507 chữ · ~4 phút đọc
Hầu Đào ngâm nga bài thơ mình viết với giọng điệu đắc ý. Giang Siêu nghe mà nhíu chặt mày.
Bài thơ của đối phương thật sự là khó mà khen được. Về phần tranh vẽ...
Lúc này, Hầu Đào đã quay bức tranh về phía Giang Siêu, vẻ đắc ý trong mắt đạt tới cao nhất.
Thấy bức tranh, Giang Siêu gật nhẹ đầu. Nếu nhìn từ góc độ người cổ đại thì bức tranh được vẽ rất đẹp.
Hoa giống hoa, lại không giống hoa, không vẽ ra được hình dáng hoa thật, nhiều lắm là hơi giống hoa thật, chỉ có cảnh sông núi là có được một chút ý cảnh.
Nhưng ở trong mắt Giang Siêu, bức tranh kia nhiều lắm cũng chỉ đạt đến tiêu chuẩn học sinh tiểu học ở kiếp trước. Hắn thật sự không biết thằng nhãi kia lấy tự tin từ đâu ra nữa.
“Tranh đẹp... rất đẹp... thơ hay... ngày xuân ấm áp... câu đầu đã viết ra được ý cảnh ngày xuân rồi... phối với tranh vẽ thì đúng là bức tranh đẹp chưa từng có.”
“Tuyệt vời, các ngươi xem bông hoa, hồ nước, núi xa bên kia kìa, vẽ sinh động như thật, thần vẽ cũng chỉ thế mà thôi.”
“Đúng, đúng rồi... vẽ đẹp quá đi.”
Đám người bên phía Hầu Đào trầm trồ khen ngợi rõ ràng mạch lạc.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Những người xung quanh cái hiểu cái không mà xem, ai cũng vô thức gật đầu rồi khen ngợi theo.
Lại nói, tranh thời cổ đại khó có thể đánh giá là xấu hay. đẹp.
Nói đến cùng, tài nghệ về mặt thơ họa thời cổ đại chưa đạt đến đỉnh cao và chưa xuất hiện đủ loại phương pháp thơ họa như ở kiếp trước của Giang Siêu.
Khi có người ngoài nghề nhìn vào bức tranh của Hầu Đào, chỉ cần có người tâng bốc một chút thì chäc chăn là người ngoài nghề sẽ bị lừa, rồi thật sự cho rằng bức tranh của Hầu Đào chính là tác phẩm kinh điển gì đó.
Ngay cả Tống Ninh Tuyết, Mộ Dung Chỉ Tình và Tô Nguyệt Nhi cũng bị tiếng khen ngợi không dứt xung quanh khiến bọn họ cho rằng bức tranh của Hầu Đào rất đẹp.
Mọi người nghe vậy cũng nhìn về phía Giang Siêu với vẻ châm chọc. Trong suy nghĩ của bọn họ, bức tranh của Hầu Đào đã rất đẹp rồi, dù cho bài thơ không ra sao thì cũng đủ để thắng Giang Siêu.
Lúc này, Giang Siêu lạnh nhạt liếc Hầu Đào một cái. Hắn không nói nhiều lời, trực tiếp giơ bức tranh của mình lên cho mọi người xem.
Mọi người vội nhìn lên bức tranh của Giang Siêu.
Đám người bên phía Hầu Đào đang định lên tiếng châm chọc. Có điều, bọn họ còn chưa kịp thốt ra lời, thì đã ngạc nhiên mà nhìn bức tranh trên tay Giang Siêu, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.