912 chữ · ~7 phút đọc
Bên ngoài tiếng sấm ầm ầm, đập vào gáy Phó Vực.
Quả thật đánh anh ta không nhẹ.
Hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, cậu Phó hào hoa phong lưu cũng xem như là đi qua vạn bụi hoa thân không dính một phỉến lá, không phải không bị phụ nữ bám lấy, nhưng chưa từng có ai dám trực tiếp nhắc đến chuyện bỏ trốn cùng anh ta!
Quả nhiên là nghé con mới sinh chẳng biết sợ cọp, người không biết gì thì sẽ không sợ.
Trẻ con bây giờ đều tự do như vậy sao?
vẻ mặt Phó Vực cứng đờ nhìn Nam Mần, trong mắt đều là vẻ cầu cứu: “Sao em không có một chút phản ứng nào vậy, mau quản con bé nhà em đi”.
Con bé sắp bỏ trốn cùng tôi rồi đây này!!!
Nam Mẩn lạnh lẽo liếc nhìn Tô Âm rồi nó: “Không quản được, nếu anh không chê, mang đi đi”.
Phó Vực:”…”
ĐM chuyện gì thế này?!
Nghiêng đầu thấy Tô Âm đang nhìn anh bằng đôi mắt long lanh, trong lòng Phó Vực chấn động mạnh: Đứa nhỏ ngốc này, không biết có thật sự thích anh ta hay không?
Mưa ngừng rơi, đám người Nam Mần liền rời khỏi trường đua ngựa.
Phó Vực ôm theo nổi sợ leo lên xe của mình phóng như bay, có thể nói là chạy mất dạng.
Tô Âm hậm hực nhìn đằng sau xe: “Anh ấy cứ chạy vậy hả? Thật là, cháu sẽ khỏng ăn anh ấy đâu mà”.
Nam Mẫn xùy nhẹ một tiếng: “Anh ta sợ bố cháu ăn”.
Đương nhiên Phó Vực sợ rồi, Tô Duệ người đứng đầu Messuri, vừa giỏi y vừa giỏi độc, là ‘cao nhân ngoại thế trong truyền thuyết, rất hiếm khi xuống núi, lại có danh xưng nối tiếng ‘Hoa Đà tái thế, nhưng đấy chỉ là trong mắt đông đảo công chúng.
Đối với cậu ấm nhà họ Phó mà nói, Tô Duệ mà anh ta nghe thấy từ nhỏ chính là nhân vật khiến người ta kiêng kỵ, thủ đoạn dùng kim châm bạc giết người vô hình, ngay cả ông cụ Phó cũng phải nhượng bộ anh ta ba phần.
Không cẩn thận Trêu chọc’ con gái yêu của anh ta, Phó Vực không mau trốn đi, ở đây chờ bị băm vằm trăm mảnh sao?
Nam Mẩn vốn định đến công ty, nhưng nếu Tô Duệ đã tới rồi, cô phải thay đổi lộ trình, về khu vườn Hoa Hồng một chuyến trước.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Tô Âm buồn bực cả đoạn đường, không biết là sau khỉ bị Phó Vực từ chối lòng tự trọng bị áp chế, hay sắp phải đối mặt với bố từ sau khi ra khỏi nhà, vì vậy hoảng hốt chột dạ, nói chung ỉm lặng hiếm thấy, ngoan ngoãn giống như một con mèo con.
Nam Mẩn vẳn khá hiếu tâm tính bé gái, suy cho cùng năm đó mình cũng như vậy.
Tô Âm được cô nuôi lớn, gần như là ‘bản sao’ khi còn bé của cô.
Nam Mẫn khẽ thở dài, không nhịn được mớ miệng: ‘Thật sự thích anh ta như vậy?”
Đột nhiên Tô Âm ngẩng đầu, nhìn Nam Mẩn, cô bé ngơ ngác, sau đó gật đầu như gà mổ thóc: “Vâng vâng vâng!”
Sau đó khuôn mặt nhỏ như trời trong mây trắng: “Cô, cô có biết cái gì gọi là Vừa gặp đã yêu’? Cháu thấy cháu chính là vậy đỏ!”
Con ngươi Nam Mẫn hơi co lại, làm sao cô có thế không biết chứ.
Năm đó cô với Dụ Lâm Hải chẳng phải vừa gặp đã yêu sao?
Có điều chung tình thì dễ, còn yêu lại khó khăn.
Nhưng Nam Mẩn cũng không châm biếm cô bé, cũng không mắng mỏ, chỉ có nhàn nhạt nói: “Âm, cháu có quyền thích một người, nhưng cháu phải hiếu, thế giới tình cảm cho đến bây giờ không phải rung động là có thế yêu nhau, phải trả giá”.
Tô Âm mặt đầy u mê nhìn cô: ‘Trả giá gì ạ?”
“Có trả giá sức khỏe, có trả giá tiền bạc, có trả giá thời gian, còn có… trả giá cả một trái tim”.
Nam Mẫn bình tĩnh: “Cùng với trả giá, cháu còn phải làm tốt, người kia không nhận ra sự chuẩn bị mà cháu bỏ ra đâu. Nói cách khác, cho dù cháu trả giá tất cả vì anh ta, chưa chắc anh ta sẽ báo đáp gì cho cháu, còn có khả năng sẽ làm chuyện quá đáng để tổn thương cháu”.
Tô Âm vẫn khỏng hiểu: “Nhưng cháu yêu anh ấy, cháu cam tâm tình nguyện, không đủ sao?”
“Không đủ”.
Nam Mẳn lắc đầu, ánh mắt hơi lạnh: “Con người là động vật có tình cảm, hề đã trả giá thì không nghĩ đến cần báo đáp. Dù có yêu, có can tâm tình nguyện thì cũng có một ngày mệt mỏi. Yêu không nối, tim liền chết”.
Tô Âm nhíu mày: “Vì sợ bị tổn thương, cho nên không thế yêu sao?”
Nam Mẩn xoa đầu nhóc con: “Là vậy đó”.
“Vậy thì dề làm”.
Tinh thần Tô Âm nói đến là đến: “Dù sao tim của cháu làm từ đá kim cương, người có thể gây tổn thương cho cháu vần chưa sinh ra đâu. Cháu theo đuổi người ta trước đã rồi nói sau!”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.