3.380 chữ · ~23 phút đọc
Có lẽ vì quá đột ngột, có lẽ là vì xa cách quá lâu, hay cũng có lẽ là vì bị xiềng xích đạo đức trói buộc, cho nên trước đó Quý Đồng vẫn luôn giữ trạng thái khách sáo, thậm chí còn có phần cẩn trọng.
Thế nhưng, khi vừa nghe thấy hai chữ ấy, dây thần kinh căng như dây đàn của cô lập tức đứt tung, nỗi khổ tâm tích tụ bao nhiêu năm trong lồng ngực bỗng chốc chao đảo dữ dội, tức khắc trào ra ngoài, không có cách nào ngăn lại được.
Nước mắt tuôn rơi như mưa.
Thật mất mặt, dù sao cũng đã lớn rồi, đã nếm trải đủ sự đời rồi, vậy mà khi đối diện với anh, cô vẫn không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình.
Quý Đồng vùi mặt vào lồng ngực anh, nghiến răng nức nở, đôi vai run rẩy liên hồi.
Chu Hồi hiểu tâm trạng của cô, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc dài và tấm lưng gầy guộc của cô: “Anh về rồi đây, lẽ ra anh không nên ra ngoài mà không báo với em một tiếng.”
Anh hôn l*n đ*nh đầu cô, nhẹ nhàng nắm lấy vai cô đẩy ra, nghiêng đầu nhìn cái mũi đỏ ửng: “Để anh xem nào, là hũ giấm nhỏ nhà ai đang khóc nhè thế này.”
Lúc này Quý Đồng mới ý thức được bộ dạng đầu bù tóc rối thảm hại của mình, cô đột ngột quay mặt vào tường, giơ tay lau sạch nước mắt.
Nhìn cô như vậy, Chu Hồi cũng thấy xót xa, nhưng anh không thể để cảm xúc cứ thế phát triển, anh không muốn cuộc hội ngộ tốt đẹp này trở thành một hồi tang thương bi lụy.
Anh ôm lấy eo Quý Đồng, cúi đầu xuống, tựa cằm lên vai trái của cô, cọ cọ vào vành tai nóng hổi, dùng một cách khác để dỗ dành: “Em khóc trông xấu kinh khủng luôn.”
Quý Đồng không đáp lời, âm thầm bình ổn lại tâm trạng rồi lau sạch nước mắt trên mặt. Cô mặc bộ đồ ngủ màu hạt dẻ, nước mắt rơi xuống thấm ướt một mảng lớn, thật là mất mặt quá sức.
Chu Hồi xoay người cô lại, hai bàn tay lớn hạ xuống bao trọn lấy đầu cô: “Khỏi cần rửa mặt luôn rồi.”
Quý Đồng chống hai tay lên ngực anh, đẩy anh ra xa một chút: “Thực sự xấu lắm sao?”
Chu Hồi im lặng ngắm nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, trên lông mi còn vương những giọt nước trong vắt. Anh khẽ hít sâu một hơi, ấn tay Quý Đồng ra sau eo, một lần nữa cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ngậm lấy bờ môi trên của cô…
Không có sự mãnh liệt như tiếng sấm nổ vang trước cơn bão làm kinh thiên động địa lúc nãy. Nụ hôn này dài hơn, sâu hơn, như một luồng sáng phá tan màn đêm u ám, dịu dàng hướng về phía chân trời, chiếu sáng rực rỡ thế giới của cô.
Chu Hồi chưa từng có bạn gái, càng khỏi bàn đến kỹ năng hôn, dù trong mơ đã nếm trái xuất hiện vô số lần, nhưng dù sao ký ức và thực hành vẫn có chút khác biệt. May mắn thay, anh lại có thiên phú dị bẩm trong mấy chuyện như thế này, cộng thêm tình cảm nồng cháy chính là chất xúc tác tốt nhất.
