969 chữ · ~7 phút đọc
“Không phải anh gọi”.
Dụ Lâm Hải nhàn nhạt nói: “Cậu ta sống chết đòi tới”.
Phó Vực không chút xấu hổ liền gật đầu: “Đúng vậy, hiếm thấy có lúc em cũng chật vật yếu ớt như vậy, cơ hội tốt thế tôi không thể chắp tay nhường cho người khác được, cho nên tôi tới rồi, cảm động chưa?”
Nam Mẫn cắn răng: “Cảm động, nhưng cái này không ảnh hưởng đến tâm tình tôi muốn đánh anh”.
Chờ lúc đèn đỏ, Nam Mẫn siết cổ Phó Vực từ phía sau, siết đến mức trong phút chốc anh ta không thở nổi liền kêu cứu: “Lão Dụ, cậu cứ nhìn như vậy? Cậu phải quản cô ấy chứ!”
Dụ Lâm Hải: “Không dám quản”.
Phó Vực:
Anh ta liếc mắt nhìn anh: Cậu, sao, lại, có thể, sợ hãi, như vậy!
Khí khái của nam tử hán đi đâu
rồi?
Quả thật không muốn thanh niên trai tráng như mình mất sớm, Phó Vực kịp thời cầu xin tha thứ: “Tôi sai rồi sai rồi, cô cả Nam đại nhân đại lượng, đừng quan tâm tôi nói gì cả”.
Mắt thấy đèn xanh đã sáng, Nam Mẫn liền buông tha Phó Vực.
Lúc này Phó Vực mới được giải thoát, một tay cầm lái, một tay giơ ngón giữa về phía Dụ Lâm Hải:
Không trượng nghĩa.
Dụ Lâm Hải lười để ý, anh quay đầu thấy Nam Mẫn đang mở điện thoại di động, liếc mắt nhìn, anh mím môi: “Anh bảo người ta xóa hotsearch, em muốn tạo thanh thế cho Tư Đạc cũng không cần đẩy mình đến đầu sóng ngọn gió. Fan hâm mộ bây giờ cũng không có lý trí gì đâu”.
Nam Mẫn cũng vừa nhìn thấy hotsearch đã bị xóa, hotsearch Hạ Thâm và Thư Anh cùng xuất hiện ở sân bay đã leo lên top một.
Cô không nói gì, vốn dĩ cảm thấy bị người ta mắng mấy câu cũng không sao, nhưng cô quả thật đã đánh giá thấp uy lực của đám fan não tàn, xóa cũng xoá rồi, bên phía đoàn làm phim chắc cũng có chút động tĩnh.
Không chỉ Nam Mẫn bị mắng lên hotsearch, Triệu Tĩnh và nhà chế tác phim lão Đổng bị mắng cũng lên hotsearch, các fan hâm mộ đều không chấp nhận nổi một nghệ sĩ nhỏ tuyến ba gần như không tra nổi là ai tại sao lại có uy lực thông thiên đá Tư Đạc xuống, tiếp nhận vai diễn của anh ta.
Đây nhất định là kết quả của việc làm mờ ám! Sức mạnh của đồng tiền! Thật quá đáng!
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Đặc biệt là khi truyền thông lén công bố các video được quay lén lên mạng, cho dù Triệu Tĩnh từ vai diễn, đài từ hay về mặt diễn xuất đều kém cỏi không bằng một nửa Tư Đạc, hoàn toàn là kiểu người bị Tư Đạc đàn áp.
“Nhìn vẻ tiểu nhân của hắn kìa, vai diễn này có thể đối chọi với nam hai không, đặt trong diễn viên quần chúng cũng chưa chắc có thể nhận ra ý đúng không?”
“Vừa nhìn liền biết là có quan hệ, nghe nói do nhà chế tác phim nhét vào, không phải nhà sản xuất, fan hâm mộ nhầm rồi”.
“Đúng rồi, tôi cũng cảm thấy kỳ quái, Tư Đạc mới là nghệ sĩ của truyền thông Nam Tinh, có sếp nào không ưu ái nghệ sĩ của mình mà lại đi nâng đỡ người khác, trong này nhất định có vấn đề, không hề đơn giản”.
“Mọi người hóng hớt có lý trí nhé, đừng để dư luận mê hoặc dắt mũi…”
Trên mạng vô cùng sôi nổi, nhưng trong xe lại rất yên tĩnh, chỉ có một mình Phó Vực vừa lái vừa ba hoa quang quác tự độc thoại.
Đầu Dụ Lâm Hải có hơi đau, bị Phó Vực làm ồn lại càng đau hơn: “Tôi nói này, cậu có thể ngừng một chút, câm miệng vào không”.
Phó Vực liếc nhìn anh: “Không thể”.
Nam Mẫn: “Câm miệng”.
Phó Vực: “ờ”.
Dụ Lâm Hải: “…”
Hiếm khi được làm tài xế một lần, Phó Vực muốn “giúp người giúp đến cùng, đưa Phật đến tận Tây Thiên”, nhưng Nam Mẫn không cho anh ta cơ hội này.
Vừa rời khỏi đường cao tốc, tiến vào thành phố, người của Nam Mẫn đã chờ bên đường.
Nam Mẫn xuống xe, cũng không quay đầu lại.
Phó Vực ở sau lưng gọi cô: “Ê, cứ đi như vậy?”
Nam Mẫn cầm chặt điện thoại di động, có chút mất kiên nhẫn quay đầu nhìn anh ta: “Anh muốn làm gì?”
“Không làm gì cả, giúp em như vậy, mời chúng tôi ăn một bữa được chứ, phải không lão Dụ?”, Phó Vực liền tìm đồng minh.
Dụ Lâm Hải hiếm thấy phối hợp: “Cũng không phải không được”.
Hai người, người này chó hơn người kia.
Nam Mẫn lười biếng nâng mí mắt, châm biếm từng chữ: “Ban ơn báo đáp không phải việc quân tử làm”.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Nam Mẫn lên xe của mình, trước sau có tổng cộng ba chiếc xe, đều là vệ sĩ áo đen, khoa trương này không phải lớn bình thường đâu.
Phó Vực tặc lưỡi, anh ta nói với Dụ Lâm Hải đang ngồi ở ghế sau: “Lên ghế lái phụ đi, tôi là tài xế của cậu sao?”
Dụ Lâm Hải lạnh lùng nói: “Tôi thấy cậu làm tài xế cũng vui đấy”.
“Đó là đãi ngộ cho Nam Mẫn, không phải cho cậu”.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.