591 chữ · ~4 phút đọc
Giang Siêu vừa đàn vừa nói với Tô Nguyệt Nhi: “Tô tiểu thư biết Giang Siêu Giang công tử, chắc là cũng biết Thủy Điệu Ca Đầu, trăng sáng bao lâu có, đúng không? Vậy để tại hạ phối nhạc cho Tô tiểu thư đi. Không biết Tô tiểu thư có bằng lòng thể hiện giọng hát của mình lần nữa không?”
Nghe vậy, đôi mắt Tô Nguyệt Nhi sáng bừng lên. Nhìn bộ dáng của nàng, có vẻ là nàng rất thích thơ từ và âm nhạc.
Giang Siêu đàn du dương dễ nghe, cách gảy đàn điêu luyện hơn cả nàng. Nàng nghe mà đôi mắt sáng lấp lánh.
Giang Siêu nhanh chóng đàn xong cả bài. Lúc này, hắn dừng đàn, quay đầu lại hỏi ý của Tô Nguyệt Nhi.
Thấy ánh mắt của Giang Siêu, Tô Nguyệt Nhi lập tức lộ vẻ vui sướng, gật mạnh đầu.
Tuy rằng nàng chưa từng hát giai điệu này, nhưng với một người ngâm mình trong đàn hát nhiều năm như nàng mà nói là không khó để hát phối đàn một bài thơ quen thuộc.
Thậm chí khi Giang Siêu đàn xong lần thứ nhất, nàng đã có thể nằm được nhịp điệu, nhẹ nhàng ngân nga vài câu.
Nghe nàng ngân nga câu hát, Giang Siêu thầm khen ngợi thiên phú của Tô Nguyệt Nhi.
Hắn gật đầu với nàng, bắt đầu gảy tiếng đàn đầu tiên.
Tô Nguyệt Nhi vội vàng hát theo. Ngay từ đầu, Giang Siêu đàn hơi chậm, rốt cuộc dù thiên phú của Tô Nguyệt Nhi có cao hơn nữa thì cũng không thể vừa nghe là biết hết.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Theo tiếng đàn dần vang, nàng càng lúc càng quen thuộc: nhịp đàn, càng lúc càng hát trôi chảy, thậm chí giọng điệu còn có vẻ vui sướng.
Nàng không kiềm được cất cao tiếng hát vài phần. Toàn bộ Minh Nguyệt Lâu lại nghe được tiếng hát êm tai của nàng, bản nhạc tuyệt vời chợt xuất hiện, và cả bài thơ nghe nhiều nên thuộc kia nữa.
“Trăng sáng bao giờ có? Nâng chén hỏi trời cao. Chẳng hay trên đây cung khuyết. Đêm đó nhăm năm nao? Rắp định cưỡi mây lên đến. Chỉ sợ lầu quỳnh điện ngọc. Cao ngất lạnh lùng sao?”
Mọi người nghe một cách say mê. Bọn họ dường như không thể ngờ rằng bài thơ kia còn có thể được hát ra bằng một giọng ca tuyệt vời như vậy.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot-com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Trên khuôn mặt non mịn của nàng ánh lên từng tia sáng rung động lòng người. Giang Siêu ngơ ngẩn nhìn về phía nàng, hơi thay đổi ánh mắt.
Hắn cầm cây sáo rồi gật đầu với Tô Nguyệt Nhi. Tô Nguyệt Nhi của hiện giờ không có một chút dáng vẻ hoa khôi thanh lâu, thiếu đi sự quyến rũ mới vừa rồi, nhiều thêm vẻ ngây thơ hoạt bát, và cả sự yêu thích đối với âm nhạc.
Nàng đang ở thanh lâu, thân thế vốn đau khổ, có lẽ âm nhạc là chỗ dựa tinh thần duy nhất của nàng.
Giang Siêu không nỡ từ chối nàng. Tuy rằng sau khi hắn thổi sáo, chắc là sẽ khiến cho Hoàng Bá Long nghỉ ngờ, nhưng mà hiện giờ hắn không nghe thấy tiếng gã nữa, có lẽ gã đã đi rồi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.