2.091 chữ · ~14 phút đọc
[1]
Tan học đi ngang qua sân bóng, một quả bóng rổ lao thẳng về phía tôi, va chạm trực diện.
Tôi khéo léo nghiêng người né tránh.
"Phù." May mà tôi phản ứng nhanh.
Tốc độ bóng rất nhanh, nếu thật sự bị đập trúng chắc chắn sẽ ngất xỉu mất.
Đám nam sinh trên sân bóng đều lộ vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Chúng giả tạo xin lỗi tôi:
「 Xin lỗi nhé, lỡ tay chút thôi. 」
Tôi phớt lờ đám chúng nó, xoay người đẩy cửa phòng Chủ nhiệm Giám thị của trường ra:
「 Ba, ba lại gây chuyện cho con rồi đúng không? 」
Ba tôi định lấp l**m, nhưng thấy sắc mặt tôi không tốt, lại đang chỉ tay xuống sân bóng rổ dưới lầu.
Ông đành phải thừa nhận:「 Lạp Lạp à, mấy đứa đó hôm qua trốn tiết đi chơi bóng bị ba phát hiện. Ba đã mắng tụi nó một trận rồi. 」
Tôi bực mình:「 Còn gì nữa không? Chỉ mắng một trận mà chúng dùng bóng đập con sao? 」
「 Còn bắt tụi nó viết bản kiểm điểm một nghìn chữ. 」
Đời tôi đúng là quá khổ mà.
Mỗi ngày ở trường đều phải cẩn thận từng chút một, trong cuộc sống chỗ nào cũng hố là hố.
Mà toàn là hố do chính tay ba tôi đào cho tôi thôi.
Mỗi lần ông tìm học sinh gây khó dễ, là tụi nó lại lập nhóm đến gây khó dễ cho tôi.
Ba tôi ngượng ngùng nói:
「 Lạp Lạp à, học ở trường mình, thật sự để con phải chịu ấm ức rồi. 」
「 Ráng nhịn thêm mấy năm nữa, đợi con tốt nghiệp cấp ba rồi sẽ không còn ai nhắm vào con nữa đâu. 」
Tôi chẳng buồn để ý đến ông.
Ba tôi ngập ngừng thăm dò:「 Lát nữa dẫn con đi uống trà sữa nhé? Loại thật đắt ấy, được không? 」
「 Được ạ. 」
... ... ...
[2]
Nhưng trà sữa còn chưa kịp uống thì rắc rối mới đã tìm đến tôi.
Thầy Lý chủ nhiệm lớp tôi hằm hằm gõ cửa.
Cậu học sinh giỏi Cố Phong và cô bạn gái nhỏ Liễu Kỳ ủ rũ bước vào phòng.
Theo sau là hai vị phụ huynh đang bừng bừng lửa giận.
Đôi gà bông Cố Phong và Liễu Kỳ yêu sớm, mới ở bên nhau được một tuần.
Lúc đang tay nắm tay tung tăng trên đường tan học thì bị bố tôi - người đang đi tuần tra ở trạm tàu điện ngầm - tóm gọn tại trận.
Ngay trong đêm, ông đã thông báo cho phụ huynh đôi bên.
Tôi trốn sau tấm vách ngăn trên bàn để làm bài tập.
Phải nấp kỹ, không được để họ nhìn thấy tôi.
Nếu họ biết tôi cũng có mặt ở đây nghe họ bị giáo huấn, họ sẽ thấy mất mặt, rồi chẳng may lại ghi hận tôi thì khổ.
Nhưng mẹ của Liễu Kỳ không cho tôi cơ hội để ẩn mình chờ thời như vậy.
Người phụ nữ ấy cực kỳ hung dữ.
Bác ấy vung cánh tay tròn trịa lên, giáng một cái tát trời giáng vào mặt Liễu Kỳ.
Cái tát mạnh đến mức làm tấm vách ngăn trên bàn tôi rung bần bật.
Liễu Kỳ khóc rống lên, Cố Phong lập tức lao tới che chở cô ấy trong lòng.
Ba tôi và thầy Lý chủ nhiệm đều ngây người ra.
「 Mẹ Liễu Kỳ ơi, đừng nóng nảy! Đừng nóng nảy mà! 」
「 Chúng ta cứ giáo dục bằng lời nói là được rồi, đừng đánh con trẻ chứ! 」
Cố Phong và Liễu Kỳ vẫn ôm chặt lấy nhau, trông chẳng khác nào cặp đôi Romeo và Juliet trong một bộ phim tình yêu bi kịch sướt mướt.
Thầy Lý muốn tách hai người họ ra, nhưng Cố Phong cứ khăng khăng bảo vệ Liễu Kỳ trong lòng, thầy có kéo thế nào cũng không rời.
Thấy con gái mình bị ôm, mẹ Liễu Kỳ hoàn toàn bùng nổ.
