3.006 chữ · ~21 phút đọc
[9]
Tỉnh lại trong bệnh viện, xung quanh tôi là một đám người.
Nhưng bác sĩ nói tình trạng của tôi không có gì đáng ngại, chỉ là bị mất máu hơi nhiều trong thời gian ngắn.
Mẹ tôi và một người phụ nữ trung niên quý phái đang khóc đến đỏ cả mắt.
Vị phu nhân kia thấy tôi tỉnh lại thì nắm chặt lấy tay tôi, còn xúc động hơn cả mẹ ruột của tôi nữa.
「 Lạp Lạp à, cảm ơn cháu đã cứu thằng Cố Phong nhé. 」Bà ấy vừa nói vừa lau nước mắt một cách thanh lịch.
Cố Phong ghé đầu lại gần, bảo rằng vết thương của cậu ta rất nông, chưa đến bệnh viện đã đóng vảy rồi.
Mắt cậu ta có vẻ hơi đỏ, giọng nói cũng không tự nhiên, ước chừng là vẫn còn sợ hãi vì kẻ hành hung kia.
Ba tôi nói, cô bé bị đâm đầu tiên bị thương nặng hơn một chút, nhưng may mắn là không trúng vào các cơ quan quan trọng.
Hung thủ bị quần chúng vây xem khống chế tại trận, hiện đã bị bắt giữ.
Sau khi bị khuất phục, kẻ thủ ác còn kêu oan: Căn hộ hắn mua trả góp bị treo vô thời hạn, lại còn bị công ty sa thải, vất vả cả đời bị lừa cho trắng tay, thế nên hắn cũng chẳng muốn để cho ai được sống yên ổn.
「 F*** ! 」 Liêu Viễn thấp giọng chửi thề một tiếng,「 Đúng là rác rưởi! 」,Nhưng cậu ta lập tức bị ba tôi quát:「 Không được nói bậy. 」
Liêu Viễn tỏ vẻ khó chịu quay mặt đi chỗ khác.
Y tá đến thay thuốc cho tôi, yêu cầu những ai không phải người nhà thì đi ra ngoài trước.
Tôi gọi ba lại, hỏi ông:
「 Ba cho con chút riêng tư được không? Sao ba lại để bạn học của con vào đây? Lại còn là những người chẳng mấy thân thiết nữa. 」
Bộ đồ bệnh nhân rất xấu, vết thương cũng rất xấu, tôi có chút gánh nặng về hình tượng của mình.
Ba tôi ngơ ngác:「 Sao lại không thân? Hai đứa nó đều bảo là bạn thân nhất của con mà? 」
Vẻ mặt tôi chẳng mấy vui vẻ:
「 Một người thì vừa cùng người yêu sớm bị ba mời phụ huynh, người kia thì bị ba mắng mỏ suốt cả buổi chiều vì đánh nhau. 」
「 Quan hệ của chúng con có thể tốt đến mức nào??? 」
「 Làm sao con có thể có bạn ở trường được??? 」
Càng nói tôi càng thấy tủi thân, hơn nữa vết thương lại bắt đầu đau nhức.
Nghĩ đến việc sẽ để lại sẹo rất xấu, mùa hè chẳng thể mặc quần ngắn được nữa, mắt tôi bỗng thấy cay cay, rồi cứ thế khóc không ngừng lại được.
Bố tôi đứng hình, có chút lúng túng đi tới vỗ nhẹ vào người tôi:
「 Bạn học của con thật lòng quan tâm con mà. 」
「 Đây là lần đầu tiên ba thấy một thằng con trai khóc đến mức đó đấy, nó ngồi thụp xuống lối đi ở phòng cấp cứu, khóc đến xé lòng xé dạ luôn. 」
... ... ...
[10]
Vết thương rốt cuộc cũng đã khép miệng.
Nhưng bác sĩ nói tôi vẫn cần nằm viện theo dõi một thời gian, không được vận động mạnh để tránh nhiễm trùng.
Tôi nằm lì cả ngày, chán đến phát ngấy.
