2.823 chữ · ~19 phút đọc
Tạ Trì không liên lạc được với Tiếu Vọng Vân, số điện thoại của trường Nghệ thuật Chuyên khoa Bắc Bình trước kia đã sớm không còn gọi được nữa. Cô chỉ biết trường đã dời về Cổ Lĩnh, cũng may nơi đó cách đây không xa, bèn bắt xe đi một chuyến.
Trường đã chuyển đến từ lâu, chỉ cần hỏi thăm một chút là ra địa chỉ. Tạ Trì lần theo chỉ dẫn, dọc đường thấy một nhóm sinh viên đang dán tranh cổ động kháng Nhật lên các cột điện trong trấn.
Hẳn là người của trường Nghệ thuật rồi.
Cô xách chiếc vali nhỏ, dừng chân trước mặt một cô gái: “Chào bạn.”
Cô gái quay đầu lại nhìn cô: “Chào chị.”
“Cho hỏi, mọi người có phải sinh viên trường Nghệ thuật Chuyên khoa Bắc Bình không?”
“Đúng vậy ạ.”
“Bạn có biết Giáo sư Tiếu của khoa Hội họa phương Tây không? Tiếu Vọng Vân ấy.”
“Biết chứ, thầy ấy là giảng viên của chúng tôi.”
“Hiện giờ anh ấy có ở trường không?”
“Cái này thì tôi cũng không rõ lắm, dạo này chúng tôi bận rộn làm tranh cổ động, lâu rồi không thấy thầy ấy.”
“Trường của các bạn ở phía trước phải không?”
“Vâng, cứ đi thẳng, rẽ một khúc có cái bảng hiệu, đến nơi là thấy ngay.”
“Được, cảm ơn bạn.”
“Không có gì ạ.”
Tạ Trì đi thẳng về phía Tây. Cô gái nhìn cô rời đi, quay sang chàng trai bên cạnh: “Cô ấy có phải vị hôn thê của thầy Tiếu không nhỉ?”
“Cũng có khả năng đấy.”
“Đẹp thật.”
Tạ Trì đến văn phòng ban giám hiệu, trong phòng có một thầy giáo mặc sơ mi trắng ngắn tay đang ngồi, thấy người lạ đến thì vội vã đón tiếp: “Chào cô.”
“Chào thầy, làm phiền thầy quá, tôi đến tìm thầy Tiếu Vọng Vân.”
Thầy giáo nhìn cô đến ngẩn người, một lúc sau mới phản ứng lại, kéo một chiếc ghế tới: “Mời ngồi, mời ngồi, để tôi rót cho cô chén trà.”
“Không cần phiền phức vậy đâu.”
Thầy giáo vẫn rót một ly nước mang tới, Tạ Trì nhận lấy, đặt lên chiếc bàn bên cạnh: “Cảm ơn thầy.”
“Trong núi này vẫn khá mát mẻ.” Thấy cô xách vali đứng mãi, thầy giáo lại giục: “Cô ngồi đi.”
“Không cần đâu ạ, tôi đứng được rồi.”
“Cô từ đâu tới?”
“Nam Kinh.”
Vẻ mặt thầy giáo trở nên nghiêm trọng: “Nghe nói Nam Kinh bị máy bay Nhật oanh tạc dữ dội lắm.”
“Vâng.” Tạ Trì nhìn thấy một bức tranh treo trên tường, liếc mắt đã nhận ra đó là bút pháp của Tiếu Vọng Vân: “Thầy có biết thầy Tiếu đi đâu rồi không?”
“Hình như là đi Thượng Hải rồi, quê gốc của cậu ấy ở đó mà.”
“Thầy có thể cho tôi mượn điện thoại một lát được không?”
“Tất nhiên rồi, cô cứ tự nhiên.”
Tạ Trì gọi vào số nhà Tiếu Vọng Vân nhưng không ai nhấc máy, cô đặt ống nghe xuống: “Cảm ơn thầy, nếu anh ấy không có ở đây thì tôi xin phép đi trước. Làm phiền thầy quá, thầy cứ tiếp tục làm việc đi.”
Thầy giáo gọi với theo: “Cô là vị hôn thê của lão Tiếu à?”
