4.836 chữ · ~33 phút đọc
Lúc hai người về đến nhà, đồng hồ đã chỉ ba giờ bốn mươi phút sáng.
Đây là một căn hộ đơn lập kiểu thông tầng, đồ đạc đa số là màu gỗ tự nhiên, phong cách tổng thể thiên về tông vàng ấm, nhỏ nhắn mà ấm cúng.
Quý Đồng lục tìm trong tủ giày, lấy ra đôi dép lê của Chu Hâm: “Hơi nhỏ một chút, anh đi thử xem.”
Chu Hồi cởi giày thể thao, xỏ chân vào dép, nhưng ngay cả nửa bàn chân cũng không nhét vào nổi, quả thực là quá chật.
Quý Đồng nhíu mày: “Anh đợi một chút, em đi mua.”
“Giờ này thì đi đâu mua?”
“Có một cửa hàng 24/7 cách đây không xa.” Quý Đồng cầm lấy thẻ thang máy, tay vừa đặt lên nắm cửa thì bị anh ôm chầm lấy từ phía sau.
Cơ thể cô căng cứng, tim đập thình thịch.
“Đừng đi nữa.” Chu Hồi đi tất trắng, chân trần đứng trên sàn, đá nốt chiếc giày còn lại ra, “Anh không cần đi dép cũng được.”
Cánh tay anh quá dài, Quý Đồng bị anh ôm gọn vào lòng như một chú gà con. Rõ ràng cô cũng không thấp, dù gì cũng cao 1m65, thế mà khi đứng trước mặt anh trông cứ như một đứa trẻ chưa phát triển hết vậy.
“Gần bốn giờ rồi, tắm rửa rồi ngủ đi thôi.”
Lời này nói ra, trông anh lại càng giống chủ nhà hơn.
Chu Hồi dùng cằm cọ cọ l*n đ*nh đầu cô: “Đợi em ngủ dậy rồi nói sau.”
Anh buông Quý Đồng ra, chân trần xách vali đi về phía phòng khách, tìm một chỗ trống đặt xuống. Thấy Quý Đồng vẫn đứng ngẩn ra ở cửa, anh đứng thẳng người, mỉm cười nhìn cô: “Nếu em không mệt thì chúng ta làm chút việc khác nhé?”
Quý Đồng vội vàng cởi giày, chạy ra ban công vơ vội bộ quần áo rồi vào nhà vệ sinh, lúc đi ngang qua anh, cô còn liếc nhanh một cái: “Anh ngồi đi.”
Chu Hồi ngồi xuống sofa, đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở những khung ảnh lớn nhỏ trên tường, bên dưới là một giá gỗ hình tam giác hai tầng xếp đầy bình hoa. Chu Hồi đứng dậy đi tới, anh không am hiểu hoa cỏ lắm, chỉ thấy mấy sắc vàng, trắng, đỏ phối với nhau trông khá đẹp mắt.
Anh đi ra cửa lấy mấy cành hoa sắp héo bị bỏ quên đem vào cắm lên, ngắm nghía một hồi rồi thuận thế ngồi xuống bàn làm việc cạnh đó, nhìn vào cuốn sổ sưu tập đang mở ra, bên trong dán kín những cánh hoa của đủ mọi giống loài.
Mặt bàn được phủ một lớp kính, dưới lớp kính là tờ giấy trắng vẽ rất nhiều gạch ngang. Chu Hồi đẩy cuốn sổ sang một bên, ánh mắt như bị những đường kẻ đen này hút chặt lấy.
“Đây là gì thế?”
“Số người em đã giết. Bên trái là lính Nhật, bên phải là Hán gian.”
“Không nhiều lắm.”
Chu Hồi đưa tay lên trán, nhắm mắt lại, sắp xếp lại những hình ảnh vụn vặt hỗn loạn đang lướt qua trong đầu.
Trong vòng một năm nay, những chuyện tương tự thế này đã xảy ra vô số lần, đặc biệt là gần đây lại càng thường xuyên hơn. Những ký ức đó ập đến bất ngờ không có trình tự, thường xuyên khiến đầu óc anh rối như tơ vò.
“Không sợ tôi hạ độc sao?”
