4.308 chữ · ~29 phút đọc
Những hoạt động quyên góp cứu trợ diễn ra liên tục, người có tiền góp tiền, người có lương góp lương, ai nấy đều dốc sức vì chiến trường đang cận kề.
Hôm qua, máy bay Nhật lại oanh tạc thành Nam Kinh. Từ sáng đến chiều, chúng ném bom tổng cộng năm lần, phần lớn các căn cứ quân sự và công xưởng đều bị phá hủy tan tành. Đường phố, nhà dân cũng không thoát khỏi cảnh ngộ đó. Một bộ phận người dân rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, phải chuyển vào các trại tị nạn.
A Như đã trở về.
Cửa tiệm đang khóa chặt, cô ôm bọc hành lý ngồi trước cửa đợi Tạ Trì mãi.
Trên đường đi, cô gặp phải trận oanh tạc nên mặt mày lấm lem, tóc tai bù xù. Ban đầu Tạ Trì không nhận ra, lại gần mới phát hiện là A Như: “A Như? Sao em lại về đây?”
Giây phút nhìn thấy Tạ Trì, nước mắt cô trào ra: “Bà chủ.”
Tạ Trì để cô ôm lấy mình, nhẹ nhàng vỗ về an ủi: “Vào trong đã.”
“Vâng.”
Tạ Trì thấm ướt khăn tay đưa cho cô. A Như vừa khóc vừa lau nước mắt: “Người nhà em bảo bom đạn đến thì khó tránh, ở Nam Kinh có Chính phủ, hầm trú ẩn cũng kiên cố hơn. Ở quê không kiếm được tiền, lương thực lại chẳng đủ ăn, trong thành bị đánh phá nên cũng chẳng tìm được việc làm. Chị dâu cứ suốt ngày nói bóng gió chê bai em, tuy không đuổi thẳng nhưng cứ nghe những lời đó là lòng em lại đau thắt lại.”
“Nam Kinh nguy hiểm lắm, cứ ba ngày hai bữa là máy bay quân địch lại tới ném bom một lần, cái tiệm này của chị chẳng biết lúc nào thì mất, tốt nhất em nên rời đi đi.”
A Như đứng bật dậy: “Em không sợ. Hồi nhỏ em có đi xem bói, thầy phán mạng em lớn lắm. Năm bảy tuổi đang cuốc đất ở nhà bị vấp ngã, cái cuốc cắm ngay sát da đầu. Năm mười ba tuổi ngã từ trên cây xuống, gáy đập xuống đất máu chảy ròng ròng, bác sĩ đều bảo không cứu được, thế mà em vẫn sống nhăn răng đây này.”
Tạ Trì nở nụ cười nhẹ: “Máy bay của bọn Nhật không biết chừa em ra mà ném bom đâu.”
A Như nắm lấy tay cô lay lay: “Bà chủ, em thật sự không còn nơi nào để đi nữa, chị cho em ở lại đi.”
“Nhưng bây giờ tiệm không có khách, em xem, cả con phố này đều tiêu điều vắng vẻ hết rồi.”
“Không sao ạ! Chỉ cần có một chỗ cho em ở lại là tốt lắm rồi.” A Như lại rơi nước mắt, “Từ khi anh trai lấy vợ, nơi đó đã không còn là nhà của em nữa.”
Dù cảnh ngộ khác nhau, nhưng Tạ Trì hoàn toàn có thể đồng cảm. Cô cầm khăn lau nước mắt cho A Như: “Vậy em định ở đâu? Khu em thuê trước đây bị đánh bom rồi.”
“Mạnh Nguyên bảo em đến ở cùng chị ấy. Chị ấy nói cha mẹ mất sớm để lại cho một căn nhà, tuy không lớn nhưng hai người ở vẫn đủ. Chị ấy còn không lấy tiền phòng, em định hằng ngày sẽ nấu cơm cho chị ấy.”
“Cũng được.”
“Vậy là chị đồng ý rồi nhé?”
“Ừ.”
A Như ôm lấy cổ cô nhảy cẫng lên: “Cảm ơn bà chủ!”
Tạ Trì đẩy cô ra: “Được rồi, mau lau mặt đi.”
…
Khi tiếng còi báo động không kích vang lên, Tạ Trì đang theo dấu một tên người Nhật.
