896 chữ · ~6 phút đọc
" Cảm ơn chú áo trắng".
Lời nói của Lưu Viễn làm mọi người không khỏi lắc đầu, bác sĩ thì cũng cười gật đầu rồi rời đi.
Một giờ sau đó Tống Nhiễm cùng Lưu Viễn lên xe được tài xế đưa về nhà, còn ông bà Lưu thì đến công ty dự cuộc hợp.
Từ khi lên xe Lưu Viễn rất im lặng luôn ôm lấy cánh tay nhỏ gầy của Tống Nhiễm làm sao cũng không chịu buông ra.
Tống Nhiễm nghĩ ( đây hẳn là ám ảnh tâm lý phải chịu của anh ta năm đó gây nên theo phản xạ ấn tượng không tốt khi đi xe hơi hay là đi ngoài đường lớn nhỉ).
Sự thật đã chứng minh dòng suy nghĩ của Tống Nhiễm là đúng rồi, bây giờ đã là giờ cao điểm tan làm của người dân thành phố C cho nên ngoài đường rất nhiều xe có hiện tượng bị tắc đường.
Lưu Viễn đã bắt đầu run lên siết chặt hai tay ôm lấy tay của Tống Nhiễm khiến cậu thật sự bị đau.
Tống Nhiễm hơi nhíu mi, nhưng vẫn cười ấm áp xoa xoa mặt Lưu Viễn nói " Buông em ra".
Lưu Viễn nhìn nụ cười của cậu, không tình nguyện nhưng vẫn buông tay cậu ra.
Tống Nhiễm kéo anh vào trong ngực của mình, vuốt ve lưng anh nói, " Không sao, có em bên cạnh anh, anh nhắm mắt lại ngủ đi, một lúc nữa sẽ về tới nhà rồi".
Lưu Viễn ôm cậu, cười rất tươi gật đầu vùi trong lòng cậu ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.
Tống Nhiễm chỉnh tư thế ngủ một chút của Lưu Viễn để anh ta dễ ngủ hơn rồi nhìn ra bên ngoài thầm nghĩ ( tưởng rằng ở đây sẽ rất cô đơn nhưng mà có tên ngốc này làm bạn cũng không tệ lắm).
Cậu vuốt ve mái tóc tím của Lưu Viễn.
Về tới nhà cũng đã gần 7 giờ tối, Lưu Viễn vẫn còn ngủ rất an tĩnh, Tống Nhiễm nói với tài xế , " Bác Nam, bác đi kêu bác quản gia đi, hai người dìu anh tôi lên phòng đi đầu tôi hơi đau".
Bác Nam tài xế nghe vậy ứng một tiếng nhanh chóng vào nhà, sau đó đi nhanh trở ra bên cạnh còn có lão quản gia của họ Lưu.
Lưu quản gia từ đời này sang đời khác đều làm quản gia cho họ Lưu nên được lão gia chủ cho cái họ.
Bác Nam cùng Lưu quản gia dìu dắt Lưu Viễn lên phòng ngủ còn Tống Nhiễm thì đi phía sau lưng vì phòng của cậu và Lưu Viễn nằm cạnh nhau.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Trước khi vào phòng Tống Nhiễm nói " Bác Lưu trông chừng anh hai cháu, có việc thì gọi cháu ngay nhé".
Lưu quản gia đáp " Vâng nhị thiếu".
Tống Nhiễm mở cửa phòng đi vào rồi nhẹ nhàng đóng lại, cậu nhìn khắp phòng một lần cho ra kết luận, " Đơn giản đến không tưởng nổi ".
Trong phòng có một cái nệm cao hơn hai gang tay người lớn đủ hai người nằm, một cái bàn làm việc cỡ nhỏ, một cái tủ quần áo bình thường nhất và một toilet.
Tống Nhiễm cười khổ lẩm bẩm nói, " Lưu Nhiễm này là nhị thiếu Lưu gia sao lại phải tiết kiệm tiền cho họ vậy chứ , khó hiểu ?" .
Lắc đầu Tống Nhiễm xem xét đồ trong tủ chọn ra một bộ vừa ý mình rồi đi vào nhà tắm.
Bây giờ Tống Nhiễm mới được tỉ mỉ đánh giá vẻ ngoài của mình hiện giờ ,thân hình cậu khá gầy và cao 1m75 ,đối với Tống Nhiễm hiện tại cậu cực ghét bản thân quá gầy.
Cậu cởi áo ra chuẩn bị tắm, khoé mắt vừa liếc vào gương động tác chợt dừng lại.
Ở ngay giữa ngực trái của cậu có cái ấn ký hình hoa , Tống Nhiễm nhìn nhìn cái bông hoa đỏ thẩm pha chút hơi trắng này một lát mới xác định nó là Thược Dược hoa.
Tống Nhiễm đưa tay lên chạm vào giọt nước đó, trước mắt cậu xoay tròn, cậu xuất hiện ở một nơi xa lạ.
Tống Nhiễm nhìn xung quanh dò xét nơi này, trong đầu lướt qua một hàng chữ " Không gian tùy thân".
Nơi đây không có mặt trời nhưng rất sáng, không có gió, mọi thứ dường như đều ngừng lại, kể cả thời gian.
Tống Nhiễm đi đến bờ hồ, nhìn nước trong hồ rất trong, rất sạch.
Cậu nghĩ làm sao ra ngoài đây, vậy là trước mắt cậu xoay tròn lần nữa, cậu trở lại nhà tắm trong phòng mình.
Tống Nhiễm đứng trước gương im lặng bất động hết 5 phút mới cười phá lên.
Không phải căng thẳng suy nghĩ đối sách đấu đá cùng mấy lão hồ ly trên thương trường cũng như thế giới ngầm tàn ác.
Rất bình yên.
8 giờ tối ba mẹ Lưu trở về được biết Lưu Viễn vẫn còn ngủ, ông bà nhẹ nhàng vào phòng Lưu Viễn nhìn con trai cuộn tròn mình trong chăn ngủ trong rất ngon.
Ông bà Lưu cũng không gọi mà ra ngoài dặn dò quản gia
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mạt Thế Nữ Xứng Không Nghĩ Nơi Nơi Bạo Hồng
23 ch
NPC Phản Diện Là Bạn Trai Tôi! - Mạc Hoàng Đông x Lâm Minh Hạ
93 ch
Anh Giai Nhà Tôi Có Chút Biến Thái
9 ch
Thập Niên 70: Đại Mỹ Nhân Yêu Kiều
50 ch
Tôi Làm Mèo Trà Xanh Trong Tiểu Thuyết Tổng Tài Bá Đạo
3 ch
Thập Niên 70: Cô Em Chồng Cực Phẩm
70 ch
[Thập Niên 70] Mẹ Ruột Xinh Đẹp
50 ch
Quấy Rầy Cái Chết - Dương Ân
53 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.