539 chữ · ~4 phút đọc
Nếu thật sự không được nữa thì dùng tiền mua.
Bạc là thứ hữu dụng, có thể tiết kiệm được bao nhiêu thì cứ phải tiết kiệm thôi.
“Phải chăng chúng ta nên đến chỗ của Dương Hùng uống trà rồi không?”
“Tên nhóc này cũng hiểu chuyện thật, không bao giờ để chúng ta rảnh tay!”
“Người ta xem trọng nhất chính là cậu ta!”
Lão Huyền Đạo và lão mập lẩm bẩm, tìm lửa là một công việc cần có chuyên môn, nếu như đã là việc do Hồng Uyên dặn dò thì đương nhiên phải cố hết sức làm.
Vậy họ phải tìm một người giúp mình làm việc, Dương Hùng là người thích hợp nhất, lão ta là thành chủ, làm việc cũng dễ dàng hơn nhiều.
“Có sư phụ giàu có thích thật!”
Triệu Bân đứng dậy phủi mông bỏ đi, câu nói “giàu có” nói trước khi đi rất có tính kích thích, hai lão già nghe thấy thì vô cùng hưng phấn, họ đều biết tài sản của Hồng Uyên.
“Đi, đi uống trà thôi!”
Hai người họ choàng vai bá cổ bỏ đi, đây là một mối làm ăn ngon.
“Này ba đại gia!”
Triệu Bân đã đi, hai lão già đó cũng bỏ đi, chỉ còn lại một mình thằng nhóc tóc tím vẫn còn bị treo ở đó.
Một trận gió thổi qua, làm nó lắc lư đến mức tiếng hét lên cũng có tiết tấu.
“Thiếu gia!”
Cách đó không xa, Triệu Bân đã đi vào trong đình nghỉ mát, Liễu Tâm Như đang ở đó.
Ngọc Nhi khá hiểu chuyện nên đã tự giác lánh mặt đi.
Không khí trong đình nghỉ mát rất ấm cúng, chỉ còn lại có hai người họ.
Màn đêm buông xuống rất nhanh.
Lão mập và lão Huyền Đạo đã quay về, họ đã giao nhiệm vụ tìm lửa cho Dương Hùng.
Dương Hùng không biết lý do nhưng lại rất tử tế, nhanh chóng sai người đi làm ngay, còn hai lão già này thì chỉ cần chờ đợi kết quả thôi, ừm, còn có phần thưởng nữa.
Người chực ăn sẵn nhất vẫn là Triệu Bân.
Tên tuổi của sư phụ vang dội thế mà, cứ dựa vào nó để lừa người ta thôi.
“Phát tài rồi, chúng ta phát tài rồi!”
Tiếng cười lớn nhanh chóng vang lên, nhóc ham tiền và tên mập đã quay về.
Theo sau họ còn có Xích Yên.
Ba người họ đã bội thu trở về, ai cũng cười hê hê, ôm theo cả đống ngân phiếu và nguyên bảo.
“Ông chủ của sòng bạc phải đau lòng biết chừng nào!”
Triệu Bân chậc lưỡi, hôm đó hắn thắng mấy trăm lượng thôi mà đã suýt bị người ta xử lý, ba tên này còn khiếp hơn, nhìn con số đi, cũng phải trên cả vạn, chắc đã càn quét hết cả sòng bạc.
“Nào, ai có mặt cũng có phần!”
Tên mập cười hê hê, nhét cho mỗi người một cục nguyên bảo, đến cả thằng nhóc tóc tím đang bị treo trên cây cũng có phần.
Không sai, nhóc đó vẫn còn bị treo trên cây.
“Vậy thì ngại quá!”.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.