1.968 chữ · ~14 phút đọc
Cuộc họp chính thức bắt đầu, Cục trưởng Tống bảo Lưu Gia Hoành báo cáo lại một lần nữa những thông tin nắm được về chiến dịch dụ bắt lần này, Trình Dục Huy bổ sung, thực ra chủ yếu vẫn là báo cáo cho Trương Thành Sinh nghe.
Lưu Gia Hoành sớm đã thuộc nằm lòng như cháo chảy, anh ta đem hình ảnh của những nhân vật quan trọng như Tần Bắc, Tiêu Long, Mẫn Ngang, Đỗ Cường, Ngu Kiều, Lưu Mông Khảm, Lưu Tinh Ba và Lưu Ái trình chiếu lên tấm màn trắng.
Trình Dục Huy liếc nhìn phản ứng của Trương Thành Sinh, anh thấy đối phương chăm chú nhìn những bức ảnh mà chẳng hề lộ chút biểu cảm nào.
Lời trình bày của Lưu Gia Hoành rất đơn giản ngắn gọn và rõ ràng: Thứ nhất, tập đoàn buôn lậu m* t** Miến Điện do Lưu Mông Khảm, Lưu Tinh Ba và Lưu Ái cầm đầu sau năm năm im hơi lặng tiếng nay lại bắt đầu hoạt động mạnh mẽ trở lại tại vùng Giang Tô – Chiết Giang – Thượng Hải, có xu hướng cuốn đất trở về, các vụ giao dịch m* t** diễn ra liên miên, cấm hoài không dứt, số lượng lẫn số tiền buôn bán m* t** tăng mạnh. Thứ hai, theo tình báo đáng tin cậy thu thập được, tập đoàn nhà họ Lưu do Tần Bắc cầm đầu, kết hợp cùng Mẫn Ngang, Tiêu Long, Đỗ Cường… lập thành một băng nhóm để thao túng đàn em, mỗi người một việc từ liên lạc, nhập hàng, lưu kho vận chuyển cho đến phân phối và mua bán, từng tầng từng lớp thực hiện giao dịch m* t**. Thứ ba, trong chiến dịch bài trừ m* t** lần trước, bốn mươi lăm ký h*r**n nồng độ cao bị tuồn đi hiện đang nằm trong tay Tần Bắc, anh ta hiện tại đang nôn nóng tìm kiếm mối mua. Thứ tư, ngoại trừ Tiêu Long ra, những kẻ còn lại đều sạch án tích, chúng mở quán bar, nhà hàng, phòng trà để kinh doanh và chưa bị phát hiện hành vi làm ăn phi pháp nào, đặc biệt nhất là Tần Bắc. Thứ năm, bọn chúng có trang bị súng ống. Tóm lại, những tên trùm m* t** mà chúng ta phải đối phó không phải là hạng tiểu tốt quấy phá tiểu tiết, chúng ẩn mình cực sâu, chỉ số thông minh cao, thủ đoạn tàn độc, có kinh nghiệm trận mạc phong phú và sở hữu năng lực trinh sát cũng như phản trinh sát cực kỳ nhạy bén.
Mọi người nín thở tập trung lắng nghe, tuy rằng đại khái đều đã biết rõ tình hình, nhưng lúc này nghe lại vẫn không khỏi cảm thấy da đầu tê rần.
Cục trưởng Tống hỏi Trình Dục Huy xem có cần bổ sung gì thêm không, thấy anh lắc đầu, ông liền tiếp lời: “Bốn mươi lăm ký h*r**n nồng độ cao, chỉ tính riêng tiền mua bán m* t** đã nằm trong khoảng từ ba mươi đến bốn mươi triệu tệ, đây là một vụ đại án m* t** có tính chất đặc biệt nghiêm trọng. Lúc tôi ra Bắc Kinh báo cáo công tác cũng đã thu hút sự quan tâm và xem trọng hết sức từ ban bộ cấp trên, họ sẵn sàng dốc toàn lực để hỗ trợ chúng ta hoàn thành chiến dịch này. Tôi kỳ vọng thứ chúng ta chặn đứng không chỉ có bốn mươi lăm ký h*r**n này, mà còn hy vọng có thể giáng một đòn chí mạng vào băng nhóm do Tần Bắc cầm đầu, nếu không thể tóm gọn một mẻ thì cũng phải khiến chúng tổn thất nặng nề.” Rồi ông chỉ tay về phía Trương Thành Sinh mà bảo: “Cậu ấy sẽ lấy biệt danh là Thẩm Lạc Sinh, đến từ Hồng Kông, là Tổng giám đốc điều hành của Tập đoàn Địa ốc Thẩm Thành, có ý muốn ôm trọn lô hàng này. Trình Dục Huy sẽ chuyển thông tin thân phận của cậu ấy cho người liên lạc, rồi nhờ người liên lạc đứng ra bắc cầu giới thiệu.”