Đến hơn năm giờ chiều, Cố Phong bỗng nhiên tới, còn mang theo cả đống bài tập Toán của tôi.
「 Bây giờ... cậu có thể ngồi dậy không? Tôi giảng lại bài học hôm nay cho cậu nhé. 」
Tôi ngạc nhiên:「 Hả? 」
Người nọ đã nhanh nhảu dựng cái bàn nhỏ trên giường bệnh của tôi lên.
「 Vốn dĩ cậu học Toán đã không tốt lắm, giờ lại nghỉ học thì càng không theo kịp mất. 」
Nằm một chỗ cả ngày nên tâm trạng vốn đã chẳng vui vẻ gì, lại bị cậu ta chọc đúng chỗ đau nên đâm ra tôi cáu bẳn:
「 Tôi học được hay không liên quan gì đến cậu? 」
「 Tôi không cần cậu giảng, cậu mau đi về đi. 」
Nhưng Cố Phong không đi, cứ thế lấy cái ghế nhỏ ngồi xuống cạnh giường tôi.
Anh chàng phải hít thở sâu một hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
「 Trình Lạp, xin lỗi cậu. 」
「 Trước đây tôi đối xử với cậu không tốt, còn hùa theo các bạn bắt nạt cậu, tôi thật sự rất hối hận. 」
Cậu ta quay mặt đi, lấy tay che hờ lên trán, giọng nghẹn ngào.
「 Cứ nghĩ đến chuyện ngày hôm đó cậu có thể sẽ chet, tôi lại thấy vô cùng sợ hãi... 」
Từ nhỏ tính cách của tôi đã xông xáo, rất sợ những tình huống cảm xúc dâng trào quá mức như thế này, nên bèn mắng cậu ta:
「 Cậu mới chet ấy, thân thủ của tôi tốt lắm nhé, ít nhất cũng phải có tới chín cái mạng đấy. 」
「 Thôi thôi cậu đừng có khóc nữa, có giảng bài nữa không thì bảo? 」
Đôi mắt Cố Phong lấp ló sau kẽ tay, sáng lấp lánh, trông có vẻ khá bất ngờ.
Sau đó cậu ta dùng ống tay áo lau mặt loạn xạ:「 Ai khóc đâu! 」
Cố Phong vừa giảng được hai câu thì Liêu Viễn cũng tới.
Cậu ta gật đầu chào chúng tôi một cái, rồi ngồi xuống cạnh thùng rác bắt đầu gọt táo.
Động tác của cậu ta rất thuần thục, vỏ táo từ đầu đến cuối không hề bị đứt, nối thành một sợi dài mảnh.
Cậu chàng đắc ý vẩy vẩy mấy cái, rồi đưa quả táo cho tôi.
Tôi xua tay:「 Cảm ơn cậu nhé, nhưng hôm nay bị mẹ ép ăn hai quả rồi, không ăn thêm nổi nữa đâu. 」
Liêu Viễn nhét đại quả táo vào tay Cố Phong, rồi hỏi tôi:「 Vậy cậu thích ăn gì? Tôi đi mua cho cậu. 」
Thiếu niên ngày thường vốn hay la hét ầm ĩ, hôm nay hiếm khi thấy cậu ta ngoan ngoãn bất thường như vậy, thần sắc thậm chí có thể coi là dịu dàng.
Tôi và Cố Phong đều chếch lặng, hỏi cậu ta:「 Cậu bị biến dị đấy à?? 」
... ... ...
[11]
Liêu Viễn không hề biến dị.
Chẳng bao lâu sau có hai phóng viên tìm đến, anh chàng này lại lập tức bộc lộ bản tính của một thiếu niên hay nổi câu.
「 Các người ở bên báo đài nào? Đã bảo là không nhận phỏng vấn rồi, sao các người vào được đây? 」
Phóng viên khẩn khoản xin lỗi, nói rằng họ bên mảng xã hội của tòa soạn địa phương, đến để đưa tin về người tốt việc tốt.
Kể từ sau vụ việc, có rất nhiều phóng viên muốn phỏng vấn tôi nhưng đều bị bố tôi từ chối.
