498 chữ · ~4 phút đọc
Thơ lúc hoàng hôn trở thành tuyết
Sóng vai với mai vô cùng nên thơ. Hay!”
“Đây là một bài thơ có quy luật.
Trăm hoa rơi rụng vẫn ở một mình hơn
Chiếm trọn phong cảnh ở phía vườn
Chim sương muốn đậu lén nhìn
Advertisement
Bướm hồng như day dứt linh hồn.
Cũng may gặp được nên thân thiết với mai
Không cần gõ phách hát ca cố chấp thưởng thức rượu”.
Advertisement
Trần Cát kích động đi qua đi lại:
“Nước trong dưới ánh chiều tà
Hương thơm huyền ảo trong hoàng hôn.
Viết hay quá!”
Đọc đến đây, Trần Cát như sắp hết từ để khen ngợi, chỉ có thể ra sức khen bài thơ viết rất hay.
“Ôi trời, vẫn còn một bài thơ.
Bên cầu gãy ngoài bến
Ta cô đơn không chủ.
Đã là xế chiều, một mình ta buồn cùng gió mưa.
Chẳng có tâm tình thưởng thức cảnh xuân
Nhưng lại khiến người khác ghen tị.
Tất cả cánh hoa đều bị nghiền thành bùn đất
Chỉ có hương thơm là còn nguyên”.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Đọc đến bài thơ này, Trần Cát vỗ bàn: “Nam tước Thanh Thủy chắc chắn đang tự ví mình là cây mai, chẳng có tâm tình thưởng thức cảnh xuân, nhưng lại khiến người khác ghen tị. Tất cả cánh hoa đều bị nghiền thành bùn đất, chỉ có hương thơm là còn nguyên. Viết hay lắm.
Dù người khác có nói hắn như thế nào, hắn cũng mặc kệ. Chỉ làm theo trái tim của mình, dù có phá nát thân này thì có bị nghiền ép cũng không hối hận”.
Đọc liên tiếp mười mấy bài thơ ngâm nữa, thiện cảm của Trần Cát với Kim Phi đã tăng lên đến cực điểm.
Lúc này trong lòng ông ta, Kim Phi là một cao nhân lánh đời có tính cách thanh khiết, lòng dạ lương thiện như hoa mai, không muốn thấy người dân chịu khổ, lại không thích tranh giành quyền lợi.
Sao người như thế lại có thể làm phản được chứ?
Nếu có hứng thú với quyền thế thật, tại sao phải phải quay về thôn làng miền núi xa xôi, ở lại thành Vị Châu chẳng phải tốt hơn sao?
“Ái phi, còn nữa không?’
Trần Cát nhận ra tất cả các hộp đều đã bị ông ta mở ra hết bèn ngẩng đầu lên nhìn Khánh Phi.
“Bẩm Bệ hạ, thơ ngâm về hoa mai đã hết rồi…”
Khánh Phi đáp.
Khánh Quốc công chỉ đưa đến cho Khánh Phi mấy mươi hộp xà phòng thơm, ngoài mười mấy miếng có hương hoa mai thì các mùi hương khác mỗi loại hai hộp.
“Mau đi”, Trần Cát giục.
Khánh Phi không dám chậm trễ, vội vàng cầm váy lên, dẫn cung nữ đi lấy xà phòng thơm mùi hương khác đến.
Khắp nơi trên bàn đều là những hộp Trấn Cát đã mở, đã không còn chỗ để nữa.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Xuân Cung Oán - Cáp Tử Bất Cô
4 ch
Nước Chảy Mây Trôi - Bất Thị Khanh
4 ch
Sau Khi Bị Ruồng Bỏ Đến Chết Đói, Ta Đã Quay Trở Về
116 ch
Lần Này, Ta Không Làm Người Lựa Chọn Thay Thế Nữa
12 ch
Chồng Con Của Công Chúa
15 ch
Thân Tuyết - Hỷ Dương Dương
28 ch
Tuế Tuế Không Ngốc!
13 ch
Trụy Lạc
83 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.