Tay anh vô thức trượt xuống, đặt trên hõm lưng thanh mảnh rồi dần dần đi lên.
Quý Đồng buông lỏng tay, hơi kiễng gót, ngả người vào vòng tay anh, đưa tay ôm lấy cổ anh.
“Kiếp sau nhé, anh sẽ đi tìm em.”
Chu Hồi bỗng buông cô ra.
Quý Đồng mở mắt, nhìn ánh mắt kinh ngạc của anh: “Sao vậy anh?”
“Chúng ta không thoát được đâu.”
“Anh biết.”
“Em không muốn bị bắt trở lại đó nữa đâu, anh đưa chúng em đi đi.”
“Được.”
“Sao thế anh?”
“Anh nhất định sẽ tìm được em.”
Chu Hồi thoát ra khỏi những ký ức đột ngột ùa về, ngơ ngác nhìn cô, không hỏi, cũng không nói gì, chỉ im lặng ôm cô một lúc.
Trên quần áo anh có mùi nước giặt thanh nhạt, hơi giống vị cam quýt ngọt mát, ẩn hiện cả hương hoa và sương sớm.
Giống như khí chất của anh vậy, thanh khiết và sạch sẽ.
Quý Đồng nắm lấy cổ áo sau của anh, nghe tiếng thở hơi nặng bên tai, hỏi: “Có phải anh vừa nhớ ra gì không?”
Chu Hồi nuốt khan một cái để bình ổn cảm xúc, giọng hơi khàn, hỏi ngược lại cô: “Em có đói không?”
“Không đói.”
Vừa dứt lời, Quý Đồng đã bị bế bổng lên không trung.
Anh vẫn thích dùng chiêu này, bế ngang hông khiến người ta đột ngột hẫng đi rồi rơi vào lòng anh. Quý Đồng bám chặt lấy cổ anh, những vệt nước mắt trên mặt đã khô từ lâu, trên làn da trắng nõn ửng lên sắc hồng như say rượu, biết rồi còn hỏi: “Làm gì đấy?”
Chu Hồi ngước lên nhìn cô, đôi mắt vốn sáng ngời giờ lại phủ một lớp sương mờ, dần hóa thành nụ cười lười biếng: “Em nói xem?”
Quý Đồng nén cười, khẽ đung đưa đôi chân đang lơ lửng: “Làm sao mà em biết được.”
“Vậy sao?” Chu Hồi bế cô đi về phía phòng ngủ tầng hai. Đương nhiên Quý Đồng hiểu anh định làm gì, cô cuộn ngón tay lại, rướn người ôm anh chặt hơn.
Chu Hồi bỗng dừng lại giữa chừng: “Cúi đầu thấp xuống, không lên được.”
Quý Đồng nghe vậy thì vô thức ngẩng đầu lên, “cốp” một tiếng, đầu va vào tấm phản phía sau, cô cắn răng chịu đau không kêu một lời.
Chu Hồi dùng một tay xoa nhẹ đầu cô: “Em chịu va đập giỏi thật đấy, thế này mà không thèm kêu lên luôn sao?”
“…”
“Thiết đầu công à?”
Quý Đồng không nhịn được cười, đấm nhẹ vào vai phải anh: “Đau chết đi được, nội thương rồi, mau đưa em đi bệnh viện.”
“Đến bệnh viện của anh đi, bao chữa bách bệnh.” Chu Hồi đổi tư thế bế cô, khom lưng bước lên.
Anh vẫn không thể đứng thẳng lưng, nhẹ nhàng đặt Quý Đồng xuống giường rồi quỳ ở cuối giường. Ngay cả vậy, đầu anh vẫn chạm trần: “Cái nhà này thiết kế quá bất hợp lý, không chứa nổi anh.”
“Chứa nổi em mà.”
“Thế thì không được.” Chu Hồi tiến lại gần hơn, kéo khóa áo khoác xuống: “Không có anh là không được.”
