558 chữ · ~4 phút đọc
Chương 384 Mộ Dung Bắc Uyên hít sâu một hơi.
Hôm nay sức khỏe nàng không được tốt, vậy mà lại tự mình đứng trong gió lạnh xếp hàng suốt một canh giờ.
Hơn nữa, bên ngoài tuyết còn rơi, cả lò sưởi cầm tay nàng cũng không mang theo.
Nhưng hắn thì sao?
Hắn ở noãn các đè nén tức giận trấn an Thẩm Hi Nguyệt, nghĩ tới hắn không khỏi nhíu mày.
Mộ Dung Bắc Uyên nắm thật chặt ngón tay, cũng không dám ăn nữa.
Hắn cảm thấy trong lòng khó chịu, khóe mũi cũng cay cay.
Đồ vật trân quý thế này, sao hắn lại cảm thấy mình không xứng được ăn.
Thấy động tác của Mộ Dung Bắc Uyên, Triệu Khương Lan có chút không kiên nhãn khế đẩy hẳn.
“Được rồi huynh đừng làm ra cái dáng vẻ này nữa, muốn ăn thì ăn đi. Ta là rảnh rỗi không có chuyện gì mới đi xếp hàng, huynh cho là ta đặc.
biệt mua cho huynh sao?”
Nàng lại thầm nói một câu: “Không ăn thì sẽ nguội ngắt đấy.”
Mộ Dung Bắc Uyên nghe vậy hung hăng cắn một miếng to, sau đó nhai kỹ nuốt chậm, thưởng thức kỹ càng hương vị.
“Thật sự rất ngon” Hắn ngước mắt lên, dịu dàng nhìn nàng: “Cảm ơn phụ nhân.”
Triệu Khương Lan thấy hắn như vậy, tâm tình cũng tốt lên không ít, tự mình nếm thử một miếng.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch

Việt Hùng Diễn Nghĩa - Tiểu Lão Nhân
155 ch
Mộ Dung Bắc Uyên vẫn nhất quyết không chịu: “Ai nói ta không ăn hết được, nàng đặc biệt vất vả đứng xếp hàng mua cho ta, ta nhất định sẽ ăn hết trong hôm nay”
Giang Dương thâm ý nói: “Vương gia, ăn nhiều sẽ bị ngấy đấy”
“Ai cần ngươi lo”
Xem cái lời nói kìa, là tiếng người đó sao?
Giang Dương ai oán nhìn hắn một cái, tự giác biết mình không nên ở đây nữa bèn ấm ức cáo từ.
Triệu Khương Lan dùng tay khẽ xoa ngực, Mộ Dung Bắc Uyên thấy thế cũng giúp nàng.
Nàng đè lại động tác của hẳn: “Được rồi, vết thương sau lưng huynh còn chưa khỏi đâu, đừng có mà lộn xộn”“
“Không giận †a nữa, được không?”
Nàng xùy một tiếng: “Giận huynh? Nếu như ta so đo với huynh nhiều thì ta đã tức chết từ lâu rồi”
Trong lòng Triệu Khương Lan thầm bổ sung thêm một câu, cũng chính là nể mặt huynh lớn lên trong có vài phần dáng vẻ tiểu bạch thỏ, khiến người ta có hứng thú cho nên mới không tức giận thôi.
Muốn cảm ơn thì nên cảm ơn hắn được đầu thai tốt đi.
Ăn no rồi, cuối cùng vẫn nghĩ tới cái phương diện kia.
Mộ Dung Bắc Uyên nghĩ tới trước khi nàng rời đi hôn hẳn triền miên, không khỏi cảm thấy bâng khuâng “Vương phi, đêm nay..”
Triệu Khương Lan nhịn không được mà đá hẳn một cái: “Còn đêm nay nữa à, ta đã mệt mỏi như vậy rồi, huynh còn nghĩ tới chuyện không đứng đắn! Huynh bị tỉnh trùng đồn lên não sao!”
Hãn lập tức phủ nhận: “Không có! Vừa rồi bổn vương muốn nói, đêm nay chúng ta đừng làm nữa, yên tĩnh mà ngủ thôi, nàng đừng nghĩ nhiều!”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.