“Cảnh đẹp, rượu ngon, lại còn có cả mỹ nhân. Nếu chết trên giường của em thì tôi cũng cam lòng.”
“Cố gắng rời khỏi Nam Kinh…”
…
Năm đó, sau khi dùng chính mình để tế Bạch Tiên, hồn phách của anh gần như đã tan nát hoàn toàn.
Giang Công cảm ứng được biến động của Hồn Tiên, lập tức đuổi theo. Ông ra tay trấn yểm Hồn Tiên đang mất khống chế, rút những tàn hồn vụn vỡ của Hà Phong ra rồi mang cả hai về Thập Nhất Điện.
Hà Phong được Giang Công ghép lại từng chút một, nhưng vì đã quá nát nên cuối cùng cũng không thể tụ lại thành hình người. Trong suốt quá trình ngưng tụ linh hồn, Giang Công đã cảm nhận được mọi chuyện khi còn sống và sau khi chết của anh một cách rõ ràng, tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Ông đặt tàn hồn của anh vào trong hũ nuôi hồn, tuy đã hồi lại được vài phần, nhưng vẫn ở trong trạng thái sống dở chết dở.
Bùi Dịch về Thập Nhất Điện nộp báo cáo tháng mới biết Hà Phong gặp chuyện. Hắn đứng trước hũ nuôi hồn mỉa mai ròng rã suốt hai ngày, nhưng vừa quay lưng rời đi đã đi lùng sục khắp nơi, tìm cách nặn lại hồn phách cho anh.
Một ngày nọ, Giang Công đang nghỉ ngơi thì Bùi Dịch hùng hổ đi vào, còn xách theo mấy đứa trẻ từng phạm ác nghiệp, ném xuống bên cạnh Giang Công: “Nam đồng tử, bổ dưỡng nhất đấy.”
Giang Công giật nảy mình, nhăn mặt bảo hắn đem về: “Mang đi, mang đi ngay, không cần đến.”
Bùi Dịch im lặng hồi lâu, trói ba con quỷ nhỏ đưa đi, chớp mắt đã quay lại nhìn Hà Phong: “Thế nào rồi? Sao ủ mãi mà chẳng thấy thành hình vậy?”
“Tan nát đến mức này rồi, còn mấy luồng tàn hồn mà đòi thành hình là sao?”
“Còn ý thức không?” Bùi Dịch cúi người, thổi một hơi vào hũ nuôi hồn: “Này, họ Hà kia, ta mắng ngươi bao nhiêu ngày rồi, có giỏi thì phản ứng một cái xem nào.”
“Đừng gọi nữa, cậu ta không nghe thấy đâu, mà có nghe thấy thì cũng chẳng thèm chấp ngươi.”
Bùi Dịch lười biếng đứng dậy, nghịch ngợm những hồn khí mới chế tạo trên bàn: “Vậy phải làm sao đây?”
Giang Công thêm một nắm quỷ hỏa vào dưới lò luyện hồn, đốt cho lũ lệ quỷ bên trong kêu gào khản đặc cả giọng. Ông phong tỏa tiếng ồn rồi nói với Bùi Dịch: “E là chỉ còn một cách thôi.”
“Cách gì?”
“Tiễn nó đi đầu thai, nuôi hồn lại từ đầu.”
“Lão Chu có đồng ý không?” Bùi Dịch vèo một cái bay đến trước mặt ông, “Nhưng nếu lão già nhà ngài chịu đứng ra nói chuyện thì chắc cũng không có vấn đề gì.”
Giang Công vung chiếc rìu quỷ về phía hắn: “Tránh xa ta ra, hung khí nồng quá.”
Bùi Dịch nhảy ra xa: “Lão già nhà ngài mà còn sợ hung khí à?”
“Hôi chết đi được.”
Bùi Dịch tự ngửi mình: “Hôi chỗ nào? Ngài mới hôi ấy lão già!”
Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng tím lóe lên, may mà Bùi Dịch nhanh chân né được sợi dây thừng, bay lên vắt vẻo trên xà ngang: “Vừa nói có một câu mà đã động thủ rồi, lão già xấu tính.”
