3.052 chữ · ~21 phút đọc
Tạ Trì dứt khoát rút tay ra, đặt trước bụng.
Hà Phong tiếp tục đút một tay vào túi quần tây, lặng lẽ quan sát cô.
Dù không một lời giải thích, nhưng giữa hai người là một sự ăn ý ngầm không cần nói ra.
Fujita Michi ôm lấy cánh tay Hà Phong, cả người như không có xương, dựa dẫm vào anh: “Khó khăn lắm em mới lôi được anh Tatsuji từ Nam Kinh qua đây, em vẫn thích Thượng Hải hơn, anh ở lại đây với em thêm mấy ngày nhé.”
Tay trái cô ôm Hà Phong, tay phải kéo Fujita Seino: “Anh Seino mau giúp em khuyên anh ấy đi, anh ấy chẳng chịu nghe lời em gì cả.”
Fujita Seino nói: “Michi, Tatsuji rất bận, không có nhiều thời gian đi chơi với em đâu, đừng làm loạn.”
“Anh trai này…” Fujita Michi buông Hà Phong ra, hai tay kéo Fujita Seino, nũng nịu lay lay: “Em muốn ở bên cạnh mọi người mà, khó khăn lắm mới gặp nhau một lần.”
Cô bỗng nắm lấy tay Tạ Trì: “Chị ơi, chị giúp em nói vài câu đi.”
Tạ Trì không tiện mở lời, chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
Fujita Seino bị em gái vòi vĩnh nên hết cách, đành nói với Hà Phong: “Hiếm khi Michi được nghỉ, nếu dạo này không bận thì cậu cứ ở lại đây bầu bạn với con bé thêm vài ngày đi.”
Ánh mắt Hà Phong thỉnh thoảng lại quét qua người Tạ Trì, anh mỉm cười đồng ý: “Được thôi.”
Fujita Michi vui đến mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên: “Em cầu xin anh ấy bao lâu nay, vẫn là lời anh Seino nói có trọng lượng nhất!”
Fujita Seino ấn vai em gái: “Michi, chú ý xung quanh, bao nhiêu người còn đang nhìn kia kìa.”
Fujita Michi thè lưỡi: “Em chẳng sợ.”
Có người đàn ông tiến đến chào hỏi họ, Fujita Michi không muốn nghe họ trò chuyện nên kéo Tạ Trì ra chỗ khác ngồi.
Cô vừa ăn đồ ngọt vừa ngắm nhìn đôi tai của Tạ Trì: “Hoa tai của chị đẹp quá.”
“Em thích thì chị tặng em.”
“Vậy chúng ta đổi đi! Đôi này của em là mua với anh Tatsuji ở Nam Kinh hai hôm trước đấy, hôm nay em mới đeo lần đầu.” Nói đoạn, cô tháo hoa tai của mình xuống.
Hai người đổi hoa tai cho nhau, Tạ Trì nói: “Hợp với em lắm.”
Fujita Michi lấy chiếc gương nhỏ trong túi ra soi: “Em cũng thấy vậy.”
Tạ Trì nhìn về phía những người đàn ông đang trò chuyện đằng xa. Hà Phong như thể sinh ra là dành cho những dịp này, anh thả lỏng vai, thong thả tựa vào mép bàn bên cạnh, tự nhiên cười nói với nhân sĩ các giới.
Ai có thể ngờ rằng trước kia tên này từng là một thổ phỉ xưng bá một phương chứ.
Fujita Michi không ngừng lầm bầm tự nói một mình, hồi lâu mới chú ý thấy Tạ Trì đang nhìn anh trai mình không chớp mắt. Cô mỉm cười, kéo tay Tạ Trì: “Có vẻ như chị rất thích anh Seino.”
Tạ Trì thu hồi ánh mắt, tùy ý nói: “Anh ấy là một người rất tốt.”
“Tất nhiên rồi! Anh trai em là tốt nhất!”
Hà Phong nhìn về phía họ, khẽ nhếch môi với Tạ Trì.
Fujita Michi vui vẻ vẫy tay với anh: “Em cũng rất thích Tatsuji, thích nhiều năm rồi, anh ấy đúng là người đàn ông đẹp trai nhất em từng gặp.”
Cô buông tay, thở dài một tiếng: “Nhưng em cực kỳ không thích mẹ anh ấy, sau này chúng em kết hôn rồi, em nhất định sẽ không ở chung nhà với bà ấy đâu, có khi em sẽ phát điên mất.” Fujita Michi nắm tay cô: “A, chị tuyệt đối đừng nói ra ngoài đấy nhé.”