Lưu Gia Hoành nhịn không được bèn xen ngang hỏi: “Người liên lạc này là ai vậy? Có đáng tin cậy không?”
Cục trưởng Tống chỉ ôn tồn bảo: “Cậu không cần hỏi nhiều như vậy. Đến lúc Đội bài trừ m* t** của các cậu cần vây bắt phối hợp hành động, tôi tự khắc sẽ thông báo.” Ánh mắt ông đảo qua một lượt nhìn mọi người: “Chiến dịch lần này thuộc diện bảo mật tối cao, nếu như có nửa phân phong thanh nào rò rỉ ra ngoài trước thời hạn, muốn truy cứu xem là ai làm thì cũng chẳng mấy khó khăn đâu.”
Sau khi cuộc họp kết thúc, Trương Thành Sinh đi theo Trình Dục Huy về phòng làm việc của anh, hai người đóng chặt cửa lại để trò chuyện riêng.
Trương Thành Sinh thẳng thắn vào đề: “Người liên lạc chính là Ngu Kiều!” Anh ta dùng giọng điệu khẳng định chắc nịch chứ không phải một câu hỏi.
Trình Dục Huy cũng không giấu giếm: “Ngu Kiều bấy lâu nay vẫn luôn phối hợp cùng Phùng Hạo thực hiện nhiệm vụ trinh sát ngầm, chẳng thể ngờ Phùng Hạo lại đột ngột hy sinh, em ấy mất liên lạc suốt một thời gian dài, gần đây mới kết nối lại được.” Anh thuận tay mở ngăn kéo lấy ra hộp thuốc lá và chiếc hộp quẹt, tự mình châm một điếu rồi quăng sang cho Trương Thành Sinh. Trương Thành Sinh cũng chẳng khách sáo, đón lấy rồi bật lửa hút thuốc.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Trình Dục Huy lại nói tiếp: “Tình hình trong cục rất phức tạp, thân phận của Ngu Kiều buộc phải giữ bí mật tuyệt đối.” Anh nhìn thấy trong hộp thư điện tử trên máy tính có một bức thư chưa đọc, bèn ngậm điếu thuốc rồi nhấp chuột mở ra.
“Tôi biết rồi. Cục trưởng Tống đều đã nói rõ với tôi.” Trương Thành Sinh hỏi: “Khi nào thì tôi có thể gặp mặt cô ấy?”
Trình Dục Huy đọc xong bức thư điện tử, lại cầm điện thoại lên thao tác một hồi rồi mới cất tiếng: “Bảy giờ tối nay tại rạp phim Quốc Thái, ghế ngồi tôi đã đặt sẵn rồi, cậu tự mình đến quầy lễ tân của rạp phim, đưa mã xác nhận để nhận vé nhé!”
Trình Dục Huy nảy sinh lòng kính phục, im lặng một lát rồi hỏi: “Năm xưa cậu đến Phục Đán làm sinh viên trao đổi cũng là để thực hiện nhiệm vụ phải không?”
Trương Thành Sinh “ừm” một tiếng: “Sao vậy, Ngu Kiều không kể với anh à? Năm đó cô ấy vì anh mà vi phạm kỷ luật tổ chức, suýt chút nữa bị triệu hồi, thế nên tôi mới đến để tiếp quản công việc và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ thay cô ấy.”
Trình Dục Huy hỏi ý là thế nào, anh ta mỉm cười giải thích: “Anh biết không? Những người làm trinh sát ngầm như chúng tôi, ngày ngày phải đối mặt tiếp xúc với lũ tội phạm hung tàn bạo ngược này, điều đại kỵ hàng đầu chính là nảy sinh tình cảm với chúng, huống hồ lại còn yêu đương. Hậu quả của việc này nếu không phải bị chúng hủy hoại thì cũng là bị chúng đồng hóa, bất kể là đối với tổ chức hay đối với bản thân cô ấy, hậu quả đều không thể gánh vác nổi. Cũng may anh là người trong sạch, bằng không Ngu Kiều chẳng những đánh mất cả sự nghiệp cảnh sát, mà tùy theo mức độ nghiêm trọng của sự việc, thậm chí còn phải ngồi tù. Tình cảnh của cô ấy khi đó là còn chưa tốt nghiệp trường cảnh sát nữa.”