Giang Công mở hũ nuôi hồn, thả tàn hồn của Hà Phong ra. Một làn khói đen thưa thớt uể oải vây quanh nắp hũ, chỉ cần rời khỏi lực đỡ của ông là sẽ tan biến ngay.
Bùi Dịch lắc đầu cảm thán: “Thế này thì thảm quá.”
Giang Công thu tàn hồn vào ống tay áo: “Ta đến Thập Điện một chuyến, ngươi ở đây trông coi giúp ta, đừng để lũ tiểu quỷ vào trộm đồ, mất cái hồn khí nào thì ta hỏi tội ngươi đấy.”
Bùi Dịch dịch chuyển nằm ngang trên xà nhà: “Đi đi, đi đi, đợi tin tốt của ngài.”
Giang Công suốt ngày ở trong phòng nghiên cứu hồn khí nên rất ít âm sai từng thấy mặt ông. Trước khi Thập Nhất Điện được thành lập, Giang Công từng làm việc ở ba điện khác, lâu nhất là ở Thập Điện, vì vậy đa số các lão âm sai ở đây đều quen biết ông, ai nấy đều cung kính chào hỏi.
Chuyện này không nên phô trương, Giang Công tránh mặt Chuyển Luân Vương, tìm đến một âm quan dưới trướng khác, lúc còn sống tên là Hoàng Triệu Sư. Sau một hồi hàn huyên, Hoàng Triệu Sư đoán chắc ông còn có mục đích khác, liền hỏi thẳng: “Giang Công có việc gì sao?”
“Quả thực có việc muốn cầu xin.”
“Giang Công có việc gì thì cứ dặn dò thuộc hạ là được.”
Giang Công cũng không vòng vo nữa: “Ta có một đạo tàn hồn, muốn nhờ ngươi ghi vào sổ, cho đi đầu thai.”
“Tàn hồn? Ý ngài là sao?”
Giang Công thả tàn hồn trong tay áo ra, truyền khí để tạm ngưng tụ thành một hình bóng mờ ảo.
Hoàng Triệu Sư kinh ngạc: “Đây chẳng phải là Tuần sứ của quý điện sao? Sao lại thành ra nông nỗi này?”
“Tai nạn nghề nghiệp, diệt trừ ác quỷ phong ấn Hồn Tiên, rồi tự làm mình tan xác luôn.” Giang Công vuốt râu liếc hắn: “Giúp một tay nhé?”
“Chuyện nhỏ.” Hoàng Triệu Sư tiện tay lấy cuốn sổ Vãng Sinh ra: “Ngài chọn một cái đi?”
Giang Công khách sáo: “Ai làm việc nấy, vẫn là nên để ngươi chọn thì hơn.”
“Nói gì vậy chứ, thuộc hạ còn định cầu Giang Công tặng cho một cái hồn khí dưỡng thân đây. Không biết sao dạo này thấy hồn phách mình hư nhược quá.”
Giang Công cười nói: “Lúc nào rảnh thì cứ sang chỗ ta mà chọn.”
Hoàng Triệu Sư lật sổ Vãng Sinh ra: “Mời ngài.”
“Vậy thì ta không khách khí nữa.” Giang Công nhìn những dòng chữ dày đặc trên sổ mà đau cả đầu, “Những người này đều đã sắp xếp xong xuôi rồi à?”
“Nếu ngài vội thì cứ tìm chỗ nào ưng ý, thuộc hạ sẽ chèn vào trước cho. Hoặc là thay thế, bổ sung anh ta vào luôn.”
“Vậy làm phiền ngươi quá.”
“Đều là người nhà cả, Giang Công không cần khách sáo.”
Giang Công cẩn thận chọn lựa, chỉ vào một dòng chữ vàng ở giữa trang: “Cái này đi.”
Hoàng Triệu Sư cầm bút khoanh lại: “Giàu sang phú quý, giàu sang phú quý.”
Giang Công hài lòng nhìn mấy dòng chữ đó: “Hiếm khi nhờ vả ngươi, mọi người hay dùng từ gì để mô tả ấy nhỉ? À, đi cửa sau.”
Nghe vậy, Hoàng Triệu Sư cười lớn: “Cánh cửa sau này của thuộc hạ luôn mở vì ngài.”