Tuy tôi luyện võ từ nhỏ nhưng mục đích cũng chỉ để rèn luyện sức khỏe.
Các sư huynh sư muội khi trao đổi chiêu thức cũng chỉ dừng lại ở mức học hỏi, không ai thực sự ra đòn hiểm cả.
Đây là lần đầu tiên tôi phải đối mặt với vũ khí lạnh, mỗi lần nhớ lại đều thấy vô cùng sợ hãi.
Buổi đêm tôi vẫn thường mơ thấy ánh đao lạnh lẽo và gương mặt tuyệt vọng đầy hung ác của gã đàn ông đó, rồi run rẩy giật mình tỉnh giấc.
Ba tôi khước từ mọi cuộc phỏng vấn, ông không muốn tôi phải hồi tưởng lại khung cảnh ngày hôm đó.
Nhưng hôm nay ông ấy không có mặt, hai vị phóng viên này lại quá đỗi tự nhiên, quay sang khen Liêu Viễn nức nở để tìm cách bắt chuyện:
「 Cháu chính là chàng trai đã cầm máu cho Trình Lập hôm đó đúng không? 」
「 Người thật đẹp trai quá, còn bảnh hơn cả trong ảnh người qua đường chụp lại nữa. 」
「 Bác sĩ nhận xét cháu phản ứng rất nhanh, thao tác rất chuyên nghiệp, không biết trước đây cháu đã từng tham gia khóa đào tạo sơ cứu nào chưa? 」
Đúng là lời nịnh nọt thì bao giờ cũng dễ lọt tai.
Liêu Viễn bị khen đến mức ngơ ngác, hai má ửng hồng, mờ mịt lắc đầu.
Phóng viên thấy chướng ngại vật đã bị quét sạch, liền nháy mắt với thợ quay phim, rồi trực tiếp tiến lại hỏi tôi:
「 Bạn học Trình Lạp này, cháu có thể giúp khán giả hồi tưởng lại khung cảnh lúc đó được không? 」
「 Cháu và bạn học được cứu trước đây có quen biết nhau không? 」
「 Hung thủ cầm dao dài như vậy, lúc đó cháu có sợ không? Cháu đã hạ quyết tâm cứu người như thế nào? 」
Các câu hỏi dồn dập như súng liên thanh, máy quay thì chĩa thẳng vào mặt khiến tôi thấy không thoải mái chút nào.
Tôi trả lời lấy lệ:「 Trên mạng có video đấy. Cũng không thân lắm. Có sợ. 」
Phóng viên định hỏi tiếp thì bị tôi chặn lại:「 Cô ạ, cháu là trẻ vị thành niên, phỏng vấn phải được sự đồng ý của phụ huynh cháu đã. 」
Thấy tôi cũng không hợp tác, phóng viên lại quay sang Cố Phong:
「 Đây chắc hẳn là bạn học được Trình Lạp cứu đúng không? Cho hỏi cảm xúc của cháu bây giờ thế nào? 」
「 Sau khi được cứu, cháu và bạn Trình Lập đã trở nên thân thiết với nhau hơn chưa? 」
Sắc mặt Cố Phong rất lạnh lùng, cậu ta chỉ tay ra cửa phòng bệnh:「 Phỏng vấn thì phải xin phép ba mẹ bạn ấy trước. 」
Phóng viên vẫn cứ ghi hình, không hề có ý định rời đi.
Liêu Viễn bỗng nhiên nổi cáu, gào lên với họ:「 Các người không hiểu tiếng người à? Sao còn chưa đi? 」
Anh chàng này cao hơn phóng viên hơn một cái đầu, ánh mắt sắc lẹm, phong thái lại có chút ngang tàng, tạo ra một áp lực cực lớn.
Tiếng quát khiến phóng viên phải lùi lại hai bước.
「 Đứng lại. 」cậu ta đứng chặn ở cửa lối đi của phóng viên, 「 Xóa hết những gì vừa quay đi. 」
「 Xóa ngay trước mặt tôi, xóa sạch cả trong thùng rác nữa. 」
Cậu ta tựa người vào khung cửa, giọng điệu không cho phép thương lượng.