Lúc này Quý Đồng mới chú ý đến trang phục của anh. Anh mặc áo thun trắng in hình màu đen không có quy tắc, bên ngoài là áo khoác hoodie xám đơn giản, bên dưới là quần short rộng đồng bộ.
Chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: Thanh xuân phơi phới.
Chu Hồi nhận ra ánh nhìn trực diện của cô: “Đẹp không?”
Quý Đồng thành thật thừa nhận: “Đẹp.”
Chu Hồi vén gấu áo thun lên rồi kéo qua khỏi đầu, tùy ý ném sang một bên.
Anh quá cao.
Vốn dĩ cô đã thấy Hà Phong rất cao rồi, nhưng anh của hiện tại còn cao hơn kiếp trước khoảng 4 5 centimet. Có lẽ nhờ chăm chỉ luyện tập nên trông anh không hề khô khốc như những thiếu niên thanh mảnh bây giờ. Đường nét cơ bắp rất đẹp, không quá phô trương mà phân bổ rất hài hòa.
Thật khó tưởng tượng nổi một chàng trai khỏe mạnh thế này chỉ mới có mười bảy tuổi.
Chu Hồi thấy cô lộ vẻ cười thầm, liền nắm lấy bắp chân kéo cô xuống dưới người mình: “Cười cái gì đấy?”
“Cười anh chẳng giống mười bảy tuổi tí nào.” Quý Đồng nhìn gương mặt sát rạt ngay trước mắt, lòng bắt đầu căng thẳng: “Không có… bao cao su.”
Chu Hồi tức khắc lôi từ trong túi quần ra hai hộp, ném ngay bên cạnh mặt cô: “Anh vừa ra ngoài mua rồi.”
Quý Đồng nhớ đến đống rau anh vứt ở cửa: “Không phải anh đi mua rau sao?”
Tay Chu Hồi đặt lên trên bụng cô: “Tiện thể mua rau thôi.”
…
Không gian chật hẹp, chiếc giường nhỏ nhắn khiến đôi chân anh bị thừa ra ngoài.
Có ký ức kiếp trước làm nền tảng, cho nên cuộc mây mưa mà cả hai đều là lần đầu ở kiếp này trông cũng không đến nỗi vụng về. Không giống như lần đầu tiên thực sự của họ: Bầu trời, thảm cỏ, đi kèm với nỗi đau thể xác, ngay cả gió thổi qua cũng như mang theo gai nhọn.
Anh vẫn giống như trước đây, trình tự hôn vẫn y hệt, nhưng điểm khác biệt duy nhất là đã trở nên dịu dàng hơn rất nhiều. Không giống Hà Phong năm mười bảy tuổi, mà giống như năm hai mươi bảy tuổi hơn, trong từng nhịp chuyển động đã bớt đi sự xâm chiếm, chinh phục mạnh bạo, thay vào đó là sự kiên nhẫn và chiều chuộng đến tận xương.
Mãi cho đến khi kết thúc, Quý Đồng vẫn cảm thấy mình như đang lơ lửng trên mây, giống như vừa trải qua một giấc mơ không chân thực.
Chàng trai đang tuổi sung sức, sức lực dùng mãi không hết, lại xót cơ thể Quý Đồng yếu ớt nên bế cô đi tắm một cái rồi đặt cô về giường nghỉ ngơi, còn mình thì vào bếp nấu nướng.
Cả hai đời Quý Đồng đều không thể tin nổi sẽ có ngày cô được ăn cơm do chính tay Hà Phong nấu, bởi vì cô từng chứng kiến kỹ năng nấu nướng “tuyệt đỉnh” của anh và Thanh Dương Tử ở sơn trại, đến giờ vẫn chưa quên nổi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Chu Hồi của kiếp này giống hệt người bước ra từ truyện cổ tích, hoàn mỹ đến mức không thật, thậm chí còn khiến cô hơi chưa thích nghi được. Nhìn ba món mặn một món canh trên bàn, Quý Đồng tự thấy hổ thẹn: “Anh có thiên phú quá.”
