607 chữ · ~5 phút đọc
Hắn hoài nghi nhìn Khương Lãng, khí vận trên người đối phương đã từ từ quay về lúc đầu. Nhìn thấy vậy Lâm Tiêu nở một nụ cười nhạt.
Nếu là người khác, đã mất hết tu vi lại còn bị cướp cơ duyên thì vận khí trên người sẽ biến mất hoàn toàn. Nhưng Khương Lãng vẫn còn giữ được vận khí so với người bình thường.
Điều này chứng tỏ hắn cứu đúng người rồi. Con dê béo này vẫn có thể thịt được tiếp, chỉ là cần thời gian để vỗ béo thôi.
Trong khi Lâm Tiêu nhìn con dê béo, Khương Lãng từ trong cơn mê man tỉnh lại. Hắn nhíu chặt lông mày, không biết tại sao hắn cảm thấy bản thân hình như vừa mất đi một thứ rất quan trọng.
Là cảnh giới tu vi sao? Hình như cũng đúng, nhưng hình như cũng không phải.
Chỉ có một chuyện may mắn duy nhất, đó là hắn được hai người Lâm Tiêu kịp thời cứu giúp, được dùng đan dược kịp thời nếu không thì mạng cũng chả giữ được. Sau này vẫn còn có thể tiếp tục tu luyện.
Khương Lãng đứng lên, khom người cảm tạ Lâm Tiêu và Can Anh Túc: “Cảm tạ hai vị đã ra tay giúp đỡ, phần đại ân này Khương mỗ sẽ ghi mãi trong lòng.”
“Khương huynh khách khí rồi, loại chuyện này kể cả người khác gặp phải ta cũng sẽ ra tay giúp đỡ.” Lâm Tiêu khách khí đáp lại.
Can Anh Túc đứng cạnh bĩu môi, ai bảo thế. Nếu là một mình nàng ta gặp thì nàng ta giết quách cho nhanh.
Khương Lãng chỉ biết cười khổ.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch

Vĩnh Sinh
1.565 ch

Bia Đỡ Đạn Phản Công
1.350 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Nếu là hắn thì có lẽ hắn sẽ cướp nhẫn trữ vật, còn về phần người khác sống chết ra sao hắn không quan tâm. Sống thì sống, mà chết thì chết. Hơn nữa hắn là thánh tử của Thái Tuế thánh địa, nói về tài phú thì đương nhiên hơn hẳn những người bình thường.
Vậy mà Lâm Tiêu không có lòng tham, đúng là một bậc quân tử!
Khương Lãng cũng thay đổi cách nhìn đối với Lâm Tiêu!
“Không biết Khương huynh bây giờ định đi đâu?” Lâm Tiêu hỏi.
“Ta phải quay về Thái Tuế thánh địa, nhưng, nhưng tu vi……này……!” Khương Lãng nói được một nửa thì do dự.
Lần này gặp đại hoạ, sống thì có sống. Nhưng tu vi mất hết, trước đây muốn quay về thánh địa chỉ mất có vài ngày. Bây giờ sợ là đi vài tháng cũng chả về nổi, hơn nữa trên đường đi còn gặp biết bao nhiêu yêu thú…….
Nghĩ tới đây, mặt Khương Lãng lại tái mét.
“Chuyện này, Lâm huynh……Khương mỗ có một chuyện muốn thỉnh cầu, xin Lâm huynh giúp thêm một lần.” Khương Lãng ái ngại mở lời.
“Ngươi nói đi!” Lâm Tiêu nhìn hắn, đại khái đoàn được hắn định nói gì.
“Sớm nghe uy danh Lâm huynh, bây giờ Khương mỗ mất hết tu vi, này……Lâm huynh có thể đưa ta về Thái Tuế thánh địa không. Đợi về tới nơi, Khương mỗ sẽ trả ân.” Khương Lãng do dự nói ra.
Với thân phận của hắn có thể đi tìm người khác nhờ giúp đỡ, nhưng với tình hình bây giờ hắn không tin bất cứ ai. Chỉ có Lâm Tiêu là hắn có thể tin tưởng.
“Đưa ngươi về Thái Tuế thánh địa?” Lâm Tiêu nhíu mày.
Hoàn thành — Chương 273
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.