574 chữ · ~4 phút đọc
Bên kia, Giang Siêu dàn xếp cho đám dân chạy nạn xong thì nhìn sang quân châu phủ dựng trại đóng quân bên này với ánh mắt nghiền ngẫm.
Hắn không có đi qua. Lúc Mộ Dung Cung để hắn và tướng lĩnh lĩnh quân gặp nhau, hẳn đã nhận ra đối phương khinh thường hắn.
Vậy nên Giang Siêu chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ được đối phương thật lòng tiếp đón.
Mà hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý là không thể trông chờ vào quân châu phủ rồi.
Nếu không hắn cũng sẽ không nhờ Diệp Thanh Ảnh phái người đi thôn Kháo Sơn báo cho Lâm Bân dẫn người tới đây.
Tuy rằng Lâm Bân chỉ dẫn đến hai trăm người, nhưng Giang Siêu tin chắc rằng hai trăm người cũng đủ để đối đầu với vạn người rồi.
Về phần quân châu phủ, cứ để cho bọn họ làm hộ vệ vậy.
Có bọn họ ở đây, tạm thời có thể bảo vệ được dân chạy nạn.
Còn chuyện đối phó với đám cướp, cứ giao cho hẳn và người của hắn là được.
Chờ khi mọi người đều nghỉ ngơi, Giang Siêu nhìn Mộ Dung Chỉ Tình đang ngủ say, rồi đứng dậy định đi ra ngoài.
Lúc này, Tống Ninh Tuyết thức dậy.
Nàng nắm chặt áo Giang Siêu, trong mắt lộ ra vẻ lo lẳng.
Nàng biết Giang Siêu định đi làm gì.
Nàng muốn đi theo Giang Siêu, nhưng Giang Siêu lại bảo nàng ở lại bảo vệ Mộ Dung Chỉ Tình. Nàng chỉ có thể nghe lời ở trên xe ngựa.
Có điều, Giang Siêu cũng bảo nàng yên tâm, hôm nay sẽ không xảy ra chuyện gì.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Vậy nên dù nàng lo lắng cho Giang Siêu, nhưng cũng không lo lắng nhiều lắm.
Giang Siêu vỗ nhẹ lên tay nàng, gật đầu với nàng.
Lúc này, Mộ Dung Chỉ Tình còn đang hôn mê. Tuy rẵng tình trạng cơ thể tốt đẹp, nhưng có thể chuyển biến xấu bất cứ lúc nào.
Có Tống Ninh Tuyết chăm sóc thì hắn sẽ yên tâm hơn một chút.
Tống Ninh Tuyết buông tay, nhỏ giọng nói với Giang Siêu: “Cẩn thận một chút, nhất định phải bình an trở về.”
Nàng đứng dậy, ôm chặt eo Giang Siêu, dán cả khuôn mặt lên trước ngực
Giang Siêu.
Nghe nhịp tim mạnh mẽ của hản, không hiểu sao nàng cảm thấy yên lòng hơn.
Đối với Tống Ninh Tuyết mà nói, trong lúc vô tình Giang Siêu đã trở thành người quan trọng nhất của nàng, quan trọng đến mức mọi người thân của nàng đều không băng một Giang Siêu.
Nàng sợ mất đi Giang Siêu, cũng sợ những ngày tháng không có Giang Siêu.
Cho dù bảo nàng làm một cái bóng dáng bên cạnh Giang Siêu thì nàng cũng cam tâm tình nguyện.
Hắn sẽ nhớ kỹ bọn họ.
Có tỷ muội Tô Miên Miên và Tô Tiểu Thảo, Đông Ly Thải và Đông Ly Nguyệt tộc Dạ Lang, và cả Mộ Dung Chỉ Tình suýt nữa mất mạng vì hắn.
Bọn họ khiến hắn cảm thấy mình thuộc về thế giới này, và lòng hẳn cũng dần trở nên yên bình.
Hắn muốn làm thế giới trở nên tốt đẹp hơn, làm người mà hẳn quan tâm có được cuộc sống tốt, không còn phải buồn lo Vì sống sót.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.