Bác ấy vớ lấy chậu trúc thủy sinh trên bàn của ba tôi, chẳng cần nhìn hướng nào, cứ thế quật thẳng về phía đôi trẻ.
Ba tôi lao vào can ngăn thì bị cành trúc quẹt rách cánh tay.
Mắt thấy đôi tình nhân sắp phải chịu cảnh đổ máu đến nơi, ông ấybỗng hét lớn một tiếng:「 Lạp Lạp, con mau ra đây!! 」
Đời tôi sao mà khổ thế này.
Đã một lòng muốn tránh xa tranh chấp, mà đến thời điểm mấu chốt vẫn bị gọi tên.
Tôi rảo bước tiến lên, gõ nhẹ vào khớp xương cổ tay phải của mẹ Liễu Kỳ.
Bác ấy lập tức mất lực, tôi thuận thế đoạt lấy cành trúc ném xuống đất, sau đó khống chế thắt lưng bác ấy để ngăn lại.
「 Đừng đánh nữa, cây trúc này đắt lắm đấy. 」
Sau đó tôi liếc nhìn sang Cố Phong và Liễu Kỳ.
「 Hai người muốn yêu đương thì đừng có chọn trạm tàu điện ngầm, ngày nào ba tôi tan làm chẳng đi tuần tra ở đấy, không phải là tự đâm đầu vào họng súng sao? 」
Cái kiểu của ông già nhà tôi ấy mà, lúc cần thì gọi, không cần thì thôi.
Ông bảo tôi thấy chỗ nào mát mẻ thì cứ ra đó mà đứng.
Sau một hồi hỗn loạn, trọng tâm giáo dục của ba tôi và thầy Lý đã chuyển từ "không được yêu sớm" sang "không được bạo lực gia đình".
Sau khi dặn dò khuyên nhủ hai vị phụ huynh hơn một tiếng đồng hồ, họ mới được cho về nhà.
Bài tập của tôi còn chưa viết xong, lại còn phải đứng bên cạnh cảnh giới, sẵn sàng tư thế lao vào can ngăn bất cứ lúc nào.
Bực cả mình!
... ... ...
[3]
Ngày hôm sau, mắt của Liễu Kỳ vẫn còn sưng húp.
Cô nàng đưa cho tôi một ly trà sữa:「 Trình Lạp, chuyện hôm qua cảm ơn cậu đã giúp đỡ nhé. 」
「 Là vị khoai môn mà cậu thích đấy. 」
Đó là loại mua ở siêu thị, trà sữa pha bằng bột, vừa mới pha xong nên vẫn còn nóng hổi.
「 Cảm ơn. 」Vẻ mặt tôi vẫn dửng dưng.
Dựa trên kinh nghiệm nhiều năm, tôi thấy Liễu Kỳ không bình thường.
Ánh mắt cô ấy hơi đảo quanh, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Lúc đưa trà sữa, tay cô ấy cũng hơi run rẩy.
Cô ấy đang căng thẳng.
Hơn nữa, mấy cô bạn thân của Liễu Kỳ cũng đang lấm lét liếc nhìn tôi.
Vẻ mặt cứ như đang chờ xem kịch vui vậy.
Tôi mở nắp ly trà sữa ra.
Quả nhiên, trên mặt ly trà sữa nóng hổi đang trôi nổi mười mấy con kiến.
Có con đã chết chìm, nổi lềnh bềnh trên bề mặt.
Có con vẫn còn sống, đang vùng vẫy trên mặt nước.
Tôi trực tiếp đậy nắp trà sữa lại, ném thẳng vào thùng rác.
「 Trò trẻ con này, lần sau đừng làm nữa, chẳng có gì thú vị đâu. 」
「 Phố sau trường không có ai tuần tra, hai người muốn yêu đương thế nào thì tùy. 」
Liễu Kỳ cúi đầu, khóe mắt đã đỏ hoe.
Khóe mắt cô ta hơi hạ xuống, vóc dáng lại mảnh mai, đúng kiểu vẻ đẹp nhành liễu mỏng manh tựa vào làn gió.
Cố Phong vừa hay chơi bóng rổ xong đẩy cửa bước vào, thấy bạn gái mình vẻ mặt đầy tủi thân đứng trước mặt tôi.
Cậu ta lập tức đi tới đối chất với tôi:「 Có phải cậu bắt nạt cô ấy không? 」
「 Liễu Kỳ sắp khóc rồi kìa. Trình Lạp, ba cậu là Chủ nhiệm của trường thì cậu có quyền cậy thế h**p người à? 」
Cậu ta hùng hổ hét lớn, những bạn học xung quanh cũng hùa theo:
「 Đúng đấy, Liễu Kỳ có lòng tốt tặng trà sữa cho cậu, vậy mà cậu ném thẳng vào thùng rác. 」
「 Cậu có biết điều không thế? 」
Tôi lật tập bài tập ra làm, chẳng buồn giải thích.