Đường phố tức khắc trở nên hỗn loạn, cảnh sát lập tức hướng dẫn đám đông rút vào hầm trú ẩn.
Phía đằng xa, các máy b** ch**n đ** của Quốc dân Đảng đang truy đuổi máy b** n*m b*m quân địch. Ba chiếc máy bay địch bị bắn hạ, hai bên giao tranh ác liệt trên không, cuối cùng thành công ngăn chặn đợt oanh tạc của chúng.
Mọi người nhìn theo những chiếc máy bay Nhật đang bốc khói đen kịt rơi xuống, không giấu nổi sự phấn khích, đồng thanh reo hò:
“Hay quá!”
“Đánh chết bọn chó chết đó đi! Bắn hạ hết tất cả bọn chúng đi!”
Cảnh tượng hỗn loạn này khiến cô mất dấu tên người Nhật.
Tạ Trì đang định quay về thì bị một bàn tay to lớn giữ chặt lấy.
“Vãn Chi.”
Là Tiết Đinh Thanh.
Tạ Trì rút tay về, nhìn về phía hướng của tên người Nhật thì gã đã chìm nghỉm trong đám đông.
Tiết Đinh Thanh nhíu chặt mày: “Không phải em đã đi rồi sao?”
“Tôi quay lại rồi.”
“Em quay lại làm gì? Nam Kinh nguy hiểm như vậy.”
“Anh cứ coi như tôi không muốn rời bỏ quê hương đi.”
“Nghe nói gã thổ phỉ đó… hắn đã đến Thượng Hải nhập ngũ rồi.”
“Ừ.”
Tạ Trì bước đi, Tiết Đinh Thanh theo sát bên cạnh cô: “Bên chỗ Thượng Hải còn chưa biết sẽ đánh đến bao giờ, nghe nói chiến sự thảm khốc lắm. Chỉ riêng một khu La đ**m thôi mà mỗi ngày có hàng trăm hàng nghìn chiến sĩ hy sinh, quân Nhật liên tục điều viện binh tới, t** ch**n, máy bay, trọng pháo đều điên cuồng oanh tạc.”
Tạ Trì ngắt lời: “Tôi biết.”
“Một khi Thượng Hải thất thủ, chắc chắn quân Nhật sẽ đánh thẳng về Nam Kinh. Mọi người đều đang di tản hết cả, sau một thời gian nữa, có khi đến cả vé tàu cũng khó mà mua được.”
“Vậy nên anh mau đi đi.”
“Nhưng định cứ ở mãi đây sao? Tôi biết em không muốn rời bỏ Tổ quốc, nhưng ít nhất cũng hãy đổi sang một thành phố khác mà sống đi chứ.”
Tạ Trì không đoái hoài đến anh ta. Tiết Đinh Thanh theo cô về tiệm sườn xám, A Như chào hỏi: “Ngài Tiết đến ạ.”
“Sao em cũng quay lại đây?”
“Em không có chỗ ở nên đến tìm bà chủ ạ.”
“Các người thật là!” Tiết Đinh Thanh bất lực đi theo Tạ Trì lên tầng hai, “Vãn Chi, em luyến tiếc cái tiệm này sao? Hay là em đang chờ người đàn ông đó?”
Trời đã về chiều, Tạ Trì bê những chậu hoa ở ngoài ban công vào nhà: “Anh cứ coi là như thế đi.”
“Đã đến lúc nào rồi mà em còn lo cho mấy chậu hoa này, một quả bom rơi xuống là tan tành hết.” Tiết Đinh Thanh thở dài, “Để anh đưa em đi Vân Nam nhé, ở đó nhà anh có một căn biệt thự, hoa cỏ vùng đó đẹp lắm, em muốn hoa gì cũng có.”
Thấy Tạ Trì im lặng, anh ta bổ sung thêm: “Anh biết trái tim em đã có chủ, anh không có ý gì khác với em cả, chỉ đơn giản là bạn bè thôi.”
“Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi không đi.”
“Tạ Vãn Chi!”
“Giống như anh nói đấy, Nam Kinh không an toàn, anh nên đi sớm đi.”