“Không phải ạ, là bạn thôi.”
Thầy giáo mỉm cười gật đầu, lại nói: “Hay là cô cứ ở đây đợi cậu ấy, biết đâu vài ngày nữa cậu ấy về thì sao?”
Thầy giáo tiến lại gần hơn một chút: “Tuy Nam Xương cũng bị ném bom, nhưng chỗ này của chúng tôi hẻo lánh, tương đối an toàn.”
“Thôi, nếu anh ấy về, phiền thầy nhắn lại giúp là tôi có đến tìm, cứ bảo tôi họ Tạ là anh ấy sẽ biết.”
“Được.”
“Cảm ơn thầy.” Tạ Trì xách vali rời đi.
Đi chưa được bao xa, thầy giáo kia đuổi theo: “Cô không định đi Thượng Hải đấy chứ?”
Tạ Trì ngoảnh lại: “Không.”
“Vậy cô về Nam Kinh sao?”
“Vâng.”
“Nam Kinh không an toàn đâu! Tôi đoán sắp tới quân Nhật sẽ còn tiếp tục oanh tạc đấy.”
“Vâng.”
“Vậy mà cô vẫn về?”
“Vâng.”
Thầy giáo không còn lời nào để nói.
Tạ Trì khẽ gật đầu chào ông: “Tạm biệt thầy.”
…
Máy bay địch điên cuồng oanh tạc, xác chết la liệt khắp nơi.
Hà Phong bị mấy binh sĩ quân Trung ương đang bố trí phòng tuyến chặn lại.
“Chỗ này không qua được.”
Hà Phong nhìn một loạt các mũ cối kiểu Đức trên đầu họ: “Các anh thuộc sư đoàn nào?”
Một cậu lính trẻ tuổi nhìn anh từ đầu xuống chân một lượt: “Anh từ đâu tới?”
“Sư đoàn 88? 87? Hay là 36?”
Cậu lính lấy báng súng chặn anh lại: “Hỏi anh đấy! Từ đâu tới?”
Đại đội trưởng thấy vậy liền đi tới: “Có chuyện gì vậy?”
Hà Phong quan sát ông, khí thế kiểu này, tám phần là một sĩ quan rồi: “Có nhận người mới không?”
“Cậu muốn nhập ngũ?”
“Phải.”
“Người ở đâu?”
“Sơn Đông.”
Cậu lính trẻ tuổi nói: “Cẩn thận kẻo là đội đặc vụ mặc thường phục của bọn Nhật đấy!”
Hà Phong lạnh lùng liếc cậu ta: “Súng bắn không chuẩn, nhìn người cũng mù.”
“Anh…” Cậu lính nổi cáu.
Đại đội trưởng cười lớn một tiếng: “Cậu thanh niên này thú vị đấy, cái tính này tôi rất thích. Tên gì?”
“Hà Phong.”
“Đã cầm súng bao giờ chưa?”
“Chưa bao giờ bắn trượt.”
“Nghe thấy gì chưa?” Đại đội trưởng nhìn hai binh sĩ bên cạnh, “Đến tôi còn không dám nói là chưa từng bắn trượt, cậu lấy đâu ra sự tự tin đó hả?”
Hà Phong chỉ vào đuôi mắt mình: “Lấy ở đây.”
“Chà chà.” Đại đội trưởng bắt đầu thấy hứng thú, ngồi xuống bao cát bên cạnh, “Vậy thì cậu thử chút, bắn không trúng thì cậu chịu trách nhiệm chất đầy chỗ bao cát này cho tôi.”
“Được.”
Đại đội trưởng huých cậu lính trẻ bên cạnh, chỉ vào cánh cửa gỗ đằng xa: “Đi, ra kia vẽ một cái vòng.”
Ông liếc Hà Phong, cố ý nói to: “Vẽ to vào nhé!”
Cậu lính tìm một viên đá, chấm ít bùn đất dưới chân rồi vẽ một vòng tròn lớn lên cửa gỗ: “To chưa?”
Đại đội trưởng đáp: “Đủ to rồi!”
Nói rồi, ông đưa súng cho Hà Phong: “Cậu cao to kia, bắn cho chuẩn vào nhé.”