Chưa từng có ai kể với Trình Dục Huy những điều này. Năm xưa có quá nhiều chuyện chưa kịp suy xét tường tận thì chú út đã qua đời. Sau cái chết của chú út, phản ứng tâm lý tự vệ của anh là phong kín tất cả những gì thuộc về Đường Hinh. Mỗi đêm giật mình tỉnh giấc, ngay cả khi nghĩ đến hai chữ Đường Hinh thôi anh cũng thấy căm hận khôn cùng. Giờ đây nghe Trương Thành Sinh lấy chính trải nghiệm thực tế ra để nói, anh chợt nhớ lại cảnh tượng nhiều năm trước Đường Hinh đứng khóc nức nở trước mặt Hồ Quảng Lâm. Anh liền mở lời nhắc tới chuyện cũ, Trương Thành Sinh sớm đã quên sạch quá nửa, cố gắng hồi tưởng một lát mới cười bảo: “Thì còn khóc lóc vì chuyện gì được nữa, không muốn rời đi, không muốn chia tay với anh chứ sao! Nhưng anh biết đó, mệnh lệnh do tổ chức đưa xuống chính là kỷ luật thép, buộc phải phục tùng vô điều kiện, chẳng dung thứ cho việc anh có cam lòng hay không. Về sau là do cô ấy sống chết không chịu rút lui, tôi nhớ Phùng Hạo khi ấy là Đội trưởng Đội bài trừ m* t** phụ trách chiến dịch đó, ông đã đứng ra nói đỡ cho cô ấy, cô ấy mới có thể tiếp tục ở lại để lấy công chuộc tội.” Anh ta lại bồi thêm một câu: “Lúc đó tôi cũng có đưa ra nhận định của riêng mình, cục diện quá mực phức tạp đan xen, việc thay đổi người thực sự không phải là một nước đi khôn ngoan.”
Trình Dục Huy im lặng hút thuốc, một lúc sau mới hỏi: “Tên thật của Ngu Kiều là gì?”
“Cô ấy không nói cho anh biết sao?” Trương Thành Sinh tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, khẽ lắc đầu: “Tôi cũng không rõ nữa, tôi và cô ấy thực ra chẳng mấy thân quen, lần đến tiếp quản công việc của cô ấy cũng là lần đầu tiên hai bên gặp mặt, rồi rất nhanh sau đó tôi lại điều chuyển đi nơi khác.” Anh ta dụi tắt tàn thuốc, ngả lưng nằm xuống ghế sofa, cười nói: “Tôi ngủ một giấc ở chỗ anh rồi mới đi nhé.”
Trình Dục Huy đi đến tủ lấy cho anh ta một chiếc chăn mỏng: “Cậu cứ nghỉ ngơi đi, đến giờ tôi sẽ lái xe đưa cậu đi.” Anh lại dặn thêm: “Đừng nhắc với Ngu Kiều chuyện tôi cũng tham gia vào chiến dịch lần này.”
Trương Thành Sinh mơ màng đáp lời, chẳng mấy chốc đã ngáy khò khò.
Ngu Kiều che dù bước ra ngoài vào lúc chiều muộn. Mấy ngày nay trời đổ mưa dầm dề liên miên nên thời tiết càng lúc càng thêm lạnh giá. Đầu tiên cô tìm đến nhà của Đan Ni, gõ cửa một hồi lâu vẫn không có ai thưa, ngược lại người hàng xóm nghe thấy tiếng động liền đứng cách một lớp cửa lưới mà nói với cô rằng Đan Ni đã đi ra ngoài cùng một người đàn ông trẻ tuổi rồi, người đàn ông đó dạo gần đây ghé qua rất thường xuyên.
Ngu Kiều không nói gì nhiều, cất tiếng cảm ơn rồi đi xuống lầu. Lúc đang rảo bước trong con hẻm nhỏ, có một người đi lướt qua vai cô, ban đầu cô không mảy may để ý, nhưng bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia suy nghĩ gì đó, cô ngoảnh lại nhìn đăm đăm vào bóng lưng của người kia, rồi dứt khoát xoay người, bám theo sau anh ta với một khoảng cách không xa không gần.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán
6 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 7: Quỷ Môn Quan Mở Cửa
28 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 8: Chợ Âm Dương Đổi Mặt
23 ch
Mùa Hè Của Ốc Sên
15 ch
Giả Alpha Gả Cho Enigma, Đến Khi Anh Sáng Mắt Tôi Biến Mất
15 ch
Gió Mát Khẽ Lướt Qua Vòng Ngọc
15 ch
Đồ Tể Hoàng Hậu - Bạch Trạch
15 ch
Nắng Hạ Không Phai - Nam Tri Bắc
76 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.