1.269 chữ · ~9 phút đọc
09.
Trước cửa phủ dường như càng náo nhiệt hơn.
Ta nghe thấy đủ loại âm thanh chúc mừng, nghe thấy tiếng cười sảng khoái của phụ thân và mẫu thân, còn nghe thấy tiếng pháo nổ từ xa vọng lại, dường như có kiệu hoa đến đón tân nương rồi.
Tiếng trống tiếng chiêng ngày một vang dội.
Có tiếng người ồn ào cười nói truyền tới: "Kiệu hoa đến rồi, kiệu hoa đến rồi..."
Bên cạnh vang lên tiếng nức nở của nghĩa muội: "Phụ thân, mẫu thân... Người phải bảo trọng thân thể..."
Phụ thân và mẫu thân ra sức an ủi.
"Nguyệt nhi, con đừng sợ, phụ thân và mẫu thân là chỗ dựa của con. Kẻ nào bắt nạt con, con cứ về nhà, mọi chuyện đều có chúng ta lo."
"Chịu ấm ức thì cứ về nói với chúng ta, chúng ta là người một nhà."
Lòng ta chỉ thấy đắng chát, quả nhiên ta mới là người ngoài thực sự.
"Kiệu hoa đến rồi... Đưa tân nương lên kiệu!"
Mụ bà tử hô lên một tiếng.
Ta cùng nghĩa muội đồng loạt cử động, cuối cùng ta đã hiểu được mùi vị của tuyệt vọng.
Thật sự phải gả cho Tống Hằng rồi sao? Ta vẫn không có tư cách để lựa chọn...
Tại sao ta lại trở về nơi này? Ta thà rằng mình chếc cóng trong ngôi miếu hoang lúc còn lang bạt còn hơn.
Ít nhất ta sẽ không phải quỳ gối trước lão khất cái, cũng sẽ không bị lão ta bắt nạt.
Dù là chếc, cũng phải là lựa chọn của chính ta, chứ không phải bị người khác sắp đặt.
Bên tai là giọng điệu phấn khích của nghĩa muội: "Ta sắp được gả cho Thẩm Thư Diệc rồi, ta sắp trở thành thế tử phu nhân của Định Quốc Công phủ rồi."
"Sau này ta sẽ là Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, ta sẽ tận hưởng vinh hoa phú quý, tất cả mọi thứ đều là của ta."
"Không ai có thể tranh giành với ta, không ai có thể..."
Lại còn tiếng phụ thân và mẫu thân đang dặn dò đám hạ nhân, bà tử: "Mau ghì chặt nghịch nữ này cho ta, không cho nó phản kháng, không cho nó lên tiếng."
"Đợi đến khi gạo đã nấu thành cơm, cứ nói với Tống Hằng rằng nghịch nữ này không biết liêm sỉ, đã đánh ngất Nguyệt nhi để tự mình thay thế."
"Mọi chuyện đều không liên quan đến Nguyệt nhi, tất cả đều là do nghịch nữ này tự ý quyết định."
Từng câu từng chữ như đâm vào tim ta, ta chỉ cảm thấy tuyệt vọng, cảm thấy kiếp này không còn trông mong gì nữa.
Ta bất giác nhớ đến giọng nói đêm qua, nếu như chàng ở đây, liệu có khác đi không? Liệu chàng có vươn tay kéo ta một cái không?
10.
"Người lên kiệu có phải là tân nương của ta không?"
Giọng nói trong trẻo đột ngột vang lên, tựa như tia sáng xé tan bóng tối.
Ta không dám tin vào tai mình, giọng nói này y hệt như giọng nói ngày hôm qua.
Trong lòng ta lóe lên một tia hy vọng, ngay cả lồng ngực cũng bất giác nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Ta không nhịn được mà vùng vẫy, nhưng ngay lập tức lại bị người ta ghì chặt.
Giây tiếp theo, mụ hỷ nương đi bên cạnh ta tiến lên một bước, giọng điệu đầy vẻ lấy lòng.
"Thế tử, người nói gì vậy, hôn thư của hai vị tân nương đều đã được chúng ta đối chiếu kỹ càng rồi."
"Sẽ không có sai sót đâu, cũng không thể nào sai được."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Giọng nói kia cũng vang lên đáp lại: "Vậy thì tốt."