“Coi thường tôi quá.” Hà Phong không nhận súng mà bật cười, anh nhặt một mảnh kính vỡ dưới đất, tung tẩy trong tay một hồi rồi bất ngờ dùng lực ném mạnh về phía cửa gỗ, trúng ngay tâm vòng tròn. Đại đội trưởng còn chưa kịp phản ứng thì khẩu súng trong tay đã bị anh lấy mất, một tiếng “đoàng” vang lên, mảnh kính găm trên cửa gỗ vỡ tan tành, rơi lả tả xuống đất.
Cậu lính trẻ cười hì hì: “Ấy, tài thiện xạ của người này cũng ngang ngửa tôi đấy.”
“Kiểu 24, súng máy Nambu, súng tiểu liên, súng Tiệp Khắc, chỉ cần là loại các anh có, tôi đều biết dùng.” Hà Phong thu súng, ném trả cho đại đội trưởng, “Bắn tỉa tầm xa, cận chiến, đấu dao, tùy ông thử, nếu thua thì tôi đi thẳng luôn.”
“Khẩu khí lớn thật, trước đây làm nghề gì?”
“Thổ phỉ.”
“Thổ phỉ?” Đại đội trưởng cười rộ lên, “Thổ phỉ thì thổ phỉ, cứ đánh được giặc Nhật thì thổ phỉ hay không không quan trọng.”
Ông đấm nhẹ vào vai anh: “Chúng tôi thuộc Trung đoàn 216, Tiểu đoàn 3, Đại đội 2, Sư đoàn 36. Tôi là Đại đội trưởng.”
“Tiểu Lục Tử!” Ông gọi lớn, “Lại đây.”
“Dạ có!”
“Sắp xếp cậu ta vào đội, đi thay bộ quân phục khác đi.”
Tiểu Lục Tử quan sát Hà Phong một lượt: “Anh đi theo tôi.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Dáng người Hà Phong cao lớn, quân phục lại khan hiếm nên phải mặc một bộ không vừa vặn lắm, cúc áo ở cổ không tài nào cài nổi. Đại đội trưởng thấy anh thay đồ xong đi tới, dáng người hiên ngang, đôi chân dài thẳng tắp, khí chất lập tức khác hẳn: “Cũng ra dáng lắm, sau này cậu cứ đi theo tôi.”
Hà Phong cười nhẹ: “Người anh em, sau này ai theo ai thì chưa biết chắc được đâu.”
Cậu lính trẻ nhắc nhở: “Phải gọi là Đại đội trưởng!”
Vừa dứt lời, phía trước có người hô lớn: “Tập hợp!”
“Có xe tăng!”
Đại đội trưởng chẳng nhớ nổi tên Hà Phong: “Này lính mới, yểm hộ ông đây nổ tung cái hộp sắt kia đi!”
…
Thời điểm này muốn di chuyển cực kỳ khó khăn, Tạ Trì phải quá giang đủ loại xe dọc đường mới về được Nam Kinh.
Cô đã đi qua nhiều nơi, cũng từng sống ở không ít thành phố, nhưng chẳng nơi nào làm cô vừa ý hơn Nam Kinh. Cô yêu thành phố này, từ phong tục tập quán đến ăn uống giải trí, và cả sự nghiệp cô đã gây dựng được ở đây.
Tất cả đều cho cô cảm giác như ở nhà.
Tạ Trì đặt hành lý xuống, ăn chút gì đó rồi đến trước cửa nhà lão Chu đợi suốt nửa ngày trời.
Lão Chu vừa về thấy cô liền kinh ngạc thốt lên: “Sao cô lại quay về rồi? Không phải cô đã cùng anh trai ra nước ngoài rồi sao?”
“Tôi không đi nữa.”
“Sao thế?”
“Bây giờ bảo anh ra nước ngoài, anh có đi không?”
Lão Chu cứng họng.
“Đồng bào đang chịu nạn, tướng sĩ đang quyết chiến, tôi sợ mình nằm trên chiếc giường nơi đất khách quê người mà hằng đêm không sao chợp mắt nổi.” Cô mỉm cười nhàn nhạt: “Nên quay về đồng hành cùng anh đây.”
