1.141 chữ · ~8 phút đọc
“Bị thương thành dáng vẻ này, cho dù con không suy nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho mẹ nhỏ con chứ, người ta còn tưởng rằng cô ấy đối xử với con không tốt, con bảo cô ấy làm người thế nào đây?”
Nam Lâm vết thương chồng chất nằm trên giường bệnh, nhìn bố vần luôn bảo vệ người vợ mới kia, cô ấy chỉ cảm thấy trái tỉm lạnh buốt như rơi xuống đáy vực.
Vết thương khắp người không bằng cơn đau trong lòng.
Đây chính là bố cô ấy.
Mà sau đó, thái độ Hà Hân đối với Nam Lâm có thế nói là càng tệ hại hơn, có lúc ở ngay trước mặt Nam Ninh Trúc trực tiếp cho Nam Lâm một cái bạt tai, mà Nam Ninh Trúc lại cảm thấy loại dạy dỗ này là chuyện đương nhiên.
Cô ấy bị Hà Hân giam lỏng trong nhà, khó khăn lắm mới cầm cự đến lúc tựu trường, không ngờ Hà Hân ngay cả học cũng không cho cô ấy đi, xé bỏ giấy thông báo trúng tuyển của cô ấy.
Nếu không phải cô ấy trăm ngàn cay đẳng chạy trốn khỏi căn nhà đó, đồng thời nghĩ cách xin bù giấy báo trúng tuyển đại học, e rằng bây giờ cô ấy đã chết trong tay Hà Hân từ lảu rồi.
Mấy năm đại học, cô ấy sống không hề dễ dàng.
Nam Ninh Trúc bởi vì sự “bỏ nhà ra đi” của cô ấy mà không chịu chi trả tiền học phí, Nam Lâm chỉ có thế dựa vào vừa học vừa làm, nổ lực hoàn thành việc học, khó khăn lắm mới đi đến bước bây giờ.
Nghe Nam Lâm kể lại cảnh ngộ mấy năm nay của mình, rất nhiều nhân viên trong khu văn phòng đều đỏ vành mắt, có người còn rơi lệ.
“Thật quá đáng, một đứa trẻ có thể uy hiếp gì cô chứ, sao cô có thế đến mức thâm độc như vậy? Dù sao cô cũng là người làm mẹ, cô không sợ báo ứng rơi vào người con trai của mình sao?”
Dì Bảo Khiết không nghe nối nữa, đặt mình trong hoàn cảnh người khác, bà ấy cảm thấy mẹ kế ác độc nên bị đày xuống địa ngục, suốt đời không được siêu sinh!
“Đúng vậy, con mình là con, con người khác không phải là con sao? Cô cũng có ác độc rồi!”
“Có người trông thì xinh đẹp, nhưng lòng dạ sớm đã tối đen rồi! Nhưng cũng không thế tối đến như vậy chứ, quả thật nghe rợn cả người!”
“Mặt đẹp gì chứ? Cô vừa rồi không nghe giám đốc quản lý Ngải nói sao, người ta vốn là ớ bên ngoài, dựa vào phẫu thuật thẩm mỹ mới lên chức, cô nói xem khuôn mặt này sao lại nhìn giả tạo như vậy chứ”.
“Trước đó tôi có nghe một người bạn ở Lĩnh Nam nói rằng, năm đó Hà Hân cũng mang danh tiếng khá tốt, tên là ‘Hà bảo bảo’, biệt danh ‘nhất thống phòng”‘.
“Cái gì mà ‘nhất thống phòng’?’
“Ý là cứ thọc vào là có thế đổi một phòng”.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
“Phì… có bản lĩnh như vậy hả, thế sao không tiếp tục lăn lộn ở Lĩnh Nam đi, chạy đến thành phố Nam làm gì, ô nhiễm không khí mát mẻ của chúng ta”.
“Còn tại sao nữa, danh tiếng xấu, bị nhà tài trợ đuổi ra ngoài, không lăn lộn nối nữa nẻn mới chạy đến một nơi xa lạ thay hình đổi dạng, tìm một người đàng hoàng đề bám víu”.
Từng lời giễu cợt liên tục bay vào tai Hà Hân, chuyện bao nhiều năm nay chưa từng bị người ta nhắc đến, cô ta cũng sắp quên rồi, không ngờ tới đây lại bị moi ra.
“Đủ rồi!”
Cuối cùng cô ta đã thất lề, lộ ra răng nanh: “Các người có chứng cứ gì mà dám bôi nhọ tôi như vậy, tôi có thế kiện các người tội phí báng, chờ nhận thư mời từ luật sư của tôi đi!”
Người ít không đánh lại đám đông, Hà Hân biết mình không thế ở đây lâu hơn được nữa, cô ta quăng một câu độc ác, nắm chặt túi xách đi ra ngoài, nhưng lại bị người của Nam Mẫn cản lại.
Nam Mần nhướng mí mắt liếc cô ta rồi lạnh lùng nói: “Cô coi đây là đâu mà muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?”
Đánh người xong liền muốn rời đi, nào có chuyện dễ dàng như vậy?
Hà Hân quay đầu trợn mắt nhìn Nam Mẫn: “Vậy cô muốn thế nào?”
Nam Mần không đế ý tới cô ta, cô nhìn sang Nam Lâm, giọng nói nhẹ nhàng: “Lâm, mấy năm qua chị khõng ớ bên cạnh em, không bảo vệ em tốt, đế em chịu không ít oan ức rồi”.
Nam Lâm vành mắt vẫn còn đỏ, nghe Nam Mẫn nói vậy, cô ấy vội vàng lắc đầu.
“Chị, chị đừng nói như vậy, cái này không liên quan đến chị, là em không đủ mạnh mẽ, không bảo vệ nổi mẹ em, cũng không bảo vệ được bản thân mình”.
Cố Hoành mặt đầy đau lòng nhìn Nam Lảm, thiếu chút nữa bật thốt lẻn một câu: Sau này tôi bảo vệ cô!
Nam Mẳn kéo tay cô ấy: “Hôm nay chị gái cho em một cơ hội, trả lại tất cả sự sỉ nhục và cái tát năm đó cô ta đánh em, em dám không?”
Nam Lâm đối mặt với ánh mẳt của Nam Mẫn, cảm nhận được sức mạnh cô truyền cho mình, có chị gái làm chỗ dựa, lúc này cô ấy không sợ chút nào, cái gì cũng không sợ.
“Không sợ”, Nam Lâm nói: “Em chỉ sợ liên lụy đến chị”.
Nam Mẩn nhàn nhạt nói: “Không đâu, con người chị trời sinh không thích bạo lực, nhưng có một vài chuyện, một vài người không bạo lực thì không hợp tác, cũng là chuyện không còn cách nào”.
Cô bất đắc dĩ thờ dài, than vãn về thế giới cá lớn nuốt cá bé, kẻ xấu lên nắm quyền này.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Nam Mần vổ vỗ Nam Lâm: “Đừng sợ làm bấn tay mình, bấn rồi thì quay về rửa sạch là được, chị ờ đây chờ em”.
Nam Lâm kiên định gật đầu, cô ấy biết đây là cơ hội chị cả cho mình.
Hơn nữa cơ hội này chỉ có một lần.
Cô ấy sao có thể phụ lòng?
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.