1.011 chữ · ~7 phút đọc
Nam Mẫn thấy Tôn Việt và Triệu Tĩnh đứng ngoài cửa nửa ngày không đi thì bèn ngẩng đầu, trông thấy Dụ Lâm Hải không biết từ đâu xuất hiện.
Đôi mày khẽ nhíu lại, sao đi tới đâu cũng gặp con người này thế không biết?
Đúng là âm hồn không tan mà.
Đặt máy tính xách tay sang một bên, Nam Mẫn đứng dậy, đi về phía cửa, bắt đầu đẩy người: “Còn chưa chịu đi nữa hả, chờ tôi mời mấy người ở lại ăn cơm chắc?”
Giọng nói lạnh tanh, thể hiện sự bực bội của cô vào lúc này.
“Đi ngay, đi ngay, tạm biệt tổng giám đốc Nam”.
Tôn Việt cười ha ha, đẩy Triệu Tĩnh rời khỏi đó, chiếc khăn tắm cởi xuống vẫn còn nằm ở cửa, Dụ Lâm Hải nhìn mà hai mắt như muốn phun ra lửa.
Anh thầm nghiến răng, gân xanh trên trán giật giật, giọng nói lạnh như băng: “Em bắt đầu chơi cái trò quy tắc ngầm này từ khi nào thế?”
Quy tắc ngầm?
Nam Mẫn chợt kinh ngạc, sau đó hiểu ra ý anh, đúng là cảnh tượng này rất dễ làm con người ta hiểu lầm, nhưng anh thích thì cứ hiểu lầm đi, cô cũng không cần phải giải thích làm gì.
“Liên quan gì tới anh?”
Cô không thèm đế ý tới anh, chỉ đá chiếc khăn tắm vào phòng tắm, dặn vệ sĩ ngoài cửa gọi nhân viên vệ sinh đến quét dọn một lần nữa, rồi đóng cửa lại.
Chờ đã!
Dụ Lâm Hải giơ tay giữ cửa, lại đưa mắt nhìn bộ quần áo gọn gàng trên người Nam Mẫn, cùng gương mặt chưa tẩy trang, thì mới biết mình đã hiểu lầm.
“Lúc nãy vội quá nên tôi bị lửa giận che mờ mắt, em không phải là người như thế, vẻ mặt Dụ Lâm Hải trở nên bình tĩnh lại, mím môi nói: “Mẫu người đó sao mà lọt vào mắt xanh của em được”.
Anh đang giải thích cho sự hiểu lầm của mình, nhưng Nam Mẫn lại không cần.
“Tổng giám đốc Dụ hiểu biết về tôi lắm hả?”
Khóe môi cô nờ nụ cười nhạt, phần lớn là sự lạnh lẽo như băng:
“Có việc gì thì nói, không có thì thôi, tôi muốn nghỉ ngơi”.
“Có việc!”
Dụ Lâm Hải lại một lần ngăn cản ý định đóng cửa của cô, vẻ mặt luôn bình tĩnh lại thoáng vẻ vội vàng: “Tôi muốn hỏi em một số chuyện về bác sĩ Grace”.
Nam Mẫn thản nhiên à một tiếng: “Hỏi”.
Dụ Lâm Hải: “Tôi có thể vào trong rồi nói được không?”
Nam Mẫn: “Không được”.
Ánh mắt Dụ Lâm Hải cố nhịn xuống, đành phải đứng ở cửa, tiếp tục câu chuyện: “Em quen biết bác Grace ư?”
Nam Mẫn vẫn bình tĩnh như trước: “ừm”.
“Thân lắm hả?”
‘Thân đến mức nào?’
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Nam Mẫn cau mày: “Anh bị bệnh hả?”
“Đúng vậy”.
Dụ Lâm Hải lại tiếp lời cô: “Tôi muốn nhờ bác sĩ Grace kiểm tra lại tình trạng hồi phục của chân tôi, cũng bày tỏ sự biết ơn dành cho ân cứu mạng ba năm trước”.
“Không cần đâu”.
Nam Mẫn lại mất hết kiên nhẫn, hờ hững nhìn xuống chân anh: “Nếu anh có thể chạy từ thành phố Nam tới đây thì chứng tỏ anh đi đứng rất bình thường, không có bệnh tật gì. Ra khỏi khách sạn rẽ trái có phòng khám, tạm biệt, không tiễn”.
Dụ Lâm Hải vẫn kiên trì: “Em không phải Grace, lời em nói không tính”.
Thấy Nam Mẫn đang định trở mặt, Dụ Lâm Hải lại nói một câu: “Ba năm trước, bác sĩ Grace bay đến thành phố Bắc để thực hiện ca mổ cho tôi, là em mời tới đúng không?”
Đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt vào Nam Mẫn, không bỏ qua bất kỳ một biếu cảm nào trên mặt cô, ánh mắt sáng ngời có thần, ẩn chứa sự chờ mong.
Nhưng từ đầu đến cuối trên mặt Nam Mẫn chỉ có sự hờ hững, chẳng thể nhận ra chút cảm xúc nào: “Đúng thế thì sao, mà không phải thì sao?”
Dụ Lâm Hải khẽ mím đôi môi mỏng: “Tôi muốn gặp Grace một lần”.
Anh là máy lặp từ hả? Hay là anh nghe không hiểu tiếng người?
Nam Mẫn muốn nổ tung: “Anh muốn gặp thì cứ đi mà gặp, tôi đâu có cản anh, không cần phải chờ tôi đồng ý, mà tôi cũng sẽ không giúp anh!”
Nói xong cô lại muốn đóng cửa, Dụ Lâm Hải định cản lại nhưng bị cô đá mạnh vào bắp chân, anh đau nên giật mình, cánh cửa lập tức đóng “sầm” trước mặt.
Dù sao vết thương ở đùi anh cũng đã khép lại, đá không chết được.
Nam Mẫn đá không hề nương chân một tí nào.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Anh ta đoán không sai, cô đến để đòi lại công bằng cho Tư Đạc.
Nam Mẫn không hề xem trọng anh ta, cũng không hề có ý định dùng quy tắc ngầm với anh ta, ở trong phòng cô, cái gọi là “quan tâm” đó chỉ dùng để lừa anh ta mà thôi, còn anh ta thì không đánh đã khai.
Nếu cô biết Tư Đạc bị anh ta đẩy xuống núi, thì tại sao lại giao vai nam hai lại cho anh ta, sao lại đổi phòng hóa trang cho anh ta, không phải cô nên đá anh ta ra khỏi đoàn phim, hoặc là giao anh ta cho cảnh sát ư?
Triệu Tĩnh bật người dậy, mồ hôi lạnh như hạt đậu lớn từng giọt rơi xuống, cả người anh ta cũng thấm đẫm mồ hôi, tim như bị hàng ngàn con kiến cắn xé, cực kỳ khó chịu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.