“Đến nước này rồi mà vẫn còn cố chấp như vậy.” Tiết Đinh Thanh im lặng một lát, tìm một tờ giấy viết xuống một dãy số đưa cho cô: “Đây là một người bạn của anh, làm việc tại bệnh viện Cổ Lâu. Nếu có việc gì cứ liên lạc với anh ấy, nói tên anh ra, anh ấy sẽ dốc sức giúp đỡ em.”
“Cảm ơn anh.”
“Vậy anh đi đây.”
“Được.”
Tiết Đinh Thanh không ngoảnh đầu lại mà đi xuống lầu. Ngay khi xuống đến dưới, anh ta gặp Mạnh Nguyên.
Mạnh Nguyên thấy sắc mặt anh ta không tốt thì cười bảo: “Lại bị từ chối rồi à? Tôi thấy anh vị hôn phu kia rồi, đẹp trai xuất sắc luôn.”
A Như tỏ vẻ hứng thú: “Tiếc là em không có ở đây nên không thấy.”
Tiết Đinh Thanh không quan tâm đến chuyện đó: “Vãn Chi bướng bỉnh không chịu đi, hai người theo tôi đi đi.”
Mạnh Nguyên vân vê lọn tóc bước tới quầy, nhón một miếng bánh quy lên ăn: “Tôi không đi đâu. Cho dù Thượng Hải có mất, Nam Kinh có mất, thì lính Nhật cũng làm gì được chúng tôi đâu chứ? Không phải dân vùng Đông Bắc vẫn đang sống yên ổn đó sao?”
“Cô nghĩ tốt cho bọn chúng quá rồi đấy. Dân thường bị quân Nhật giết hại nhiều vô kể, chúng còn ném thẳng quả bom vào đám đông, cô hy vọng bọn chúng sẽ đối đãi tử tế với cô sao?”
“Dù sao ở đây cũng là thủ đô, hơn nữa còn bao nhiêu người nước ngoài đang nhìn vào nữa mà.” Mạnh Nguyên xoay người tựa lưng vào quầy, “Hơn nữa, tôi cũng chẳng có tiền mà đi. Thời buổi loạn lạc chẳng ai nghe hát, tôi đi nơi khác làm gì? Đi giặt đồ nấu cơm cho người ta à? Nơi đất khách quê người, cơm chẳng đủ no.”
“Tôi có thể giúp các cô.”
“Anh giúp được nhất thời, chứ sao giúp được mãi? Ai biết bao giờ mới đánh xong. Vả lại, chỗ nào là an toàn? Anh đâu phải người Nhật, anh đâu biết sắp tới chúng ném bom chỗ nào, đánh chỗ nào.” Mạnh Nguyên v**t v* bộ sườn xám bên cạnh, “Gần đây tôi đang tham gia diễn kịch kháng Nhật để khơi dậy lòng nhiệt huyết kháng Nhật đấy!”
Tạ Trì nghe rõ mồn một cuộc đối thoại dưới lầu.
Một lát sau, Tiết Đinh Thanh rời đi, chiếc chuông trên cửa reo lên lanh lảnh. Mạnh Nguyên chuyển chủ đề, bắt đầu kể cho A Như nghe chuyện biểu diễn.
Tạ Trì rót một ly nước lọc. Cô đã quyên góp hết sạch tiền bạc, giờ không còn tiền mua rượu nữa.
Cô bật radio lên, chẳng cần dò đài, âm thanh vừa vang lên đã là về chiến sự Thượng Hải:
“Dưới hỏa lực điên cuồng của chiến dịch phối hợp với lực lượng Hải quân – Không quân Nhật Bản, thị trấn Ngô Tùng đã thất thủ, Sư đoàn 61 của ta thiệt hại nặng nề…”
Phía xa bốc lên những cột khói đen đặc, đó là dấu tích trận chiến vừa rồi của các máy bay trên không.
Tạ Trì đứng ngoài ban công, nhìn về phía cột khói đen bốc cao lên tận trời xanh, tay siết chặt lấy chiếc ly.
Cô quay lưng bước vào trong nhà, mắt nhìn trừng trừng vào chiếc radio.