“Không phải thiên phú đâu, anh thường xuyên tự nấu ăn mà. Vì bố mẹ chẳng quản anh, anh lại không thích đồ người giúp việc làm, đổi mấy người rồi vẫn không ưng.” Chu Hồi nếm thử miếng thịt kho: “Hơi nhạt một chút.”
“Ngon lắm rồi, bình thường em lười lắm, cùng lắm là nấu tí mì với cháo thôi.”
Chu Hồi hơi ngẩn ra: “Thế em ăn uống kiểu gì?”
“Đồ ăn liền, đặt nhân viên giao hàng, hoặc ra ngoài ăn, hoặc là nhịn.”
“Kém lành mạnh quá rồi đấy.” Chu Hồi gắp miếng nấm hương cho cô: “Sau này có anh rồi, em không được ăn mấy thứ đó nữa.”
Quý Đồng cắn đũa, nhìn anh đầy xúc động. Chu Hồi dùng chân kẹp lấy bắp chân cô: “Nếu em còn muốn ăn cơm thì đừng nhìn anh như thế nữa.”
Quý Đồng bưng bát lùa cơm thật nhanh.
“Chậm thôi.” Chu Hồi móc chân cô đặt lên mu bàn chân mình: “Em là lần đầu à?”
“Hả? Lần đầu gì cơ?”
“Còn giả vờ.”
“…” Quý Đồng nhìn ánh mắt của anh mới hiểu ra, cố tình nói: “Không phải đâu, nhiều lần rồi.”
Rõ ràng Chu Hồi không tin: “Vậy ra là vẫn luôn để dành cho anh đúng không?”
“Ai thèm để dành cho anh… Đó là do công việc bận quá, không có thời gian tìm bạn trai thôi, anh cũng biết mà, bệnh viện ấy…”
“Đừng viện cớ, rõ ràng là đợi anh.” Thấy Quý Đồng chỉ mải ăn cơm trắng, anh đẩy hết thức ăn sang trước mặt cô: “Thế nếu anh không đến thì sao? Em định thủ thân như ngọc cả đời vì anh à? Cô độc đến già luôn sao?”
“Mơ đẹp nhỉ, dạo trước đồng nghiệp còn giới thiệu đối tượng xem mắt cho em, em thấy anh chàng đó cũng được lắm.”
Chu Hồi nhìn chằm chằm vào cô, Quý Đồng bị nhìn đến mức chột dạ: “Nhìn em làm gì?”
Anh nhướng mày, nở nụ cười rạng rỡ: “Được thế nào?”
Quý Đồng không đáp, cắm cúi ăn cơm, bàn chân dưới gầm bàn cũng lẳng lặng rụt về.
“Có được như anh không?” Chu Hồi đạp lại chân cô, giữ chặt không buông: “Cái cơ thể mới này của anh so với hồi trước thì thế nào? Vẫn ổn chứ?”
“Thường thôi.”
Chu Hồi gật đầu, tiếp tục bưng bát lên ăn: “Ừ, thường thôi, đợi ăn xong rồi anh sẽ gắng sức chút nữa, để em so sánh cho kỹ.”
“…”
“Ăn nhiều vào.”
…
Chu Hồi là một người có tính tự giác rất cao. Mỗi ngày anh đều ra ngoài chạy bộ vào buổi sáng và buổi tối, nếu ngoài trời mưa gió thì anh sẽ dùng máy chạy. Quý Đồng hỏi anh tại sao lại kiên trì như vậy, anh nói hồi nhỏ sức khỏe mình không tốt, hay ốm đau, cho nên ngày nào bố anh cũng bắt anh đi chạy, chạy suốt mười ba năm thành thói quen, sau này dù không có bố đi cùng thì anh vẫn tự giác chạy.
