2.932 chữ · ~20 phút đọc
Cam Đình vô cùng hài lòng với “cậu nhóc” này. Sự hài lòng đó không chỉ đến từ ngoại hình ưu tú, khí chất trưởng thành, tầm nhìn rộng mở hay cách nói chuyện hóm hỉnh… mà còn là bởi một cảm giác thân thiết khó tả, khiến cô có cảm giác như đã quen biết từ lâu.
Cam Đình vốn tính hào sảng, cười bảo: “Nếu không phải là của lão Quý thì tôi nhất định sẽ tán cậu! Em trai ơi, giới thiệu bạn cho chị với! Chị vừa mới ly hôn, không có em trai thì bố trẻ cũng được!”
Chu Hồi không để bụng, nhưng vẫn đáp lời: “Để tôi giúp cô để ý.”
Cam Đình lại quyến luyến nắm chặt tay Quý Đồng: “Nếu cậu sang Canada thì chắc mình sẽ nhớ cậu chết mất.”
Quý Đồng vừa định an ủi thì lại nghe cô nàng tiếp lời: “Nhớ mua đồ hộ mình nhé!”
“…”
Ăn xong, Cam Đình vội vã rời đi vì có việc bận. Cô vẫy tay chào tạm biệt: “Không làm phiền hai người ngọt ngào nữa, hôm khác mời hai người đi ăn ha.”
Tiễn cô bạn xong, Quý Đồng và Chu Hồi nắm tay nhau tản bộ trên phố. Cô gãi nhẹ vào lòng bàn tay rộng lớn của Chu Hồi, sánh bước cạnh anh: “Chúng ta đi đâu bây giờ?”
“Nghe em hết.” Chu Hồi kéo cô sát lại gần mình: “Đi xa anh thế làm gì, sợ anh ăn thịt em à?”
Quý Đồng ôm lấy cánh tay anh: “Anh nói xem, có khi nào người ta nghĩ em đang bao nuôi anh không nhỉ?”
Chu Hồi thắc mắc liếc nhìn cô: “Tại sao?”
“Vì anh trẻ thế này mà.” Quý Đồng bật cười rồi thở dài, giọng nói xen lẫn niềm vui và cả chút tiếc nuối: “Tuổi của em chắc đủ để làm mẹ anh rồi đấy.”
“Đừng có mà chiếm hời của anh.” Chu Hồi nhéo eo cô một cái: “Tuổi tác chưa bao giờ là vấn đề, không phải trong mắt anh em vẫn chỉ giống như một đứa trẻ thôi sao?”
“Nhột.” Quý Đồng nghiêng người né tránh: “Thế anh không sợ người ta nói ra nói vào à? Bảo anh yêu một bà già.”
“Em cũng biết đó chỉ là lời ra tiếng vào thôi mà. Bây giờ cho dù em có là một bà lão tám mươi tuổi rụng hết răng, anh vẫn sẽ theo đuổi em, trừ phi…”
“Trừ phi gì?”
“Trừ phi em đã có người thương và gia đình, không cần anh nữa.”
Quý Đồng sững người một lúc, rồi nép hẳn vào người anh: “Làm sao có chuyện đó được, em chỉ cần anh thôi.”
“Anh biết.” Chu Hồi hôn mạnh lên trán cô: “Bình thường em thích làm gì?”
“Nằm ườn, thẫn thờ, và ngủ.”
Chu Hồi bật cười khẽ: “Anh biết ngay mà.”
“Thế để em đoán sở thích của anh nhé.” Quý Đồng ngước lên nhìn khuôn cằm của anh: “Anh thích chơi bóng đúng không? Bóng rổ.”
“Đúng.”
“Cưỡi ngựa.”
“Đúng.”
“Bắn súng?”
“Sao em biết? Em đang lấy kiếp trước của anh để quy chiếu đúng không? Đoán tiếp xem.”
“Xem phim?”
“Ừ.”
“Cái này là em đoán bừa thôi.” Quý Đồng nghĩ đoạn, lại hỏi: “Thế anh có thích chơi game không?”
“Em thấy sao?”
“Em nghĩ chắc anh là chơi giỏi lắm.”