Hắn nhìn về phía sau lưng, bấm đốt ngón tay tính toán: “Ồ, giờ Thìn hôm nay, ngài phải khẩn trương lên.”
Giang Công thu tàn hồn lại, chắp tay tạm biệt: “Vậy ta xin cáo từ trước.”
Hoàng Triệu Sư đứng dậy đáp lễ: “Hẹn gặp lại.”
Giang Công đưa Hà Phong đến thẳng chỗ Dụ Vong Đài. Trong một trăm linh tám gian hành lang đều bày bàn ghế nấu canh Vong Hồn, các hồn ma nam nữ bị giải đến đều phải uống canh này mới có thể quên đi tiền kiếp.
Hà Phong vẫn đang ở trong hình dáng cái bóng mờ ảo do Giang Công tụ lại, hoàn toàn không có ý thức. Một âm sai định đổ canh vào miệng anh, vừa mới xuống được nửa ngụm, anh đột ngột tỉnh lại, ra sức vùng vẫy khiến bát canh đổ sạch. Âm sai múc một bát mới, thấy anh không chịu uống, liền cầm móc sắt định cưỡng chế đổ vào.
Giang Công hiện hình ở bên cạnh, xót xa nói: “Được rồi được rồi, cho nó đi qua đi.”
Ông lấy từ trong tay áo ra một viên Hồn Đậu đưa cho âm sai, vật này có tác dụng cực kỳ bổ dưỡng đối với âm hồn.
Âm sai vui vẻ nhận lấy: “Đa tạ Giang đại nhân.”
Hà Phong được cho đi qua, Giang Công hộ tống anh suốt quãng đường qua cầu Nại Hà, vượt trăm dặm sông Vong Xuyên, cho đến phương Nam.
Thời gian căn rất chuẩn, đứa bé vừa mới chào đời.
Giang Công thả anh ra: “Đi đi.”
Hà Phong không chịu, vùng vẫy không muốn đầu thai, Giang Công tung một cước đá anh rơi xuống.
Đứa trẻ không khóc, y tá vừa đánh vào mông vừa búng vào lòng bàn chân, nó vẫn không khóc.
“Nếu sau khi chết ngươi không phạm phải sát nghiệp thì đâu đến mức chịu mấy chục năm khổ hình như vậy. Công tội bù trừ thì ít nhất cũng đầu thai được vào nhà tử tế, hoặc thăng chức võ quan, vậy mà hết lần này đến lần khác cứ vì tình mà chịu khổ.” Giang Công có hơi luyến tiếc, thở dài: “Kể từ khi Thập Nhất Điện thành lập đến nay, ngươi cũng có thể xem như là người ở cạnh ta lâu nhất, nay ta chỉ tiễn ngươi đến đây thôi.”
Giang Công thấy anh cứ nín thở, mãi không chịu hít hơi, liền bất lực lắc đầu: “Biết ngươi không yên tâm về cô bé đó rồi. Ta sẽ đi đóng thiên nhãn của con bé lại, xoay chuyển mệnh cách một chút, đảm bảo cho nó một đời bình an là được.”
Ông truyền một luồng khí vào cơ thể đứa trẻ: “Ngươi cứ lo mà dưỡng hồn cho tốt, yên tâm sống hết kiếp này, ngày sau gặp lại.”
Giang Công vừa rời đi, trong phòng sinh liền vang lên tiếng khóc chào đời lanh lảnh.
Chu Trinh Vinh vui mừng đón lấy đứa trẻ từ tay y tá.
“Là con trai.”
Chu Trinh Vinh cười nói lời cảm ơn: “Vất vả cho các cô quá.”
Ông nhẹ nhàng đung đưa đứa bé: “Chu Hồi, bé Chu Hồi.”
…
Tiếng nước trong nhà vệ sinh chảy rào rào, Quý Đồng ở lỳ trong đó suốt bốn mươi phút. Sau khi sấy tóc xong bước ra, thấy Chu Hồi đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi, cô nhẹ nhàng đi tới nhìn một cái, sau đó tìm một chiếc chăn cẩn thận đắp lên cho anh.
Cô ngồi xổm bên cạnh bàn, chống cằm lên cạnh bàn ngắm nhìn anh.