“Hầy.” Lão Chu cau chặt mày: “Cái cô này thật là…”
“Đừng thở dài nữa, vào trong rồi nói.”
Lão Chu rút chìa khóa mở cửa, hai người lần lượt vào nhà.
“Tiếu Vọng Vân có liên lạc với anh không?”
“Hôm qua vừa gọi điện thoại xong, cậu ấy về Thượng Hải rồi.”
“Về đón người nhà sao?”
“Phải.”
“Đón đi đâu?”
“Vào khu tô giới, người Nhật không dám đánh vào trong đó đâu.”
“Vậy anh ấy còn về trường không? Tôi vừa từ Cổ Lĩnh về, thầy giáo bên đó nói anh ấy chỉ tạm thời xin nghỉ phép thôi.”
“Nghe bảo là ở lại Thượng Hải làm công tác tuyên truyền kháng Nhật.” Lão Chu rót cho cô ly trà đá: “Vậy là cô định ở lại Nam Kinh luôn à? Không đi nữa sao?”
“Đi đâu được chứ? Sang Thượng Hải theo Tiếu Vọng Vân vẽ tranh cổ động kháng chiến à? Mấy việc tổ chức diễn thuyết, biểu diễn của anh ấy thì tôi chịu.” Tạ Trì mỉm cười nhấp ngụm trà: “Vẫn là đi theo dõi lũ Hán gian thuận tay hơn, vả lại khó khăn lắm mới nắm rõ từng ngõ ngách một ở Nam Kinh, thôi thì tôi cứ ở đây lăn lộn với anh vậy.”
Tạ Trì liếc nhìn đối phương: “Anh không đi chứ?”
“Đi đâu được? Gốc rễ đều ở đây cả.”
“Cấp trên của anh không quản anh nữa à? Không triệu anh qua đó sao?”
“Tôi không đi, tôi phải dọn sạch sẽ lũ tạp chủng trong thành Nam Kinh này. Dạo này đám mật thám Nhật và lũ b*n n**c đang càng ngày càng ngang ngược rồi.” Lão Chu phẫn uất đấm mạnh xuống bàn: “Binh sĩ tiền tuyến dùng xương máu giữ từng tấc đất, lũ Hán gian phía sau lại chỉ hận không thể dâng cả Trung Quốc cho bọn chó chết đó.”
Tạ Trì im lặng không nói.
Lão Chu nghiến răng, dịu giọng hỏi: “Cửa tiệm của cô vẫn mở chứ?”
“Cứ mở thôi, đợi khi nào bị san bằng thì tính việc khác.”
“Cô nhìn đời thoáng thật đấy.”
Tạ Trì rót thêm cho mình một ly trà: “Đối với tôi, ngủ trên đống đổ nát của Nam Kinh còn an tâm hơn nằm gối thơm nơi đất khách quê người.”
“Dạo này tôi đang để mắt đến lão chủ tiệm thuốc Tùng Sinh, hành tung cực kỳ khả nghi.”
“Được.”
“‘Được’ nghĩa là sao?”
“Thì cùng làm chứ sao.”
…
Tạ Trì về đến nhà, mở toang tất cả các cửa sổ cho thoáng khí. Cô ghét cái kiểu nóng bức ngột ngạt đến nghẹt thở này, dù gió nóng bên ngoài thổi vào chẳng dễ chịu gì.
Vừa dọn dẹp xong, từ phía cầu thang vang lên tiếng động.
Tiếng bước chân nặng nề, là một người đàn ông.
Tạ Trì bật dậy, mở cửa đi ra, thấy một người đàn ông mập mạp đang bước lên, trong tay xách hai chiếc vali da.
Thấy Tạ Trì, ông dừng bước trên cầu thang: “Chào cô, tôi là Trần Việt Nghi, cô là cô Tạ phải không?”
“Vâng.”
Trần Việt Nghi bước lên, đặt vali xuống đất: “Tôi là người thuê phòng mới, hy vọng không làm phiền đến cô.”
“À, phòng của ông ở bên kia.” Tạ Trì lùi vào phòng, đóng cửa lại.