“Thỉnh thoảng có chơi, và chơi giỏi thật. Ở nhà có mấy cái máy chơi game đều là bố anh mua, khi nào ông ấy rủ thì anh mới chơi một lúc. Nhưng ông ấy vừa gà vừa ham hố, chơi thua anh là lại dỗi.”
“Đáng yêu thế, chắc hẳn bố anh là người thú vị lắm.”
“Trẻ con trong thân xác ông già ấy mà, con nít cực kỳ.”
“Thế anh còn thích gì nữa?”
“Thích em.” Chu Hồi ghé sát tai cô thì thầm: “Chúng ta về nhà đi.”
Quý Đồng bị hơi thở nóng rực của anh làm cho tê dại cả người, cô cười đẩy anh ra: “Không về, chúng ta đi xem phim đi.”
Chu Hồi choàng tay ôm vai cô: “Được, nghe lời vợ.”
Họ chọn một bộ phim huyền huyễn, nội dung và kỹ xảo đều ổn, nhưng Quý Đồng vẫn xem một hồi rồi ngủ thiếp đi. Chu Hồi cũng không gọi cô dậy, để mặc cô tựa vào vai mình mà ngủ.
Phim kết thúc, Quý Đồng vẫn chưa tỉnh. Chu Hồi nghiêng đầu, chạm nhẹ vào mũi cô: “Dậy thôi nào.”
Quý Đồng mơ màng mở mắt: “Hết phim rồi sao?”
“Hết lâu rồi, người ta dọn rạp rồi kìa, không đi là bị đuổi ra ngoài đấy.” Chu Hồi thấy dáng vẻ mệt mỏi của cô, bèn hỏi: “Có cần anh cõng em ra không?”
“Không cần đâu.”
Chu Hồi dắt tay cô bước ra ngoài. Khi đi qua phòng chiếu số 3, bên trong bỗng vang lên tiếng nổ và tiếng súng rất lớn từ một bộ phim hành động.
Ngay tức khắc, cơ thể Quý Đồng run lên bần bật, cô kéo giật anh ngồi thụp xuống cạnh tường theo phản xạ có điều kiện.
Hành động này thu hút ánh nhìn của rất nhiều người qua đường. Quý Đồng nhíu mày, đứng dậy cúi gằm mặt, nép sát bên cạnh anh: “Mất mặt quá.”
Chu Hồi không thấy mất mặt, anh hiểu vì sao cô lại có phản ứng đó. Anh vờ như không có chuyện gì, chỉ nghịch nhẹ lọn tóc của cô: “Không mất mặt đâu, đứa trẻ to xác.”
Quý Đồng ngẩng mặt lên: “Anh trêu em.”
“Anh không trêu, vợ anh đáng yêu thế này mà.” Chu Hồi nắm lấy tay cô lần nữa: “Về nhà nhé?”
“Ừ.”
…
Vừa về đến nhà, Quý Đồng đã bám lấy anh như hình với bóng.
Từ nhà vệ sinh đến lối vào, ra sofa, rồi lên cầu thang…
Tối nay Chu Hồi không đi chạy bộ, anh lười biếng nằm cùng cô. Khoảng chín giờ, Trình Dược Vân gọi điện đến, Quý Đồng tựa lưng vào gối trò chuyện vài câu rồi cúp máy.
Chu Hồi nằm trên giường nheo mắt nhìn cô, tay thò vào dưới chăn trêu chọc khắp nơi. Quý Đồng đặt điện thoại ra xa, quay lại nhìn hõm lưng và những đường nét gợi cảm của anh. Cô nằm xuống, rúc vào cạnh anh: “Anh không hỏi là ai à?”
Chu Hồi lắc đầu.
“Là một người bạn tốt của em.”
“Ừ.”
“Ghen rồi?”
Chu Hồi trở mình nằm ngửa ra: “Nếu cần phải ghen thì hôm nay anh đã không nằm ở đây rồi.”
“Hà Phong.”
“Hửm?”
“Em gọi anh thế, anh có thấy lạ không?”
“A Chi.”
“Ừ.”
“Anh gọi em thế, em có thấy lạ không?”
“Không.”
“Thế thì anh thấy lạ cái gì?”
“Trân Châu.”
