1.164 chữ · ~8 phút đọc
Gương mặt quyến rũ của Thư Anh xuất hiện nụ cười mỉa mai: “Lũ đàn ông các người, tại sao luôn muốn tìm người con gái khác làm thế thân vậy?”
“Thật xỉn lỗi, tôi nhận nhầm người”.
Dụ Lâm Hải xin lỗi vì sự bất lịch sự của mình lúc nãy, anh ngửa đầu uống cạn ly rượu trước mắt, nói với bartender: “Tất cả tiền rượu cô gái này dùng hôm nay đều ghi cho phòng 77″.
Nói xong, anh bèn gật đầu chào rồi cầm áo khoác bỏ đi.
Thư Anh nhìn theo bóng lưng người đó, có chút kinh ngạc.
Đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với cô ta hả?
Thú vị đây.
Nam Mần rời khỏi phòng Nam Nhã thì lập tức đi đến phòng bố mẹ mình.
Khi đẩy cửa bước vào, Quyền Dạ Khiên vằn còn quỳ gối trên đệm, trước di ảnh là ba nén nhang đã cháy được một đoạn ngắn.
“Sao vẩn còn quỳ thế này, có lòng là được rồi mà”.
Quyền Dạ Khiên cười nói: “Lâu rồi không về thăm mẹ, quỳ thêm một lát để thể hiên sư hiếu thảo của anh”.
“Thế em quỳ với anh”, Nam Mẩn lại lấy một cái đệm ra, quỳ gối bên cạnh Quyền Dạ Khiên, hai tay chắp lại hình chữ thập, nhìn di ảnh mẹ mình: “Mẹ ơi, mẹ ở trên trời phù hộ cho anh hai mau tìm được vợ, rồi sinh một đứa nhò béo ú nhé”.
Quyền Dạ Khiên không nhịn được, vui vẻ nói: “Một đứa làm sao đủ?”
Nam Mẫn nghĩ nghĩ, lập tức sửa miệng: “Thế thì hai đứa, một nam một nữ, vừa thành một chữ tốt”.
“Anh cảm ơn em”, Quyền Dạ Khiên nói xong bèn ấn đầu Nam Mẫn xuống, cùng anh ta dập đầu ba cái rồi đứng dậy.
Nam Mẩn hỏi: “Sao anh bảo anh
định quỳ lảu một chút mà?”
“Có lòng thôi được rồi, mẹ với bố nhỏ không quan tâm mấy cái lề tiết này đầu”.
Đúng hay sai gì đều để Quyền Dạ Khiên nói hết rồi, anh ta tiện tay kéo Nam Mần dậy, phủi những nếp nhăn trên quần cô. Thật ra nói tới nói lui, cũng chỉ vì anh ta không nỡ để cô quỳ chung với mình mà thôi.
“Có rượu không?”, anh ta hỏi.
Vừa dứt lời, Nam Mẫn đã giẫm cộc cộc lên sàn nhà, như một ma thuật nào đó, sàn nhà khép kín bỏng nhiên mở ra hai bẻn, phát sáng.
Quyền Dạ Khiên sững người, theo cô bước xuống những bậc thang gỗ, lúc này mới biết thì ra bên dưới là hầm rượu.
Tủ rượu rực rỡ muôn màu, tất cả đều là rượu ngon Nam Ninh Tùng giữ gìn, Nam Ninh Bách tu hú chiếm tố chim khách ba năm, chắc vần không biết bên dưới là một vùng trời khác.
Nam Mẫn như một nữ đại gia, nhẹ nhàng vung tay lên, giọng sặc mùi tiền “Thứ nhà này không bao giờ thiếu chính là rượu, thoải mái chọn”.
Phó Vực di chuyến suốt đêm từ thành phố Dung tới thành phố Nam, còn cố tình ghé ngang nhà hàng Thực Vị để mua vài món gói lại, rồi mới chạy tới Thủy Vân Gian.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Nhớ thương dạ dày của người anh em nhà mình xong, lại tránh né mấy con ong mật bay tới, vất vả lắm cậu ấm nhà họ Phó mới thoát ra được, lập tức quẹt thẻ vào thang máy, đỉ thẳng lên tầng cao nhất, mớ cửa phòng 77.