Ngủ say thế này, chắc hẳn là mệt rã rời rồi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Chân trái của Quý Đồng bị tê, cô dùng chân phải làm chân trụ để ngồi xổm xuống, một lát sau chân phải cũng tê nốt, thế là mất thăng bằng mà ngồi bệt xuống sàn. Cô cẩn thận đứng dậy, tắt đèn bàn rồi rón rén đi lên phòng ngủ ở tầng lửng.
Lên trên đó rồi, cô lại tì cằm trên lan can để ngắm nhìn anh, chỉ sợ sơ sẩy một chút thôi là anh lại đột ngột biến mất như trước đây.
Cô không muốn trải qua cảm giác chia ly ấy thêm một lần nào nữa.
Khoảng nửa tiếng sau, Chu Hồi khẽ cử động cánh tay, Quý Đồng vội vàng rụt đầu lại nằm xuống. Cô không biết mình đang căng thẳng điều gì, rõ ràng đó là người cô hằng đêm mong nhớ, khắc cốt ghi tâm.
Nghe thấy tiếng động, Chu Hồi đi vào nhà vệ sinh, bên trong truyền đến tiếng nước, anh đi tắm.
Quý Đồng mở trừng mắt, bấm ngón tay tính toán tuổi của anh, có tính thế nào thì cùng lắm cũng chỉ mới mười bảy tuổi. Chu Hồi nhanh chóng tắm xong, sợ làm ồn đến cô nên anh không sấy tóc.
Quý Đồng nghe thấy tiếng anh bước ra, tim đập thình thịch loạn xạ, nín thở lắng nghe động tĩnh bên dưới. Anh đứng sững ở phòng khách khoảng năm giây, rồi nhẹ nhàng bước về phía cầu thang.
Quý Đồng siết chặt tấm chăn, nhưng lại nghe thấy anh đi được nửa chừng rồi lại đi xuống, tìm cốc rót một ly nước lạnh rồi ra ngoài ban công đứng.
Chu Hồi nhìn ra ngoài cửa sổ, còn Quý Đồng ló đầu ra nhìn anh.
Thật muốn lao xuống dưới ôm chặt lấy anh quá.
“Hà Phong… Chu Hồi.”
Chu Hồi quay đầu nhìn lên, thấy cô đang tì người bên lan can gỗ của tầng lửng: “Anh làm em thức giấc à?”
“Không có.”
“Vẫn chưa ngủ sao?”
“Chưa.”
Chu Hồi đặt chiếc cốc xuống, đi về phía phòng khách, đứng dưới tầng gác lửng, ngẩng đầu lên nhìn cô: “Đang nhớ anh à?”
“Ừ.”
“Những đường kẻ trên tờ giấy trắng dưới mặt kính trên bàn là gì vậy? Ngày xưa là số người em giết, nhưng bây giờ là xã hội pháp trị rồi mà.”
“Là những người em cứu.” Trong phòng không bật đèn, đôi mắt cô đen lay láy, sáng rỡ nhìn anh, “Đó là những ca phẫu thuật em đã thực hiện thành công.”
Chu Hồi nhếch môi: “Nhiều thật đấy.”
Quý Đồng cũng cười theo: “Em đã ba mươi tư tuổi rồi, đã đi làm rất nhiều năm rồi mà.”
“Trông em chẳng giống người ngoài ba mươi chút nào.”
“Thế trông em giống bao nhiêu tuổi?”
Trên mặt Chu Hồi mang theo ý cười, anh khẽ nhíu mày, đưa ngón tay ra so sánh: “Chắc là lớn hơn anh một chút xíu thôi.”
“Làm gì có, em lớn hơn anh tận một nửa đấy.” Quý Đồng nghiêm túc hỏi anh, “Rốt cuộc thì anh bao nhiêu tuổi rồi hả?”
Chu Hồi biết nỗi lo lắng của cô, chỉ nói: “Anh sinh ra ở Macau, năm ba tuổi thì chuyển quốc tịch sang Canada.”
“Rồi sao nữa?”
“Hửm?” Anh đút tay vào túi quần, nở nụ cười, “Nếu bố mẹ đồng ý thì năm mười sáu tuổi anh có thể kết hôn rồi (*).”