Chu Hồi bật cười, kéo cô vào lòng: “Lại nữa rồi, Trân Châu thì được, nhưng Hà Bạng thì không được.”
Nhắc đến chuyện này, Quý Đồng còn cười tươi hơn cả anh: “Hà Bạng, Hà Bạng…”
Chu Hồi cắn nhẹ vào mũi cô: “Còn gọi nữa không?”
“Đau…”
Chu Hồi buông cô ra, nhìn vết răng mờ trên chóp mũi rồi hôn dần xuống dưới. Quý Đồng ôm lấy đầu anh, than thở: “Mệt quá, vừa mệt vừa buồn ngủ.
Chu Hồi dừng lại, nằm đè lên người cô. Quý Đồng thở hắt ra một hơi: “Anh nặng quá.”
Anh trở mình, kéo cô nằm lên người mình: “Ngủ đi.”
…
Tháng Năm ngày dài đêm ngắn, gần năm giờ mà ngoài trời đã gần sáng rõ.
Quý Đồng đang ngủ say thì cảm nhận được Chu Hồi ôm mình thật chặt. Cô chạm vào mái tóc bồng bềnh của anh: “Anh dậy rồi à?”
Chu Hồi vừa mơ thấy những điều tồi tệ nhất.
Cho dù đã tỉnh lại, khi nghĩ về những hình ảnh tàn khốc đó, lòng anh vẫn đau như dao cắt.
Nghe người ta kể hay đọc qua sách vở là một chuyện, dù có đồng cảm đến đâu thì cũng không bằng một phần vạn nỗi tuyệt vọng và đau đớn của người trong cuộc.
Đây là lần đầu tiên anh thức tỉnh ký ức liên quan đến cuộc thảm sát năm đó. Đầu ngón tay anh run rẩy, hàm răng nghiến chặt, bị nỗi đau và hận thù bao trùm lấy, nhất thời không thể thoát ra.
“Sao thế anh?”
“Đừng nói gì.” Anh vùi đầu vào lòng cô, giọng nói có chút nấc nghẹn: “Để anh ôm một lát.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Quý Đồng hiểu ra, hẳn là anh vừa mơ thấy chuyện gì đó không hay. Thế là cô nhẹ nhàng ôm lấy chàng trai lớn xác này, không nói lời nào.
Cũng giống như việc bạn hồi tưởng lại nỗi buồn khi làm mất đồ chơi yêu thích thuở nhỏ, hay nỗi tuyệt vọng khi một người thân nào đó qua đời. Bạn chỉ nhớ rằng lúc đó mình rất buồn, khóc rất nhiều. Nếu nghĩ kỹ thì có lẽ vẫn thấy nhói lòng một chút, nhưng lại không thể hoàn toàn trải nghiệm lại cảm giác của lúc đó nữa.
Đó chính là sức mạnh của ký ức và thời gian.
Với Quý Đồng, sau khi được năm tháng đằng đẵng gột rửa thì cô đã chôn sâu những ký ức đó vào đáy lòng. Cô vừa thích nghi vừa cố gắng buông bỏ, không muốn mình suốt ngày chỉ biết chìm đắm trong đau khổ.
Vậy cho nên, ký ức chỉ còn là ký ức, bị niêm phong tạm thời cho đến khi anh xuất hiện, lúc này mới bộc phát ra lần nữa.
Hiện tại Chu Hồi đang phải trải qua những điều này, giống hệt như cô của mười mấy năm trước. Những cảm giác ấy, cô là người hiểu rõ hơn ai hết.
Trời sáng, Chu Hồi tỉnh hẳn, tâm trạng tồi tệ đã tan biến đi rất nhiều. Anh m*n tr*n cổ Quý Đồng: “Anh muốn ăn mì.”
“Được.” Quý Đồng khó khăn ngồi dậy trong sự quấn quýt của anh: “Đi nấu mì thôi.”
Chu Hồi cũng ngồi dậy theo: “Anh muốn ăn ba bát.”
“Ba nồi cũng được luôn.”
…
Chu Hồi đưa Quý Đồng đến bệnh viện rồi đi chạy bộ.