Vào phòng, Dụ Lâm Hải đang ngồi trước máy tính gõ lạch cạch, hình như đang điều tra gì đó, liếc thấy Phó Vực tới, nhưng cả đầu cũng không ngẩng lên.
‘Tôi chạy đến tận nhà hàng Nam Mằn mở mua vài món cho cậu này, sư phụ Đỉnh đích thân làm đấy”.
Phó Vực lấy cặp lồng cơm trong túi giữ ấm ra, ngửi thấy mùi thơm đã không nhịn được nuổt nước miếng. Thấy Dụ Lâm Hải vẫn ngồi đó không nhúc nhích bèn đi tới: “Chuyện gì thế? Điều tra cái gì mà nghiẻm túc quá vậy?”
Anh ta vòng qua bên cạnh máy tính, nhìn tới, mày chợt nhíu lại thật chặt: “Quyền Dạ Khiên?”
Dụ Lâm Hải gõ thêm vài cái nữa, mãi đến khi trang thông tin được hiển thị đầy đủ mới dừng tay lại, quay sang nhìn Phó Vực: “Cậu biết người này hả?”
Phó Vực nhếch môi, không biết đó là nụ cười mỉa mai hay có ấn ý gì: “Danh tiếng của cậu Dạ thì ai mà dám không biết”
Mấy lời này nghe cứ kỳ quái thế nào ấy.
Chẳng mấy khỉ Dụ Lâm Hải nghe được những lời móc mỉa thế này từ miệng Phó Vực, bèn chuyến tầm mắt sang màn hình, đọc tiếu sử của Quyền Dạ Khiên như một cơn gió, mày nhíu chặt.
“Con trai cưng nhà họ Quyền”.
‘Đúng vậy”.
Phó Vực khoanh tay nói: “Sao cậu không nói sớm, cậu muốn điều tra anh ta thì cứ hỏi tôi là được, thứ tôi biết còn nhiều hơn mấy cái trang mạng đó nhiều. Nhưng cậu phải nói cho tôi biết, cậu điều tra anh ta để làm gì?”
Môi Dụ Lâm Hải mím thành một đường thẳng, không biết là do uống rượu quá nhiều hay sao mà đầu anh bắt đầu đau.
Anh giơ tay lên ấn huyệt Thái Dương, giọng khàn khàn: “Hôm nay người đó đột nhiên xuất hiện bên cạnh Nam Mẩn, hai người trông có vẻ thân thiết lắm”.
“Cái gì?
Phó Vực cũng tròn mắt kinh ngạc: “Quyền Dạ Khiên quay về thành phố Nam rồi hả? Nam Mần còn quen biết anh ta ư?”
Theo anh ta biết, hai năm trước Quyền Dạ Khiên luôn ờ nước ngoài, vùng Đông Á, Đông Nam Á và tam giác vàng đều có dấu chân của anh ta, đi đến đâu là nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu ở đó, khiến con người ta chìm vào hoang mang, hoảng sợ.
Phó Vực hừ lạnh, lùa hai đũa cơm vào miệng, sau khi nuốt xuống thì lải nhải với Dụ Lằm Hải: “Bố tôi với bố tên đó là hai ông bạn già, hơn nữa còn là anh em kết nghĩa, Trước kia, quan hệ hai nhà rất tốt, thường xuyên qua lại, nhưng tên Quyền Dạ Khiên đó ỷ mình lớn hơn tôi vài tuổi, cứ đè trên đầu tôi, hồi bé còn bắt tay với thằng anh khốn nạn kia ức hiếp tôi, cái lần tôi suýt chết đuối đó là do anh ta làm!”
Dụ Lâm Hải nghe anh ta thao thao bất tuyệt, chỉ hỏi đúng một câu: “Cậu đánh không lại người ta hả?”
Như bị đâm trúng tim đen, Phó Vực lập tức nối đóa.
“Ai nói tôi đánh không lại?”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.