(*) Theo Đạo luật Hôn nhân Dân sự liên bang của Canada, người từ đủ 16 đến 18 tuổi có thể kết hôn nhưng bắt buộc phải có sự đồng ý bằng văn bản của cha mẹ, người giám hộ hoặc sự cho phép từ thẩm phán/tòa án.
“Anh mười sáu, hay là mười bảy?” Quý Đồng nhìn anh từ đầu đến chân, “Không phải là mười lăm đó chứ?”
“Lúc nào sự chú ý của em cũng đặt sai trọng tâm hết, năm nay anh một trăm hai mươi lăm tuổi rồi, được chưa?” Anh nghiêng người, lấy thẻ căn cước từ trong ba lô ra, giơ tay đưa cho cô, “Em tự xem đi.”
Quý Đồng vội vàng nhận lấy, cảm thấy khá hài lòng với con số này: “Anh mười bảy, tháng sau là tròn mười tám rồi.”
Cô nhìn cái tên và ảnh trên thẻ: “Alexis, đây là lúc anh bao nhiêu tuổi thế? Trông nhỏ xíu à.”
“Mới hai năm trước thôi.”
Quý Đồng kinh ngạc nhìn anh: “Thay đổi nhiều thế sao?”
“Anh lớn nhanh mà.” Chu Hồi nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, tiến gần thêm một bước: “Vậy em có hài lòng với vẻ ngoài hiện tại của anh không?”
“Có chút chưa quen.”
“Không sao, sau này sẽ quen dần thôi, chúng ta còn rất nhiều thời gian.”
Quý Đồng gần như tan chảy trong nụ cười dịu dàng của anh: “Anh ăn gì mà cao thế?”
Chu Hồi báo cáo từng món một: “Sữa, thịt, trứng… Quan trọng nhất là bố mẹ anh cao, bố anh 1m82, không tính là quá cao, nhưng mẹ anh cao tận 1m78.”
“Cao thật đấy. Còn anh thì sao?”
“Anh 1m91.”
“Anh vẫn đang học trung học à? Ở Canada sao? Thành phố nào?”
“Anh đi học sớm, bây giờ là sinh viên năm hai rồi, học ở New York.”
“Bây giờ đâu phải kỳ nghỉ?”
“Để đi tìm em, anh đã bảo lưu một năm.”
“Thế chẳng phải là trì hoãn việc học rồi sao?”
“Không trì hoãn đâu.”
“Anh học chuyên ngành gì?”
“Âm nhạc.”
Quý Đồng nhất thời im lặng. Chu Hồi thấy cô không nói gì, liền hỏi: “Còn em thì sao? Tại sao lại học y?”
Quý Đồng không trả lời trực tiếp: “Anh có nhớ hồi em ở bệnh viện Cổ Lâu không?”
Chu Hồi lắc đầu.
“Trong thời chiến, em từng làm y tá một thời gian. Hồi đó mỗi ngày đều có rất nhiều người bị thương được đưa đến, nhưng bác sĩ của bên ta lại quá ít, mà em thì không biết phẫu thuật.” Nhắc đến đây, ánh mắt Quý Đồng trầm xuống, “So với sự bận rộn, áp lực hay sợ hãi, thì việc trơ mắt nhìn người ta ra đi trong sự bất lực của chính mình mới thực sự khiến con người ta sụp đổ.”
Sự im lặng thoáng chốc kéo theo sau đó khiến tâm trạng cả hai như bị mây mù bao phủ.
Quý Đồng không muốn tiếp tục chủ đề này, cô làm bộ nhẹ nhõm kết thúc nhanh câu chuyện: “Hồi đó em cũng mơ mơ hồ hồ lắm, chẳng biết mình thực sự thích gì, cũng không có kế hoạch cụ thể, may mắn là lúc đi thi thì điểm cũng khá, thế là học y luôn.”
“Công việc của em chắc là bận lắm nhỉ?”
“Cũng bình thường, chỉ là không có bao nhiêu ngày được nghỉ thôi.”
“Mẹ và bà nội của em vẫn khỏe chứ?”
“Họ đều khỏe cả.” Quý Đồng vội hỏi, “Thế bố mẹ anh bao nhiêu tuổi rồi?”