Đến tối, Chu Hồi làm cho cô một miếng bít tết áp chảo, sandwich và salad rau củ, còn tự tay xay một ly nước trái cây. Dùng bữa tối xong, anh liền muốn kéo cô cùng ra ngoài chạy bộ.
Quý Đồng rất mệt, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ trực, vậy mà bị anh giày vò sắp rã rời đến nơi.
Nhìn sang người ta xem, tinh lực dồi dào, đúng là tuổi trẻ có khác.
Cô nằm ườn trên sofa không nhúc nhích, Chu Hồi nhào tới đè lên người cô: “Thể lực em kém quá, thế nên mới càng phải rèn luyện. Em xem em yếu thế này, anh còn chưa bắt em vận động mà em đã mệt thành ra thế này rồi.”
“Em buồn ngủ quá.” Nói đoạn, cô nhắm mắt lại, “Ngủ rồi.”
“Kiếp trước đánh nhau với anh hăng hái thế cơ mà, anh nhớ ra hết rồi đấy.” Chu Hồi vạch mắt cô ra, “Hôm nọ chạy đến bệnh viện phẫu thuật cũng chạy như bay ấy.”
Quý Đồng gác cánh tay lên lưng anh: “Khác chứ, đó là nhu cầu sinh tồn. Đến bệnh viện là để cứu mạng người ta, còn bây giờ em chỉ muốn lười biếng nằm ở nhà không nhúc nhích thôi.”
“Được rồi.” Chu Hồi hôn nhẹ lên môi cô, “Anh đi đây, sẽ về nhanh thôi.”
“Ừ.”
Chu Hồi vừa đứng dậy, Quý Đồng đã nắm chặt lấy tay anh, nhìn anh đầy quyến luyến.
Chu Hồi khẽ thở dài: “Được rồi, anh cũng không đi nữa, ở nhà với em.”
Quý Đồng mượn cánh tay anh để ngồi dậy: “Cùng đi đi.”
“Hết lười rồi à?”
“Vận động để giữ gìn tuổi xuân.”
…
Chạy được hai cây số, Chu Hồi thấy Quý Đồng thở không ra hơi, liền đưa cô đến chiếc ghế dài bên bờ sông ngồi nghỉ.
Quý Đồng tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại không muốn nhìn dòng sông phía trước. Từ khi ký ức quay về, cô đặc biệt sợ nước, cũng chưa bao giờ đi bơi lại thêm lần nào.
Trong khoảnh khắc này, cả hai đều đang nghĩ về cùng một chuyện.
Chu Hồi lặng lẽ nhìn mặt hồ đang gợn sóng lăn tăn, lại nhớ về một phân cảnh ngắn ngủi bi thương mà anh vừa nhớ lại được lúc trưa. Không biết nên dùng “đau đớn” hay từ ngữ nào khác để hình dung, nhưng chuyện này cứ nghẹn lại trong lòng anh mãi.
Quý Đồng nói với anh rằng cô chết do nhảy xuống sông, chắc chắn là lần đó rồi.
Anh rũ mắt nhìn những lọn tóc mềm mại rối bời bị gió thổi bay của cô, đưa tay vén chúng ra sau tai, rồi thuận thế đặt một nụ hôn lên trán cô. Quý Đồng ngước mắt nhìn anh, ánh mắt chạm nhau, cả hai cùng nhẹ nhàng mỉm cười.
Không ai dời mắt đi.
Chu Hồi cọ cọ vào chóp mũi cô: “Bây giờ nhìn đã thuận mắt hơn chưa?”
“Chưa.”
“Cứ từ từ mà nhìn, chúng ta còn rất nhiều thời gian.”
“Được.”
Một chú chó Golden Retriever đi ngang qua phía trước, Chu Hồi dời tầm mắt, nhìn theo bóng nó đi xa dần: “Nhà anh có nuôi hai con chó, một con Golden, một con chó sói Tiệp Khắc.”
Anh quay lại nhìn cô: “Em có thích chó không?”
