559 chữ · ~4 phút đọc
Hắn ta thay đổi cách xưng hô với Giang Siêu, dường như cố ý kéo gần quan hệ giữa hai người.
Giang Siêu gật đầu, cười nói: “Vậy làm phiền thế tử.”
“Giang huynh khách sáo quá rồi. Huynh có thể gọi ta là Tống huynh, Tống Chân hoặc là Đạt Chi, chứ gọi thế tử mãi thì xa lạ quá.”
Tống Chân phất tay, mỉm cười nói với Giang Siêu.
Nghe vậy, Giang Siêu gật đầu với Tống Chân, không định dây dưa với Tống Chân về vấn đề xưng hô.
“Tống huynh khách sáo. Ta tới châu phủ lâu rồi, lại chưa từng đi dạo châu phủ, vừa lúc nhân cơ hội đi dạo cho thỏa thích”
Hắn đang cần giúp Mộ Dung Cung giữ chân Tống Chân, không cho hắn ta cơ hội đi cứu Hoàng Thành.
Rốt cuộc, nếu có Tống Chân thì Mộ Dung Cung thật sự không tiện ra tay với Hoàng Thành.
Người ta là hoàng thân quốc thích, dù Mộ Dung Cung có bất chấp hơn nữa thì cũng không thể dễ dàng ra tay với Tống Chân.
Giang Siêu lên xe ngựa của Tống Chân. Hai người vừa đi vừa bàn về phong cảnh xung quanh và nói những chuyện không đâu vào đâu.
Sau khi dạo một vòng, xe ngựa đi thẳng đến tửu lầu Sư Tử Lâu số một châu phủ.
Bọn họ vừa định đi vào Sư Tử Lâu thì bị một người đột nhiên cản đường. Đó là một tên ăn mày mặt mũi lấm lem, trông có vẻ rất gầy gò, khoảng chừng năm sáu tuổi.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Vết bẩn trên mặt khiến người ta không thấy rõ khuôn mặt tên ăn mày. Chỉ là cô bé có đôi mắt đờ đẫn, cả người yếu ớt, gần như có thể té ngã bất cứ lúc nào.
Cô bé quỳ rạp xuống trước mặt Giang Siêu và Tống Chân, nói với ánh mắt tràn đầy cầu xin: “Ca ca, cho ta một chút tiền đi, bà nội ta bị bệnh, cần tiền khám bệnh, cầu xin ca ca...
Nói đến lời cuối cùng, cô bé nhấp nháy nước mắt, trông mong mà nhìn Giang Siêu.
Tống Chân nhìn về phía tên ăn mày với ánh mắt chứa vẻ chán ghét.
Người trung niên bên cạnh dường như nhận ra Tống Chân không vui, bèn đi lên đá một chân vào tên ăn mày.
Một đá này rất mạnh, nếu bị đá trúng thì chắc là tên ăn mày sẽ chết ngay tại chỗ.
Giang Siêu lập tức nảy lên vẻ giận dữ. Tên Tống Chân này đúng là không ra gì, mặt ngoài trông có vẻ đường hoàng, thực tế lại không hề có lòng thương hại.
Trên thế giới này, người thường muốn sống sót là rất khó, thật sự rất khó.
Vậy mà Tống Chân làm thế tử, không chỉ không hiểu nỗi khổ của người dân, mà còn dung túng cho cấp dưới ra tay giết tên ăn mày.
Nếu loại người này giành được thiên hạ thì dân chúng cũng sẽ sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng.
Giang Siêu túm tên ăn mày dậy, mặc kệ cả người dơ bẩn của cô bé, ôm cô bé vào trong lòng ngực. Sau đó, hắn giơ chân đá về phía hộ vệ của Tống Chân.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.