514 chữ · ~4 phút đọc
“Thả người!”
Mười mấy cao thủ Huyền Dương đạt đỉnh hét ầm lên, bao nãy họ bao vây hắn trên không trung, bây giờ đáp đất rồi vẫn bao vây hắn.
Với khí thế ấy, đừng nói là chạy, dù Triệu Bân có bò cũng chưa chắc đã bò ra được.
“Hỗn xược!”
Không đợi Triệu Bân lên tiếng đã nghe thấy tiếng quát của thị vệ phủ thành chủ.
Dám làm loạn trước phủ thành chủ, lá gan to gớm nhỉ! Ăn no rửng mỡ phải không? Coi bọn họ là vật trang trí à?
“Nhìn xem, ta đã bảo sẽ đến phủ thành chủ mà!” Đọc nhanh tại Vietwriter
“Tên nhóc Triệu Bân đó thành tinh rồi hả? Chọn địa điểm khá đấy!”
“Vào thành rồi thì tộc Huyết Ưng không dám làm càn đâu”.
Các khán giả cũng đã chạy tới, lời bàn tán vang lên không ngớt.
Để xem một vở kịch hay, ai nấy chạy nhanh như thỏ, chỉ một lát thôi đã đen kịt cả vùng, biến cửa phủ thành chủ thành nơi trẩy hội, giao thông tắc nghẽn, đến cả nóc nhà, ngọn cây và bờ tường xung quanh đó cũng lố nhố đầu người.
“Vẫn không chịu thả người?”, trưởng lão Huyết Ưng quát lên.
“Thả chứ, lát nữa sẽ thả”, Triệu Bân mỉm cười.
Hắn đang đợi người.
Đợi ai thế? Đợi Dương Hùng ra ngoài, cũng chỉ có lão ta mới có thể trấn áp được cục diện này.
“Thích chết hả!”
“Ngươi đừng dọa ta nha, kiếm của ta không có mắt đâu”.
“Kẻ nào đang gây ồn ào!”
Giữa những tiếng mắng chửi, một giọng nói điềm nhiên nhưng uy nghiêm đột ngột vang lên.
Vừa nhắc Dương Hùng, Dương Hùng đến thật.
Thành chủ của thành Vong Cổ chính là ông vua của thành Vong Cổ, bất kể đi đến đâu cũng mang theo oai phong và sức mạnh uy hiếp của mình.
Lão ta đã sớm biết bên ngoài thành không yên ổn, cũng đã nghe lão Vong Cổ chuyển lời nên nhanh chóng bước ra, chưa biết chừng còn kiếm được ít tiền trà nước.
Tộc Huyết Ưng giàu lắm mà.
“Đúng là một nhân tài”.
Thấy Triệu Bân uy hiếp Nghiêm Khang đang chết ngất, Dương Hùng cười thầm trong lòng.
Lão ta đã nghe qua về tình hình từ lão Vong Cổ rồi, đúng là quá đỉnh, hắn có thể đánh thắng tộc Huyết Ưng trong trận chiến trên không, lại còn bắt sống được thiếu chủ Huyết Ưng.
Nói thế nào nhỉ, mẹ kiếp, đúng là làm thành Vong Cổ nở mày nở mặt.
“Dương huynh, mong huynh giải quyết giúp tộc Huyết Ưng ta!”, đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng lập tức nói, tiện tay chỉ vào Triệu Bân: “Bắt thiếu chủ nhà ta, uy hiếp bọn ta.
Thành Vong Cổ quy định nghiêm minh, thành chủ không thể dung túng cho tên này được”.
“Còn có chuyện này à?”
Dương Hùng đứng vững như cây tùng, chắp tay nhìn về phía Triệu Bân..
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.