Lại quay về vấn đề tuổi tác, Chu Hồi bật cười bất lực: “Em sợ họ xấp xỉ tuổi em à?”
Quý Đồng bị nói trúng tim đen, im bặt.
“Bố anh bốn mươi chín, mẹ anh bốn mươi bảy, họ vốn là những người theo chủ nghĩa không kết hôn, vì lỡ có anh nên mới buộc phải cưới đấy.”
“Họ có ở New York với anh không?”
“Không, họ ở Toronto. Em không cần lo lắng vấn đề đó đâu, lúc anh về làm visa, anh đã nói với họ là mình phải về Trung Quốc tìm bạn gái, cô ấy đã ngoài ba mươi tuổi rồi.”
“Họ không có ý kiến gì sao?”
“Tại sao lại có ý kiến? Họ rất cởi mở đấy.” Chu Hồi cười nói, “Cơ thể con người chẳng qua cũng chỉ là một vật chứa mà thôi. Anh cho rằng tình yêu là sự va chạm thuần túy giữa hai linh hồn, còn tuổi tác, gia cảnh hay sự hòa hợp về thể xác cũng chỉ là thêu hoa trên gấm mà thôi.”
“Bố mẹ anh làm nghề gì?”
“Bố anh là nhạc sĩ sáng tác, mẹ kéo đàn cello, nhưng từ năm kia họ đã tiếp quản một trang trại nhỏ, đi tận hưởng cuộc sống điền viên rồi.”
“Lãng mạn thật đấy.”
“Chúng ta cũng có thể như vậy.” Chu Hồi nhìn cô đầy tình tứ, “Ở đó nuôi rất nhiều ngựa, anh sẽ đưa em đi cưỡi ngựa.”
Nhớ đến chuyện này, trong lòng Quý Đồng không khỏi trào dâng một nỗi chua xót. Cô đưa thẻ căn cước lại cho anh: “Trả anh này, nhóc con.”
Chu Hồi đón lấy, thuận thế nắm lấy tay cô. Quý Đồng không rút tay ra, để mặc cho anh nắm: “Anh có muốn lên đây không?”
Chu Hồi khẽ ho một tiếng, buông tay cô ra: “Anh nghĩ là ở nhà em không có bao cao su đâu.”
“…” Mặt Quý Đồng lập tức nóng bừng lên, may mà không bật điện nên anh không thấy, “Ừ.”
Cô vội vàng giải thích: “Em không có ý đó…”
“Trước đây chưa có giác ngộ về phương diện này, bây giờ thì…”
“Anh không buồn ngủ sao?” Quý Đồng vội lảng sang chuyện khác.
“Cũng hơi hơi, hai ngày nay chưa chợp mắt được chút nào.” Chu Hồi lùi lại nằm xuống sofa. Người anh quá dài, làm chiếc sofa nhỏ của cô trông cứ như một chiếc ghế tí hon. Anh đan hai tay gối sau đầu: “Đến lượt anh hỏi em rồi.”
“Anh hỏi đi.”
“Anh vẫn chưa nhớ lại được hết, còn em thì sao?”
“Em đã có toàn bộ ký ức rồi.”
“Về em của hiện tại thì anh chỉ nhớ được một chút thôi, anh đã biến thành quỷ đến ám em.”
“Không phải là ám… Hồi trước em hay gặp quỷ, anh toàn bảo vệ em thôi.”
“Ra là vậy.” Chu Hồi hít một hơi nhẹ, vẫn cảm thấy có chút không thể tin nổi, “Thế anh chết như thế nào?”
Câu hỏi này lại làm khó Quý Đồng, lần rơi xuống sông đó chắc chắn Hà Phong không chết, vì anh đã sống đến năm ba mươi lăm tuổi mới qua đời. Cô nhớ mang máng mười mấy năm trước anh từng nhắc với cô là anh bị bệnh: “Hình như là bị bệnh.”
“Hình như thôi sao?”
“Em cũng không rõ lắm, em mất năm hai mươi bảy tuổi, còn anh là ba mươi lăm.”
Chu Hồi im lặng một lát: “Thế em chết như thế nào?”
“Thân phận nằm vùng bị người Nhật phát hiện, lúc chạy trốn thì nhảy xuống sông.”