Hôm nay không có ca phẫu thuật, cô ngồi trong phòng khám. Bệnh viện lớn nhiều quy tắc, cô vốn không thích phức tạp nên đã chọn một bệnh viện nhỏ cho thoải mái. Cô không màng đến danh tiếng hay chức vị, cũng lười viết luận văn, làm bao nhiêu năm vẫn chỉ là bác sĩ điều trị.
Sau khi tiễn một bà cụ đến tái khám xong, Quý Đồng đi vệ sinh một lát, khi quay lại đã thấy Chu Hồi ngồi bên cạnh bàn làm việc của mình: “Sao anh lại tới đây?”
Chu Hồi nghe tiếng thì nhìn sang: “Khám bệnh mà.”
Quý Đồng hơi ngẩn người, lo lắng hỏi: “Anh sao thế? Thấy không khỏe ở đâu à?”
“Nhớ em đến đau cả lòng rồi đây này.”
Vẻ mặt cô giãn ra, bật cười ngồi xuống: “Đồ dẻo miệng. Đây là khoa ngoại tim mạch, em thấy anh nên sang khoa răng hàm mặt thì hơn.”
“Không đi.” Chu Hồi nắm lấy tay cô đặt lên tim mình: “Được rồi, hết đau rồi.”
Quý Đồng rụt tay lại: “Đang giờ làm việc đấy.”
“Anh biết rồi, không làm phiền em nữa.” Anh đứng dậy, hôn lên má cô một cái rồi đi giật lùi ra ngoài: “Đợi em về nhà nhé.”
“Được.”
Hôm nay không có nhiều bệnh nhân, trong lúc rảnh rỗi, thỉnh thoảng Quý Đồng lại nhìn lên đồng hồ, mong nó chạy nhanh hơn chút.
Trước đây cô luôn lững thững nán lại hồi lâu mới về, giờ thì vừa đúng giờ là thay quần áo cái vèo rồi chạy ngay ra ngoài.
Điều tuyệt vời hơn là cô vừa ra khỏi cửa, Chu Hồi đã xuất hiện ngay trước mắt.
Anh thấy bóng dáng cô từ xa, lập tức rảo bước đi tới. Quý Đồng đứng trên bậc thang, đối diện ngang tầm mắt anh: “Anh không đứng ngoài này suốt đấy chứ?”
“Cũng không phải suốt.” Anh nắm tay cô: “Đi thôi.”
Chu Hồi gọi một chiếc taxi. Quý Đồng hỏi: “Chúng ta đi đâu thế?”
Anh đáp: “Đi ăn cơm, anh đặt nhà hàng rồi.”
Quý Đồng nhìn túi đồ trong tay anh: “Đây là giày à?”
Bấy giờ Chu Hồi mới nhớ ra, anh mở túi lấy đôi giày cao gót ra: “Anh thấy nó trong tủ kính bên đường, cảm thấy rất đẹp nên mua, em xem có thích không?”
“Anh lấy đâu ra nhiều tiền thế? Nhãn hiệu này không rẻ đâu.”
Chu Hồi không đáp, cúi xuống xỏ giày cho cô: “Đẹp không?”
“Đẹp lắm.”
“Gót không cao, đi không bị mệt đâu.” Anh đứng thẳng dậy, cười hỏi: “Thích không?”
“Em có lương, không ít đâu, nếu thích gì thì em tự mua là được, anh đừng…” Cô liếc nhìn tài xế, nói nhỏ: “Đừng lãng phí tiền của bố mẹ.”
“Không lãng phí đâu.”
Điểm đến hơi xa, là một nhà hàng sân vườn. Ngoài nhân viên phục vụ ra thì chỉ có hai người bọn họ là khách. Nơi này trông như một thế giới cổ tích hoang dã, không thấy một chút bê tông cốt thép nào, tường làm bằng gỗ, sàn lát bằng đá, khắp nơi đầy hoa cỏ, treo tranh vẽ, bày biện đồ cổ, còn nuôi cả cá và chim.
“Sao anh tìm được chỗ này hay vậy? Em sống ở đây mấy chục năm rồi mà còn không biết đấy.”
“Chủ quán là một người Canada, anh bao trọn chỗ này rồi, hôm nay không ai làm phiền chúng ta đâu.”
Gọi món xong, Chu Hồi ôm cô ngồi trên xích đu: “Em còn nhớ hồi ở sơn trại, anh từng nói là sẽ cưới em không?”