Trông cũng ngầu phết đấy chứ.
... ... ...
[12]
Tôi xuất viện rồi, bạn bè trong lớp bỗng dưng trở nên vô cùng nhiệt tình với tôi.
Việc này làm tôi thấy chẳng thích nghi nổi.
Họ cùng nhau góp tiền tặng tôi một bó hoa thật lớn, tiếc là tôi bị dị ứng phấn hoa nên đành bảo họ mang đi.
Giờ ra chơi, có tận tám bạn nữ chủ động muốn dìu tôi đi vệ sinh, đội hình hùng hậu cứ như Lão Phật Gia đi vi hành vậy.
Tôi bảo không cần, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của họ, tôi chống nạng đi phăm phăm ngoài hành lang.
Trên đường đi vệ sinh, có một nam sinh lạ mặt nhét vào tay tôi một lá thư, vẻ mặt trông có vẻ hơi mất tự nhiên.
Tôi cứ tưởng cậu ta định tỏ tình, đang định nhìn kỹ xem mặt mũi ra sao thì thư nằm ở lại còn người đã chạy mất tiêu rồi.
Hóa ra đó là một bức thư xin lỗi.
Cậu chàng đó nói trước đây trốn tiết bị ba tôi bắt được, cậu ta muốn trả thù nên đã nhân lúc tôi không chú ý dùng bóng rổ ném tôi.
Lúc đó tôi đỡ được quả bóng, liếc cậu ta một cái rồi đi thẳng, cậu ta còn tưởng tôi định đi mách ba nên ghét tôi lắm.
Sau này xem được đoạn video tôi cứu người trên mạng, thấy tôi là một người dũng cảm, cậu ta cảm thấy rất hối hận vì đã bắt nạt tôi, vân vân và mây mây.
Tôi bĩu môi, gấp lá thư lại rồi cất vào trong ngăn bàn.
Chẳng ngờ sáng ngày hôm sau, nam sinh đó lại tới, cậu ta hơi cúi đầu, hàng mi rũ xuống.
「 Trình Lạp, lá thư đó cậu đã xem chưa? 」
「 Cậu có thể tha thứ cho tôi không? 」
Thấy cậu ta dáng người khá cao mà vẻ mặt lại rất căng thẳng, tôi bèn nảy ý định trêu chọc:
「 Mấy ngày nay người tìm tôi xin lỗi nhiều lắm, cậu đã làm chuyện xấu gì thế nhỉ? 」
Đối phương đỏ mặt đang định giải thích, tôi lại hỏi tiếp:「 Chuyện này quan trọng thế sao? Còn đặc biệt đến hỏi xem tôi đã đọc chưa nữa? 」
Cậu ta gật đầu:「 Đối với tôi, nó rất quan trọng. 」
Tôi cười hì hì:「Xem rồi! Chuyện qua rồi thì thôi, sau này đừng ném bóng nữa nhé. 」
Cậu ta nhe răng cười với tôi, trông cực kỳ ngốc nghếch.
Liêu Viễn đạp lên tiếng chuông vào lớp buổi sáng bước vào, nhét túi đồ ăn sáng vào tay tôi:「 Ăn đi cho bổ. 」
Là món bánh mì kẹp thịt của tiệm mà tôi thích nhất.
Anh chàng này nhìn theo nam sinh kia đang rời đi, rồi nói với tôi:「 Cậu đừng có để ý đến nó, nó hay trốn tiết đi chơi bóng, suốt ngày gây rắc rối cho ba cậu, chẳng phải hạng người tốt lành gì đâu. 」
Câu này mà thốt ra từ miệng Liêu Viễn nghe mới buồn cười làm sao.
Tôi cắn một miếng bánh mì, thuận miệng mỉa mai:「Chẳng bù cho cậu nhỉ, chưa bao giờ trốn tiết đánh nhau. Biết đâu năm nay cậu còn đạt danh hiệu học sinh ba tốt cũng nên. 」
... ... ...