“Hai bên giằng co quyết liệt, cuộc tranh đoạt La đ**m ngày càng thảm khốc. Dưới sự yểm trợ của t** ch**n, máy bay và trọng pháo địch, hơn một ngàn bộ binh Nhật bao vây pháo đài Sư Tử Lâm. Một bộ phận của sư đoàn 98 đã giáp lá cà với hơn một ngàn quân bộ binh Nhật, tất cả đã anh dũng hy sinh…”
Cô lùi lại một bước, vô tình va vào bàn, chiếc ly thủy tinh rơi xuống, “choang” một tiếng vỡ tan tành dưới sàn.
Âm thanh vỡ nát khiến lồng ngực cô thắt lại, trái tim như bị một chiếc móc sắt treo lơ lửng, chẳng thể nào bình tâm lại được.
A Như và Mạnh Nguyên nghe thấy tiếng động thì vội chạy lên: “Có chuyện gì thế ạ?”
Tạ Trì đang ngồi xổm dưới đất dùng giấy bọc những mảnh vỡ, A Như cũng ngồi xuống giúp cô: “Cẩn thận đứt tay, để em làm cho.”
Mạnh Nguyên đứng sau rèm cửa, nhìn bóng lưng cô độc của Tạ Trì, muốn nói lại thôi. Cô nghe thấy giọng nữ trong radio lúc thì nhắc đến ai đó hy sinh, lúc thì nói vùng đất này vùng đất kia đã thất thủ.
Tóm lại, tình hình chiến sự đang không mấy khả quan, người chết quá nhiều.
Tạ Trì đứng dậy, rũ mắt nhìn Mạnh Nguyên, sau đó im lặng tắt radio đi.
Mạnh Nguyên thở dài thườn thượt: “Chẳng biết họ ở Thượng Hải thế nào rồi.”
Nói xong, cô liền thấy hối hận. Lời này nói ra có hơi không đúng lức, dù sao Tiếu Vọng Vân cũng đang ở hậu phương, nhưng người yêu của Tạ Trì thì khác.
Tạ Trì kìm nén cảm xúc, nói với Mạnh Nguyên: “Cô tham gia diễn kịch kháng Nhật à?”
Mạnh Nguyên gật đầu lia lịa: “Vâng vâng.”
“Sao lại có thời gian đến chỗ tôi thế này?”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Chúng tôi cần một số bộ sườn xám, tôi đến để mua một ít, có thể để giá rẻ một chút không? Không cần may đo, lấy những bộ có sẵn là được rồi.”
“Cô cứ chọn đi, không lấy tiền đâu.”
“Thế thì không được, dù sao đó cũng là mồ hôi công sức các cô làm ra mà.”
Tạ Trì đẩy cô xuống lầu: “Cứ lấy đi.”
“Tôi mang tiền theo rồi đây này!”
“Vậy thì quyên góp thay tôi đi.”
…
Hai bên trận địa không ai nhường ai, cầm cự qua lại khoảng hơn ba tiếng đồng hồ.
Tiểu đoàn 3 chỉ còn lại sáu người, bị sáp nhập vào đội ngũ mới.
Hà Phong không phải là kiểu người biết nghe lời, anh đã mấy lần kháng lại lệnh cấp trên, nhưng chính cái sự không biết nghe lời đó đã giúp họ thắng được vài trận ở thế yếu. Cấp trên vui mừng, không những không trách phạt mà còn thăng anh lên làm Trung đội trưởng.
Hà Phong không giỏi bày binh bố trận, điểm này chắc chắn không bằng những sĩ quan được đào tạo chính quy từ trường quân đội, anh thắng là nhờ vào sự am hiểu về quân Nhật và một chút khôn lỏi, chứ hoàn toàn không đánh theo bài bản, luôn tìm lối đi riêng khiến quân Nhật quay cuồng đầu óc.
Món Hà Phong giỏi nhất là đánh giáp lá cà trong khu đô thị, luận về đánh trực diện thì vũ khí không bằng, lại thêm quân Nhật có Hải quân và Không quân yểm trợ nên họ hoàn toàn rơi vào thế yếu. Nhưng ở trên phố thì khác, cứ nấp sau vật cản là bắn phát nào trúng phát đó.
Ta lui địch tiến, địch tiến ta lui, tranh giành từng tấc đất đến chết mới thôi.
Hà Phong bị trúng đạn ở thắt lưng, lại bị sức ảnh hưởng một quả pháo rơi gần đó đánh văng ra xa. Một tấm ván gỗ nặng đè lên chân anh, mãi mới đẩy ra được.