Trần Việt Nghi nhìn theo, xách vali đi tới, vừa đến cửa thì nghe tiếng mở cửa sau lưng.
“Ông Trần.”
Ông ngoảnh lại.
“Ông từ Thượng Hải tới phải không?”
“Đúng vậy.”
“Bên đó đánh đấm thế nào rồi?”
“Hỏa lực rất mạnh, nghe nói quân ta đang chiếm ưu thế.”
Tạ Trì cảm thấy an lòng đôi chút: “Cảm ơn ông, ông nghỉ ngơi đi, có việc gì cứ gọi tôi.”
“Được.”
…
Ban ngày không chiếm được bến tàu Hối Sơn, lại bị tổn thất nặng nề.
Hơn ba giờ sáng, ba chiếc xe tăng được điều đến liên tục nã pháo vào bến tàu. Hỏa pháo của quân Nhật điên cuồng dội vào xe tăng, Đại đội trưởng dẫn người xông ra: “Tiểu Lục Tử, vòng qua bên phải!”
“Rõ!”
“Lưu Tấn, Hà Phong, Quách Sơn, ba đứa bay theo ông đây xông lên!”
“Yểm trợ tôi!” Hà Phong chẳng buồn để tâm, lăn một vòng nấp sau đống bao cát, xả súng liên tục vào quân Nhật rồi chỉ huy: “Lên đi, đánh vào cái mông phải của nó!”
“Mẹ kiếp, cậu là đại đội trưởng hay tôi là đại đội trưởng hả!”
Xe tăng thành công tiến vào khu vực địch, phối hợp cùng các đợt tấn công tiêu diệt doanh trại quân Nhật.
Trời bắt đầu hửng sáng.
Đang lúc dọn dẹp chiến trường, Đại đội trưởng vỗ mạnh vào lưng Hà Phong một cái: “Đánh khá lắm!”
Hà Phong nhếch môi: “Nói thừa.”
“Đã quá!” Tiểu Lục Tử đắc ý đeo ba khẩu súng lên lưng, vừa định đi thì đột nhiên có một quả pháo bắn tới, hất văng cậu ta ra xa.
Cậu ta nằm bẹp dưới đất, nhổ ra một búng máu: “Lũ chó chết, dám bắn vào mông ông đây.”
Trên đầu vang lên tiếng gầm rú của máy bay, bom rơi xuống như mưa. Hai cánh quân viện binh Nhật bất ngờ xuất hiện từ hướng Nam và Bắc.
Đại đội trưởng đại đội 3 ở cánh trái gào lên: “Rút! Rút mau!”
Hà Phong nấp sau cột tường vừa bắn trả vừa quan sát, thấy một quả lựu đạn rơi ngay chân anh em phía trước, anh lập tức lao tới xô ngã người đó, lăn vào sau đống thùng gỗ.
“Đoàng” một tiếng, bụi mờ tung bay mù mịt.
Hà Phong tát vào đầu cậu ta một cái: “Mẹ kiếp, cậu đang nằm mơ đấy à!”
“Cảm ơn nhé.” Người anh em kia đội lại mũ cối, tiếp tục xả súng.
Pháo cối và máy bay trên đầu không ngừng oanh tạc, quân Nhật phối hợp cùng pháo hỏa tiến công, ép sát họ.
Chẳng bao lâu sau, xe tăng bị phế bỏ.
Tiểu đoàn trưởng phía sau gào lên điên cuồng: “Rút! Đại đội 2 rút mau!”
Đại đội trưởng từ phía trên rút về, thấy Hà Phong vẫn đang nằm lì trong chỗ ẩn nấp, liền túm lấy anh kéo đi: “Đi mau!”
Hà Phong đã giết đến đỏ mắt, đạp văng ông ra: “Cút đi!”
“Theo ông đây rút quân mau!”
Hà Phong hết đạn, lăn sang bên cạnh nhặt khẩu súng của đồng đội dưới đất định xông lên tiếp.
“Không đi là chết sạch cả lũ đấy!” Đại đội trưởng khóa cổ anh lôi xềnh xệch ra sau: “Cái thằng thổ phỉ chết tiệt này, ông đây đúng là không nên nhận mày vào mà!”
…
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.