộ võ thuật thuộc Đại hội Thể thao Toàn quốc, sau đó vì chấn thương nên giải nghệ. Tuy nói là giải nghệ, nhưng nhiệt huyết dành cho võ thuật chưa từng vơi cạn, đó cũng là lý do ông mở võ quán. Ngày thường quả thực cũng có vài cảnh sát ghé đến tỉ thí cùng ba tôi. Các chiêu thức cầm nã và cách đấu bọn họ thi triển, tôi nhìn lâu tự nhiên sẽ rành, chuyện này có gì đáng kinh ngạc. Sau khi ba tôi lâm bệnh qua đời, tôi liền giải tán võ quán, thứ gì cần bán thì bán đi, rời Phật Sơn đến Thượng Hải. Hiện tại tôi đặc biệt biết ơn ba và mấy vị cảnh sát nọ, nếu không có họ dạy tôi cách phòng thân, tôi nhất định cũng sẽ giống như đa số những cô gái mà anh nói, chẳng chút sức lực phản kháng mặc cho bọn chúng chà đạp.”
Tần Bắc trầm mặc một lát, mới cười hỏi: “Nhiều thức ăn như vậy, sao cô không ăn?” Anh gắp cuộn thịt bò Mexico sang đĩa của Ngu Kiều: “Cô nếm thử xem!”
Ngu Kiều không nếm, mặt không đổi sắc đáp: “Mất khẩu vị rồi.”
Tần Bắc vẫn cười: “Xin thứ lỗi cho sự đa nghi của tôi. Mấy ngày trước, tập đoàn mới lôi ra được một tên cảnh sát chìm ẩn nấp rất sâu, chuyện này quả thực khiến tôi thần hồn nát thần tính. Cô giải thích rõ ràng là tốt rồi, tôi không phải kẻ chẳng biết đạo lý.” Anh dùng nĩa ghim một cây xúc xích chiên đặt sang đĩa của cô: “Cô nếm thử xem, quả thực rất ngon.”
Ngu Kiều rất tường tận lẽ biết điểm dừng, chừa đủ thể diện cho đôi bên. Cô cắn một miếng nhỏ: “Không tồi, nước thịt rất đậm đà.”
Trong lúc ăn, tay cô cũng chẳng ngơi nghỉ, liền gửi cho Trình Dục Huy một dòng tin nhắn: Anh có thể cho tôi mượn năm trăm tệ để giải nguy được không? Xin nhờ anh, Ngu Kiều!
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Gió Mát Khẽ Lướt Qua Vòng Ngọc
15 ch
Đồ Tể Hoàng Hậu - Bạch Trạch
15 ch
Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc
76 ch
Tân Hôn Ngày Thứ Hai, Tôi Dọn Sạch Nhà
24 ch
Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu
196 ch
Tôi Từng Thầm Yêu Lục Cảnh Uyên Rất Nhiều Năm
11 ch
Thần Nữ Của Ta
14 ch
Thẩm Lệnh Nghi
14 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.