Anh rút con dao bên hông ra, một viên đạn tình cờ bắn trúng nó làm viên đá quý trên chuôi dao vỡ nát. Khuôn mặt Tạ Trì lướt qua trong tâm trí, anh không có thời gian để lơ là, dùng lực hôn mạnh lên con dao rồi nhanh chóng cắm nó trở lại bao, lật người tiếp tục chiến đấu.
Viện binh Nhật đã tới, không ngừng tiến sát về phía trước.
Lại thêm hai quả pháo rơi xuống, hất văng tay súng máy.
“Mẹ kiếp.” Hà Phong đã hết đạn, anh bò tới, giữ vững khẩu súng máy, bất chấp mưa bom bão đạn mà đứng bật dậy, xả súng điên cuồng về phía quân Nhật: “Ông đây giết sạch tổ tông nhà chúng mày.”
…
Đến tối, quân Nhật bị đánh lui, Hà Phong nằm vật sau một cây cột, đến sức để đứng dậy cũng chẳng còn. Một người anh em đưa lương khô cho anh và người lính trẻ bên cạnh để tạm lót dạ.
Cổ anh bị đạn sượt qua nên trầy một vết, bắp chân bị một mảnh gỗ đâm thấu thành một cái lỗ, máu đã chuyển sang màu đen. Thân trên may mắn không trúng đạn, chỉ có vài vết dao chém khi cận chiến.
Quân y vội vàng xử lý vết thương cho anh rồi lập tức chuyển sang chăm sóc những binh sĩ bị thương nặng hơn.
Hà Phong nhắm hờ đôi mắt, gặm miếng lương khô, lấy từ trong ngực ra một tấm ảnh.
Định hôn một cái nhưng lại sợ miệng bẩn làm bẩn cô, thế là anh chỉ nắm lấy góc ảnh áp lên lồng ngực, chậm rãi nuốt thức ăn, nhìn lên bầu trời bị khói súng bao phủ, yếu ớt thốt lên một câu:
“Anh lại sống sót rồi.”
…
Tạ Trì đã dọn sạch tất cả những đồ đạc có giá trị trong tiệm và ở nhà, chỉ để lại duy nhất một chiếc radio dùng để theo dõi tình hình chiến sự.
A Như cũng quyên góp một đôi bông tai vàng, đó là di vật mẹ để lại cho cô, tuy không lớn nhưng lại là thứ quý giá nhất của cô.
Giờ đây trong tiệm ngoài những xấp vải chồng chất và chỉ thêu ra thì cũng chỉ còn lại những chiếc bàn trống không. Kể từ khi chiến sự ở Thượng Hải bùng nổ, Tạ Trì cũng không còn tâm trí làm ăn, cả ngày cô chạy ra ngoài để phối hợp với lão Chu tiêu diệt bọn Hán gian và mật thám Nhật, thỉnh thoảng mới có một đơn hàng thì cũng giao lại cho A Như làm.
Tạ Trì ngồi trên bậc thềm trước cửa, nhìn những người dân đang đi quyên góp nhu yếu phẩm, bỗng thở dài một tiếng: “A Như, chị không còn tiền trả lương cho em nữa rồi.”
A Như ngồi xuống cạnh cô: “Bà chủ, em không cần tiền lương đâu, chỉ cần có cái ăn là được rồi.”
Tạ Trì ôm lấy vai cô bé: “Cảm ơn em.”
“Chị không cần khách sáo với em, lúc em khó khăn nhất, chính bà chủ cũng đã giúp đỡ em mà.”
“Đừng gọi bà chủ nữa.” Tạ Trì xoa đầu cô: “Gọi là chị đi.”
“Vâng, chị.”
“Chị có nhiều chị em lắm, nhưng chẳng có lấy một người ruột thịt.”
“Vậy nếu chị không chê thì cứ coi em như em gái ruột đi, người nhà em cũng chẳng thân thiết gì với em cả.”
“Được chứ.” Tạ Trì mỉm cười: “Sau này chị nhất định sẽ tìm cho em một nhà chồng thật tốt.”
“Chị ơi, chị không muốn đến Thượng Hải thăm vị hôn phu sao? Thầy Tiếu cũng đang ở đó mà.”