“Thích chứ, ngày xưa mẹ em từng nuôi một con, nó mất năm em bảy tuổi, từ đó em không dám nuôi thú nhỏ nữa.” Quý Đồng ôm lấy cánh tay anh, nhìn những đường gân máu rõ rệt trên bắp tay: “Ngày mai em đưa anh đi gặp bạn em nhé?”
“Không đi gặp mẹ vợ trước sao?”
“Mẹ em đi công tác rồi, đang ở Thượng Hải.”
“Được.” Chu Hồi nắm chặt tay cô: “Chạy tiếp chứ?”
“Anh phải kéo em đi cơ.”
Chu Hồi cười đứng dậy: “Lại đây nào.”
…
Quý Đồng xin nghỉ một ngày.
Lăn lộn với Chu Hồi đến tận nửa đêm, vậy mà sáng sớm anh đã dậy chạy bộ rồi. Chạy bộ xong, anh lại chuẩn bị bữa sáng, dọn dẹp phòng khách và nhà bếp đâu ra đấy, thậm chí còn gom cả quần áo của cả hai tống vào máy giặt, giặt xong rồi đem ra ban công phơi.
Lúc xong xuôi mọi việc, Quý Đồng vẫn còn đang ngủ.
Anh không nỡ làm phiền cô, kéo rèm lại rồi nằm cuộn người trên chiếc sofa nhỏ nghe nhạc.
Gần mười một giờ, Quý Đồng mới bị tiếng chuông điện thoại của Cam Đình làm thức giấc. Cô uể oải đi xuống lầu, thấy Chu Hồi đang nằm gọn trên sofa: “Anh dậy từ bao giờ thế?”
“Sáu giờ rưỡi.”
Quý Đồng nhìn anh với vẻ không thể tin nổi: “Anh không cần ngủ à?”
Chu Hồi ngồi dậy: “Ăn sáng và vận động quan trọng hơn.”
“Được rồi.” Quý Đồng ngáp ngắn ngáp dài đi về phía nhà vệ sinh, Chu Hồi bám theo, ôm lấy cô từ phía sau, vùi mặt vào cổ cô mà nũng nịu.
“Em phải đánh răng rửa mặt đã, đừng nghịch.”
Anh xoay người cô lại, nắm lấy eo rồi nhấc bổng cô lên đặt ngồi trên bồn rửa mặt.
Quý Đồng đẩy anh ra: “Lát nữa còn phải ra ngoài ăn cơm đấy.”
“Vẫn kịp mà.”
…
Thực sự là vẫn kịp, thậm chí họ còn đến sớm hơn Cam Đình năm phút.
Từ hôm qua, Cam Đình đã điên cuồng kh*ng b* tin nhắn đòi xem ảnh. Cô nàng còn cực kỳ tò mò, không biết là kiểu đàn ông nào mà có thể hạ gục được hóa thạch sống mấy chục năm không màng đến chuyện yêu đương như Quý Đồng.
Quý Đồng nhân lúc anh ngủ say đã lén chụp một tấm. Trong ảnh, chàng trai vùi nửa mặt vào gối, mái tóc bồng bềnh phủ trước trán, không nhìn rõ được khuôn mặt.
Vừa nhìn thấy người thật bằng xương bằng thịt, Cam Đình không kiềm chế được sự phấn khích, chạy ra cửa hét lên một tiếng thật lớn.
Chu Hồi ngơ ngác nhìn Quý Đồng: “Cô ấy bị làm sao vậy?”
Cam Đình hớt hải chạy vào, đập bàn khen lấy khen để: “Anh chàng cỏ non này của cậu cũng non quá mức quy định rồi đấy! Hai mươi mấy? Hai mươi lăm tuổi chưa? Lão Quý, cậu có còn là con người nữa không hả? Cậu đi thuê trai đẹp ở đâu về thế này?”
Quý Đồng: “…”
Chu Hồi: “…”
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.