Kết hôn…
Một cảm giác chu xót không kìm nén được trào dâng, Tạ Trì cố nén sự khó chịu, mỉm cười đáp: “Được.”
Fujita Michi thấy những người đàn ông tản ra, lập tức đứng dậy: “Em qua đó tìm anh ấy đây.”
Cô chạy đến trước mặt Hà Phong, nắm lấy tay anh, cười nói vài câu, sau đó lại kéo anh đi về hướng khác.
Fujita Seino ngồi xuống cạnh Tạ Trì: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Tạ Trì nhận lấy ly rượu anh ta đưa: “Em gái anh rất đáng yêu.”
“Con bé hơi hoạt bát quá mức, nói cũng nhiều, cứ như một đứa trẻ mãi không lớn được, hy vọng em không thấy phiền.”
“Không đâu.”
Fujita Seino vừa ngồi xuống chưa lâu, lại có người tiến tới ghé tai nói thầm một câu.
“Anh đi xử lý chút việc, em ở đây đợi anh, anh sẽ quay lại ngay.”
“Đi đi.”
Fujita Seino đi theo người đó lên tầng hai.
Tạ Trì nhấp một ngụm rượu, quét mắt nhìn khắp sảnh tiệc, phần lớn những người ở đây, cô đều đã nắm được thông tin.
Cô đặt ly rượu xuống, thong thả đi dạo xung quanh, cuối cùng thì tìm đến khu đồ ngọt để nghe mấy mụ vợ Hán gian đang buôn chuyện.
“Ông nhà tôi suốt ngày không thấy mặt đâu, ba ngày nay chưa thấy người rồi, nghe nói có một lô quân bị gì đó phải qua cảng Ngô Tùng để vận chuyển xuống phía Nam, cho nên phải canh giữ ngày đêm. Đúng là làm kinh doanh vẫn tốt hơn, ít ra vẫn chỉ liên quan đến tiền bạc. Giờ thì hay rồi, mấy ngày rồi chưa thấy mặt mũi đâu, hôm qua gọi điện nói phải đợi tới kia mới về được. Con nhỏ thì khóc lóc đòi bố suốt, nhức cả đầu, ôi, phiền chết đi được.”
“Nghề nào cũng chẳng dễ dàng, đều là treo đầu trên thắt lưng mà sống cả. Giữ được cái mạng nhỏ để ăn ngon mặc đẹp là tốt rồi.”
“Chứ còn gì nữa.” Một mụ khác hạ thấp giọng, “Nghiêng về bên nào cũng chẳng yên, theo người Nhật thì bị chửi là Hán gian, dựa vào bên kia thì bị bảo là tư bản đỏ, không khéo là mất đầu cả nhà như chơi. Tôi thấy nhà bà vẫn là tốt nhất, buôn đồ cổ, vừa kiếm ra tiền lại còn vừa an toàn.”
Mấy người họ kẻ tung người hứng, tất cả đều lọt hết vào tai Tạ Trì đang đứng cách đó không xa. Cô đang muốn nghe thêm chút thông tin hữu ích thì bất ngờ bị Fujita Seino ôm lấy eo.
Tạ Trì lùi lại một bước, mỉm cười nhìn anh ta: “Xong việc rồi sao?”
“Không bận, chuyện nhỏ thôi.” Fujita Seino hỏi cô, “Có muốn khiêu vũ không?”
“Được chứ.”
Anh ta dẫn Tạ Trì vào giữa đám đông, một tay nắm lấy tay cô, tay kia vòng qua eo, đắm đuối nhìn ngắm gương mặt cô: “Hôm nay em có vẻ rất vui.”
Tạ Trì ngước mắt nhìn anh ta: “Ngày nào em chẳng vui?”
“Hôm nay khác.”
Bên cạnh bỗng vang lên tiếng cười của Fujita Michi, Tạ Trì liếc nhìn qua, thấy cô ấy đang cầm một miếng bánh ngọt định đút cho Hà Phong, nhưng bị anh đẩy tay ra.
Cô xoay người theo điệu nhảy của Fujita Seino, không nhìn thêm nữa.
Chiếc váy đỏ của Tạ Trì là do cô tự may, gần như đã thức trắng đêm qua để hoàn thành. Thân trên ôm sát, tôn lên vóc dáng yểu điệu một cách hoàn hảo, tà váy hơi xòe ra như chiếc ô rủ xuống, mỗi cử động lại như sóng máu cuộn trào, cực kỳ nổi bật giữa đám đông.