“Anh ấy ở trên chiến trường, không gặp được đâu.”
“Chị không sợ sao?”
“Sợ chứ.” Ánh mắt Tạ Trì tối sầm lại, nhìn về phía xa: “Anh ấy chết, chị đau lòng. Chị đến đó, anh ấy sẽ lo lắng. Cứ như thế này là tốt nhất rồi.”
…
Trong thành thực hiện lệnh giới nghiêm, đến giờ là cắt điện để đề phòng máy bay Nhật oanh tạc. Bọn mật thám Nhật và Hán gian thường dùng đèn pin với đuốc để làm tín hiệu chỉ điểm mục tiêu cho máy bay. Đến hạ tuần tháng Mười, cả thành Nam Kinh đã bị oanh tạc hàng chục lần, đâu đâu cũng là cảnh đổ nát hoang tàn.
Mỗi khi tiếng còi báo động không kích vang lên, người dân không còn hoảng loạn như lúc đầu nữa, dường như bom đạn đã trở thành chuyện cơm bữa. Họ cứ thản nhiên ngồi thụp xuống hầm trú ẩn, mặc cho bên ngoài pháo nổ súng rền, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ tê liệt.
Tiệm của Tạ Trì có hầm ngầm, mỗi khi còi báo động vang lên, chủ của mấy cửa tiệm lân cận lại chạy sang đây lánh nạn.
Thím Vương hàng xóm thấy Tạ Trì và A Như cứ mải miết khâu vá, liền hỏi: “Hai đứa đang làm gì đấy?”
A Như đáp: “Tất ạ.”
“Không may sườn xám nữa à? Chuyển sang làm tất rồi sao?”
“Mùa đông sắp đến rồi, lúc rảnh rỗi bọn cháu làm một ít, mười ngày nửa tháng cũng gom lại được mấy thùng gửi ra tiền tuyến cho các binh sĩ.” Tạ Trì mỉm cười nhìn thím: “Người đàn ông của cháu vẫn đang đánh giặc ở Thượng Hải, biết đâu anh ấy còn sống rồi đi trúng đôi tất này thì sao.”
Thím Vương nhìn một lúc rồi hỏi: “Lấy vải có sẵn khâu lại là được hả?”
“Vâng ạ.”
“Còn vải không? Tôi cũng muốn làm.”
Thím Lý cũng ghé lại: “Tôi nữa, dù sao mỗi lần trốn xuống hầm cũng mất nửa ngày, rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì, coi như góp một phần sức lực cho kháng chiến.”
Thím Lưu ngồi trong góc bỗng sụt sùi khóc: “Con trai tôi cũng đang ở tiền tuyến, chẳng biết giờ thế nào rồi, có áo ấm mặc không. Nghe nói đánh nhau đến mức không kịp ăn uống, có người còn vác bụng đói mà ra trận nữa.”
Tất cả mọi người đều im lặng.
A Như chạy lên lầu lấy thêm ít vải bông mềm: “Để cháu dạy mọi người, đơn giản lắm ạ.”
…
Viện binh Nhật đổ bộ từ Kim Sơn Vệ xuống, quân Quốc dân Đảng liên tục bại trận, thương vong không sao đếm xuể, mỗi lần bị tiêu diệt là cả một đại đội, một tiểu đoàn. Sau đó, quân đội liên tục bắt lính tráng để bù vào, nhiều người đến cả súng còn không biết cầm, chỉ được dạy sơ qua cách ngắm và bắn là đã bị đẩy ra chiến trường.
Tháng trước, trung đội của Hà Phong được bổ sung một tân binh mười sáu tuổi tên là Lý Trường Thịnh, chính tay anh đã dạy dỗ cậu.
Lúc mới đến, cậu nhóc trông khá thanh tú, giờ thì mặt mũi đen nhẻm chẳng còn nhận ra hình dạng: “Anh nói xem, sao hai anh em mình mạng lớn thế nhỉ? Nhiều lúc em thật sự muốn được chết luôn trên chiến trường giống họ cho xong.”
“Sống sót thì giết thêm được bao nhiêu tên giặc, chết với chóc cái gì.” Hà Phong tự băng bó vết thương ở chân, thong thả nói: “Đường xuống suối vàng đông nghẹt rồi, không thiếu một mình chú mày đâu.”