Quý Đồng nhìn anh, thấp thoáng đoán ra được gì đó.
Quả nhiên, anh đứng xuống đất, giữ vững sợi dây mây đang đung đưa, sau đó quỳ một chân xuống, giơ chiếc nhẫn kim cương luôn nắm chặt trong lòng bàn tay ra.
Dù trong lòng đang rất xúc động, Quý Đồng vẫn phải đưa ra vấn đề thực tế: “Anh mới bao nhiêu tuổi chứ? Lấy đâu ra nhiều tiền thế này?”
“Là tiền anh tự kiếm, anh đã tự chủ tài chính từ năm mười bốn tuổi rồi.” Chu Hồi chân thành nhìn cô, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Lần bảo lưu này, ngoài việc tìm vợ ra, còn là để chuẩn bị cho chuyến lưu diễn âm nhạc nữa.”
“Anh cũng là nhạc sĩ à?”
“Nhạc sĩ thì không dám nhận, anh đánh đàn piano, cũng có chút danh tiếng đấy.”
“Em cứ cảm thấy anh cứ như đang khoe khoang ấy.” Quý Đồng bật cười: “Lạ thật, anh mà lại trở thành nhạc sĩ cơ à?”
“Không giống sao?”
“Hơi khó tưởng tượng.”
“Dưới kia có đàn piano, lát nữa anh đàn cho em nghe.”
“Được.”
“Đưa tay ra nào.”
“Em đã đồng ý đâu.”
Chu Hồi kéo tay cô lại: “Anh không có hỏi ý kiến em, một trăm năm trước em đã khóc lóc đòi gả cho anh rồi còn gì.”
Anh đeo nhẫn vào cho cô, hôn nhẹ lên ngón tay thon dài xinh đẹp: “Vậy nên em vẫn chưa cho anh đứng dậy à? Chân anh tê hết cả rồi đây này.”
Lòng Quý Đồng thắt lại, cô nhớ đến lúc ở trên sân thượng Thượng Hải năm xưa, anh cũng từng nói câu y hệt như vậy. Cô không kéo anh dậy mà nhoài người về phía trước, nhào vào lòng anh: “Tự dưng em muốn ăn hạt dẻ quá.”
“Để anh đi hỏi xem có không.”
“Em còn muốn ăn dưa hấu nữa.”
“Cái này chắc chắn có.”
“Cả vải nữa.”
“Được, mua cho em hết.” Chu Hồi đẩy cô ra: “Buổi hòa nhạc anh vừa nhắc đến diễn ra vào tháng Mười, sẽ đi qua sáu quốc gia, em có muốn đi cùng anh không?”
“Nhưng em còn phải làm việc.”
“Nghỉ đi, anh nuôi em.”
Quý Đồng bật cười.
“Cười gì thế?”
“Bị một cậu nhóc mười bảy tuổi bảo là ‘anh nuôi em’, mặt mũi bà cô già này biết để đâu bây giờ.”
“Lại cứ chấp nhất cái đó, anh nghiêm túc mà.” Chu Hồi nâng mặt cô, hôn lên môi: “Nếu em không muốn cũng không sao, anh có thể đến đây với em. Anh sẽ bỏ học, chuyển sang trường ở Trung Quốc, dù sao sớm muộn gì anh cũng phải về đây thôi. Nhưng anh vẫn muốn hỏi em, bây giờ em có sẵn sàng đi cùng anh không? Ngày xưa em luôn bảo anh đưa em đi, lần này anh có thể đưa em đi rồi.”
Vành mắt Quý Đồng hơi nóng lên.
“Chúng ta sẽ đến thảo nguyên, đi Tây Tạng, Vân Nam, Quảng Tây, Hồ Nam, Hồ Bắc, đi ngắm nhìn hết non sông Tổ quốc. Kiếp trước đã dâng hiến cho đất nước, kiếp này anh chỉ muốn trao trọn bản thân mình cho em, cùng em tận hưởng giang sơn mà chúng ta đã dùng xương máu để bảo vệ.”
Anh nắm lấy tay cô đặt lên ngực mình: “Đi cùng anh nhé, A Chi.”
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.