Sau đó, tiếng trống tiếng chiêng lại vang lên, không khí náo nhiệt lại bắt đầu rộn ràng.
Vậy là kết thúc rồi sao?
Tại sao không hỏi thêm một câu?
Tại sao không vén khăn trùm đầu lên nhìn thử?
Có lẽ chàng cảm thấy không quan trọng, dù sao ta cũng chẳng phải nhân vật gì cao sang, chỉ là một kẻ ngu ngốc đần độn mà thôi.
Đầu ta dần rũ xuống, có lẽ từ lâu ta nên cam chịu số phận.
Phụ thân đã nói, dù sao ta cũng tính tình ngu độn, gả cho ai cũng như nhau cả.
Một kẻ ngốc như ta, nào có ai thèm để ý?
Cam chịu thôi, cam chịu thôi...
Đầu ta mỗi lúc một rũ thấp, như muốn vùi sâu vào trong bụi đất.
Bỗng nhiên, ta cảm thấy một cơn gió lướt qua trước mắt, tầm nhìn vốn chỉ toàn một màu đỏ giờ đây lại xuất hiện một luồng ánh sáng c.h.ói mắt.
Tiếng kinh hô vang lên khắp nơi.
"Tống Vân Nê, ngươi cứ thế cam chịu sao?"
Giọng nói đó lại vang lên lần nữa, mang theo cả hy vọng và ánh sáng.
11.
Luồng sáng c.h.ói mắt lùi dần, đập vào mắt ta là đôi mày mắt đang lấp lánh ánh sáng.
Nhìn kỹ hơn, gương mặt này rất đẹp, phối cùng bộ hỷ phục đỏ trên người lại càng thêm diễm lệ.
"Thế tử, người đang làm cái gì vậy?"
Hỷ nương vội vàng chạy tới, lúng túng muốn chắn trước mặt ta.
Nhưng người trước mặt vung tay đẩy mụ ra.
"Tại sao lại bịt miệng tân nương?"
"Có chuyện gì mà không thể cho người ta thấy hay sao?"
Ta cứ trân trân nhìn người trước mặt, tiếng bàn tán của đám người xung quanh cũng dần vang lên.
"Tân nương này sao lại còn bị bịt miệng vậy?"
"Đừng nói chuyện miệng nữa, cái thứ quấn từng vòng dưới hỷ phục kia hình như là dây thừng, có phải là bị trói rồi không?"
"Còn cả cái trán kia nữa, ôi chao sao lại rướm m.á.u thế kia?"
"Nhà họ Tống này sao lại đáng sợ thế nhỉ."
"Nhưng mà vị thế tử nhỏ này gan thật đấy, sao dám vén khăn trùm đầu ngay giữa phố?"
"Đó chính là Thẩm Thư Diệc, thế tử Định Quốc Công, cả kinh thành này không tìm ra người thứ hai dám ngông cuồng làm càn như vậy đâu."
"Lúc nãy ta đã thấy không đúng rồi, đưa hai cô con gái đi gả, một người được cha mẹ dìu dắt, một người thì bị tôi tớ cõng."
"Chẳng phải sao, đôi vợ chồng kia chẳng hề lại gần tân nương này, cứ quanh quẩn bên cạnh người kia."
"Sớm nghe tin nhà họ có chuyện ôm nhầm con cái, không ngờ bọn họ lại còn thiên vị đứa con giả kia đến thế."
Thẩm Thư Diệc giáng một chưởng vào ngực tên tôi tớ đang cõng ta.
Tên tôi tớ kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã ngửa ra sau, ta cũng theo đà đó mà rơi xuống.
Cứ ngỡ sẽ rơi xuống đất, nhưng ta lại lọt thỏm vào một vòng ôm ấm áp và vững chãi.
"Ta đã xem qua hôn thư, người gả cho ta chính là vị Tống Vân Nê này, bản Thế tử không hề lật nhầm khăn voan."
Thẩm Thư Diệc nhẹ nhàng rút miếng vải đang nhét chặt trong miệng ta ra.
Cuối cùng ta cũng có thể đường hoàng nhìn thẳng vào phụ thân, mẫu thân.
Lúc này, sắc mặt của hai người bọn họ chỉ có thể dùng hai từ "tái mét" để hình dung.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.