Lý Trường Thịnh thở dài: “Em còn chưa lấy vợ nữa.”
“Vợ anh còn đang đợi anh về cưới đây này.”
“Chẳng biết có sống nổi đến ngày thắng lợi không.” Lý Trường Thịnh liếc nhìn anh: “Lúc nào nghỉ ngơi là lại thấy anh lôi ảnh ra nhìn, chị dâu trông như thế nào vậy ạ? Lấy ra cho em xem với.”
“Đẹp như tiên giáng trần ấy.” Hà Phong lấy ảnh ra cho cậu xem: “Cho chú mày mở mang tầm mắt, cầm vào mép thôi, đừng làm bẩn.”
“Biết rồi, anh quý như vàng ấy.” Lý Trường Thịnh chăm chú nhìn ảnh: “Lúc này anh bao nhiêu tuổi?”
“Mười bảy, gần mười tám.”
“Không nhận ra đấy, anh cũng bảnh trai phết nhỉ.”
“Chứ sao.” Hà Phong quẹt tay vào cằm: “Anh mày có cái bệnh là ưa sạch sẽ, mùa đông giá rét vậy mà ngày nào cũng đi bơi đi tắm. Thế mà nhìn bộ dạng bây giờ xem, sơ mi trắng chẳng thấy màu trắng đâu, xám đen dính đầy máu.”
Anh lại tự ngửi mùi trên người mình rồi chửi thề: “Mẹ kiếp, gần ba tháng rồi chưa được tắm, người như cục than thế này. Đánh xong trận này nhất định anh phải ngâm mình ba ngày ba đêm mới bõ.”
Lý Trường Thịnh vẫn dán mắt vào ảnh: “Chị dâu đẹp thật đấy.”
Hà Phong giật lại: “Được rồi, xem đến nghiện luôn rồi à?”
Lý Trường Thịnh sáp lại gần anh.
Hà Phong đá văng cậu ra: “Xê ra đi, hôi chết đi được.”
Lý Trường Thịnh vòng tay ôm lấy người mình: “Em lạnh, cho sưởi ấm tí đi, dạo này trời ngày càng lạnh rồi.”
Hà Phong quay mặt đi, để mặc cho cậu nhóc tựa vào.
“Anh ơi, anh với chị dâu đã ‘ngủ’ với nhau chưa?”
“Hỏi thừa.”
“Cảm giác thế nào ạ?”
“Không biết phải diễn tả thế nào nữa.”
“Tả đại đi anh.”
“Vừa thơm vừa mềm, vừa non vừa mượt.”
“Giống lợn ạ?”
Hà Phong gõ vào đầu cậu một cái: “Anh mày chưa bao giờ ngủ với lợn nhé.”
“Ý em không phải thế!” Lý Trường Thịnh bóp đầu gối anh: “Ý em là cảm giác chạm vào ấy.”
“Cũng chưa từng ôm lợn.”
Lý Trường Thịnh rơi vào trầm mặc: “Nhà em từng nuôi lợn, em còn ôm nó ngủ suốt mà.”
“Ngủ với lợn thì có gì hay, đánh xong trận này thì đi tìm một cô vợ, đêm đến ôm hôn thỏa thích.”
“Biết tìm ở đâu bây giờ?” Lý Trường Thịnh đá anh một cái: “Nói tiếp đi, có sướng không?”
Hà Phong đẩy cậu ra: “Biến ra chỗ khác.”
Lý Trường Thịnh cười: “Anh bắn súng giỏi thật, dùng tay trái mà bắn cũng mượt thế.”
“Anh mày dùng ngón chân cũng bắn súng được nhé.”
“Bốc phét.”
“Phét cái con khỉ.” Hà Phong nhắm mắt lại: “Tranh thủ ngủ đi, không tí nữa lại chẳng được ngủ đâu.”
“Em không buồn ngủ.”
“Đoàng” một tiếng, pháo lại nã tới.
Cả hai lập tức lật người, bước vào trạng thái chiến đấu. Hà Phong ấn chiếc mũ sắt lên đầu cậu: “Đánh xong trận này, anh sẽ tìm vợ cho chú mày.”
…
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.