“Nằm vùng?” Chu Hồi cau mày, đầu óc lại trở nên hỗn loạn, “Anh chỉ nhớ mình cũng là nằm vùng, còn em thì mở một cửa hàng quần áo thì phải? Lúc ở Nam Kinh, chúng ta còn…”
Anh bỗng khựng lại, từ từ nhếch môi cười: “Em kể lại cho anh nghe đi, trình tự thời gian của anh không rõ ràng lắm, giờ đầu óc đang loạn hết cả lên rồi.”
“Bắt đầu từ đâu bây giờ?” Quý Đồng lấy một chiếc gối ôm rồi lật người nằm sấp xuống, “Thời gian chúng ta bên nhau không dài lắm, tính đi tính lại rồi cộng dồn thì cũng chưa đầy nửa năm.”
“Lần đầu tiên gặp là ở Vân Trại nhỉ.”
…
Vừa kể đến chuyện xuống núi đi dự tiệc nhà họ Bùi thì Chu Hồi đã ngủ thiếp đi. Quý Đồng thì lại rất tỉnh táo, mãi đến khi trời sáng mới ngủ được.
Cô ngủ một mạch đến trưa, vui vẻ bò dậy đi tìm anh, nhưng trong phòng chỉ còn lại một mình cô. Cô không kịp xỏ dép, chạy thục mạng xuống dưới, tìm từ ban công đến nhà vệ sinh.
Anh biến mất rồi, ngay cả vali cũng không thấy đâu.
Quý Đồng đứng chết lặng giữa phòng khách, trong đầu nảy ra đủ loại khả năng.
Là nằm mơ? Hay gặp quỷ? Hay là anh đã đi rồi?
Cô nhìn căn hộ trống không, nhớ lại những chuyện của vài giờ trước. Trong khoảnh khắc, cô bật khóc nức nở, ngồi bệt xuống sàn ôm lấy chân.
Lại mất rồi, lại biến mất nữa rồi.
Lại chẳng còn gì nữa rồi.
Đột nhiên, bên ngoài cửa vang lên tiếng “tít tít” mở khóa. Cô ngơ ngác nhìn ra, không chắc người đến là ai.
Vừa nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Chu Hồi, cô lập tức đứng phắt dậy lao tới.
Chu Hồi ngạc nhiên nhìn gương mặt đẫm lệ của cô: “Sao lại khóc thế này?”
“Em tưởng anh lại đi rồi.”
“Em tưởng anh lại bỏ rơi em.”
“Em tưởng…”
Chu Hồi bước vào một bước, dùng chân đóng cửa lại, rau củ và hoa tươi trên tay rơi xuống đất.
Rồi anh kéo cô vào lòng, một tay giữ lấy eo, một tay giữ lấy gáy cô, cuồng nhiệt hôn lên môi cô.
Hít thở không thông, mất trọng lực, tâm trí trống rỗng.
Quý Đồng cảm thấy mình như một cục bông ẩm ướt lảo đảo trôi nổi giữa không trung, mỗi khi sắp rơi xuống, anh lại như một luồng gió ấm nâng cô lên, hong khô cô, thiêu đốt cô…
Chu Hồi buông cô ra, chóp mũi chạm vào mũi cô: “Khó khăn lắm mới tìm được em, anh sẽ không đi đâu.”
Khóe mắt cô vẫn còn vương ánh lệ.
“Để em phải đợi lâu thế này.” Chu Hồi dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, “Anh xin lỗi.”
“A Chi.”
…
Lời của tác giả:
Chắc mọi người đều quên tình tiết phía trước rồi, vì tôi cũng quên luôn rồi…
Sắp kết thúc rồi, bộ này dài quá, tôi không muốn cứ lằng nhằng chậm chạp quá trình quen nhau, hiểu nhau rồi yêu nhau nữa, chúng ta tiến thẳng đến bước cuối luôn.
Những chương sau cơ bản đều là những ngày tháng ngọt ngào, có một số chi tiết chưa viết tới ví dụ như: Sau này Fujita Seino đi đâu, vì sao Quý Đồng lại nhìn thấy ma… những đoạn nhỏ không quá quan trọng này đều sẽ được để ở phần ngoại truyện.
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.