Tôi sở hữu vẻ ngoài sắc sảo, kiêu kỳ, trông chẳng giống người sẽ bị bắt nạt chút nào.
Hơn nữa, các bạn học đều ghét ba tôi, nên theo bản năng cũng ghét lây sang cả tôi luôn rồi.
Giải thích cũng vô ích thôi.
... ... ...
[4]
「 Có thôi đi không! Ồn chếch đi được! 」
Ngồi ở hàng ghế sau, trùm trường Liêu Viễn gầm lên một tiếng.
Cả lớp lập tức im phăng phắc.
Cậu ta cao hơn một mét chín, để đầu đinh, ánh mắt cực kỳ hung dữ.
Nghe đồn cậu bạn này từng đánh nhau ở ngoài trường, một mình chấp bảy tám tên du côn mà vẫn thắng.
Ngày hôm sau đi học, đầu cậu ta quấn băng gạc, trên cánh tay chằng chịt những vết máu.
Các bạn trong lớp đều có phần sợ cậu ta.
Liêu Viễn siết chặt điện thoại, gác chân lên ghế, đoán chừng là đang khó chịu vì chúng tôi làm phiền cậu ta chơi game.
Liễu Kỳ vẫn đứng trước mặt tôi. Vừa rồi cô ta mới được Cố Phong che chở, giờ lại bị Liêu Viễn dọa cho sợ hãi nên càng thấy tủi thân hơn.
Nước mắt cứ thế lã chã lăn dài trên gò má.
Liêu Viễn đi thẳng tới thùng rác, mở nắp ly trà sữa đó ra rồi đập mạnh xuống bàn tôi.
Nước b*n r* tung tóe, kèm theo vài con kiến chết văng ra ngoài.
Bạn học xung quanh đều tỏ vẻ kinh ngạc, Liễu Kỳ thì khóc càng dữ dội hơn.
「 Cô ghét cô ta thì trực tiếp tìm cô ta mà đánh nhau, cào mặt, giật tóc cô ta đi! 」
「 Bày ra mấy cái trò hèn hạ này, đúng là giả tạo làm màu! 」
Tôi theo bản năng đưa tay giữ lấy tóc mình.
Trong ánh mắt Cố Phong nhìn bạn gái thoáng qua vẻ ngạc nhiên, nhưng thái độ bao che của cậu ta vẫn rất kiên quyết:
「 Liên quan gì đến cậu? Kiến cũng có độc đâu, bạn gái tôi chẳng qua chỉ đùa một chút thôi mà. 」
「 Rõ ràng là Trình Lạp bắt nạt cô ấy trước. 」
Các bạn xung quanh lại bắt đầu hùa theo Cố Phong và Liễu Kỳ.
Cố Phong là học sinh giỏi của lớp, vừa đẹp trai lại vừa được lòng mọi người.
Còn Liễu Kỳ thì sở hữu vẻ ngoài trông có vẻ hiền lành, vô hại.
Trong khi đó tôi lại có một ông ba ngày nào cũng gắt gao bắt lỗi đi muộn về sớm, sẵn sàng tóm học sinh trốn tiết ở tiệm internet, bắt yêu sớm ở trạm tàu điện ngầm, lại còn đặc biệt thích mời phụ huynh lên gặp mặt.
Các bạn đứng về phía ai, điều đó đã quá rõ ràng rồi.
Tôi mệt mỏi lắm rồi, cảm giác như chẳng còn thiết sống nữa, thầm tính toán tối nay phải trấn lột ba một bữa buffet hải sản năm trăm tệ một người mới hả giận.
Cũng may, giáo viên Toán đã vào lớp. Cô gõ nhẹ lên bục giảng, kết thúc màn kịch nực cười này.
Tôi vừa mới thở phào một nhẹ nhõm.
Thì đã nghe cô nói:「 Liêu Viễn, em lại đánh nhau ở ngoài trường đấy à? Phụ huynh của mấy em học sinh cấp hai đã tìm đến tận trường rồi kia kìa. 」
「 Thầy Chủ nhiệm Trình ở phòng Giám thị bảo em đến văn phòng ngay bây giờ để xin lỗi phụ huynh người ta. 」
Cả lớp hết nhìn Liêu Viễn lại nhìn sang tôi, vẻ mặt đúng kiểu xem kịch hay mà chẳng sợ chuyện lớn.
Lúc Liêu Viễn đi ngang qua chỗ tôi, cậu ta huých mạnh vào bàn tôi một cái.
Cạnh bàn ma sát với mặt đất phát ra tiếng kêu chói tai, một xấp sách của tôi rơi bịch xuống sàn.
Cậu ta để lại một câu:「 Trình Lạp, cậu đúng là đáng đời. 」
「 Đúng là tôi rảnh hơi mới đi nói đỡ cho cậu. 」
... ... ...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây
134 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.