[13]
Giờ ra chơi, Liễu Kỳ không hề tình nguyện đi đến trước chỗ ngồi của tôi.
「 Trình Lạp, mình thay mặt Cố Phong nhà mình đến cảm ơn cậu. 」
Tôi ngước mắt nhìn ra phía sau cô ta, phát hiện Cố Phong cũng đang nhìn về phía chúng tôi.
Tôi đáp lại bằng giọng dửng dưng:「 Không cần. 」
Liễu Kỳ ngượng ngùng bỏ đi, Cố Phong đi theo, hai người vừa ra khỏi cửa lớp đã bắt đầu cãi nhau.
Tôi ngồi ở ngay dãy đầu tiên nên nghe rất rõ mồn một.
「 Liễu Kỳ, anh bảo em đến xin lỗi cậu ấy, chứ không phải bảo em đến làm bộ làm tịch để khẳng định chủ quyền. 」
「 Việc em bỏ thêm đồ vào đồ uống của người ta trước đây đúng là quá đáng lắm. 」
Liễu Kỳ khóc nấc lên.
「 Trước đây anh còn bênh vực em, bảo là đồ uống không có độc cơ mà. 」
「 Từ sau khi cô ta cứu anh, anh cứ ba ngày hai bữa lại chạy đến bệnh viện, có phải anh thích cô ta rồi không? 」
Bạn bè trong lớp đều dỏng tai lên nghe, nhìn tôi với ánh mắt đầy hóng hớt.
Việc này làm tôi khá căng thẳng, chỉ sợ Cố Phong thừa nhận thật.
Trái tim nhỏ bé của tôi không chịu nổi đống drama éo le vô lý này đâu.
Cũng may là Cố Phong đã kịp thời phủ nhận:
「 Không phải, anh chỉ cảm thấy trước đây chúng ta đã quá đáng quá rồi. 」
「 Cậu ấy rõ ràng chẳng làm gì sai cả. 」
Liễu Kỳ rất nghe lời Cố Phong, cô ta đi vòng vào từ cửa trước để xin lỗi tôi.
Vừa rồi vô tình nghe trộm toàn bộ cuộc đối thoại của hai người họ, tôi chỉ biết ngại ngùng gật đầu cho qua chuyện.
Liêu Viễn ngồi phía sau tôi bỗng lớn tiếng nói:「 Người ta dựa vào cái gì mà phải tha thứ cho cô chứ? Cô có phiền phức quá không hả? 」
Các bạn học xung quanh cũng hùa theo:
「 Trước đây cậu giở trò bẩn, bỏ kiến vào đồ uống của người ta. 」
「 Trình Lạp chẳng thèm chấp nhặt với cậu, còn liều mạng cứu người. Cố Phong có thích cậu ấy thì cũng là chuyện thường tình thôi nhỉ? 」
「 Theo tớ thì Cố Phong nên lấy thân báo đáp đi cho rồi. 」
Thấy lửa sắp cháy đến người mình, tôi vội vàng ngắt lời:
「 Đừng có châm dầu vào lửa nữa, người ta là một đôi đang yên đang lành đấy. 」
「 Tôi và Cố Phong chẳng có quan hệ gì đâu, mọi người đừng nói lung tung. 」
Kết quả là lúc tan học, khi tôi đang thu dọn sách vở để ra về, Cố Phong và Liễu Kỳ lại cãi nhau tiếp, giọng điệu cậu ta có phần gay gắt:
「 Anh giảng bài cho em, em có nghe không đấy? Suốt ngày em nghĩ cái gì trong đầu vậy? 」
「 Người ta như Trình Lạp kìa, giảng một lần là biết làm ngay rồi kìa. 」
Chỉ là làm bài tập thôi mà, sao tự nhiên lại lôi tôi vào để so sánh hạ thấp người khác thế này???
Liễu Kỳ bắt đầu mếu máo:「 Anh đúng là thích cô ta rồi, vậy mà còn không chịu thừa nhận. 」
Tôi vội vàng chống nạng, rời khỏi nơi thị phi này ngay lập tức.
... ... ...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây
134 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.