Hà Phong tựa vào bàn, bên tai là những lời lải nhải không ngớt của Fujita Michi, nhưng tâm trí anh vẫn dồn hết vào cô, phớt lờ âm thanh của cả thế giới, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh cô mỉm cười trong vòng tay kẻ khác.
Anh thấy ghen dữ dội, chỉ muốn chặt phăng bàn tay đang đặt trên eo cô đi.
Thật bực mình.
Hà Phong nốc cạn một ngụm rượu lớn.
Hai người khẽ đung đưa trong sàn nhảy, Fujita Seino bỗng nhiên ghé sát tai cô: “Em rể tương lai của anh cứ nhìn em chằm chằm suốt.”
Tạ Trì nhìn về phía Hà Phong, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh. Cô thu hồi tầm mắt, nhìn Fujita Seino mỉm cười: “Vậy thì anh phải bảo em gái anh trông chừng anh ta cho kỹ vào.”
Fujita Seino nhìn cô đầy tình tứ: “Em là của anh. Tất cả mọi người ở đây, bao gồm cả cậu ta, chỉ dám nhìn thêm vài cái chứ không dám có ý đồ gì đâu.”
“Vậy à.”
“Tất nhiên rồi.” Fujita Seino nhìn vào đôi mắt cô. Hôm nay cô mang theo vẻ lả lướt hiếm thấy, khiến anh ta có chút mê mẩn, cúi đầu xuống muốn hôn cô. Tạ Trì lập tức buông tay, né về phía bên phải, cười nói: “Em đi vệ sinh một chút.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Fujita Seino ngượng ngùng cười: “Được, em đi đi.”
Tạ Trì xoa xoa tay, đi vào trong buồng vệ sinh.
Cô ngồi trên nắp bồn cầu, nhớ lại ánh mắt Hà Phong nhìn mình, đó là sự cuồng phong bão táp mà chỉ có cô mới cảm nhận được.
Đang mải suy nghĩ thì cửa buồng bị gõ.
“Có người rồi.”
Tiếng động bên ngoài dừng lại, “cộp” một cái, lại có động tĩnh từ phía trên đầu truyền tới.
Khi Tạ Trì ngẩng lên nhìn, cái bóng đen kia đã phủ xuống như trời sập.
Cô tức khắc đứng bật dậy, nhìn Hà Phong vừa nhảy xuống trước mặt mình.
Không gian chật hẹp khiến hai người gần như phải dính sát vào nhau.
Hà Phong không nói lời nào, một tay giữ chặt thắt lưng cô, một tay bóp lấy gáy, điên cuồng gặm nhấm đôi môi đỏ mọng của cô.
Tạ Trì bị anh hôn đến mức mềm nhũn cả người. Lúc buông ra, thấy khuôn miệng của anh dính đầy vết son đỏ rực của mình, cô lại không nhịn được cười.
Vừa mới hé môi ra đã bị ngón tay Hà Phong chặn lại.
Tạ Trì kéo tay anh xuống, lấy một chiếc khăn lụa từ trong túi ra lau sạch vết son bên môi cho anh. Hai người cùng im lặng, chỉ dùng động tác và ánh mắt để bày tỏ hết những lời tình tự sau bao nhiêu ngày xa cách.
Phòng bên cạnh có người đi vào, lát sau vang lên tiếng nước chảy róc rách. Tạ Trì dùng trán cụng nhẹ vào xương quai xanh của anh một cái, cười thầm.
Hà Phong nắm tóc cô kéo ra sau, tay kia nhéo má cô, sau cùng cúi xuống hôn nhanh một cái. Tạ Trì vòng tay qua cổ anh, đáp lại bằng một nụ hôn dài nồng cháy.
Hồi lâu sau, họ mới lưu luyến buông nhau ra.
Hà Phong nhìn thấy đôi hoa tai của Fujita Michi trên tai cô, anh cẩn thận tháo chúng xuống, dùng lực bẻ gãy vụn rồi ném vào bồn cầu.
Người phụ nữ phòng bên cạnh đã rời đi.
Tạ Trì lấy son ra, viết một địa chỉ lên chiếc khăn lụa.
Hà Phong chỉ nhìn một cái rồi gật đầu.
Sau đó, cô ném chiếc khăn vào bồn cầu, nhấn nước xả trôi nó cùng với đôi hoa tai.
Hai người nhìn nhau một lát, không một ai nỡ rời đi.
Hà Phong túm lấy dây áo của cô, kéo cô dán sát lại, chân mày khẽ nhíu lại tỏ vẻ cực kỳ không hài lòng. Tạ Trì đặt tay lên tay anh, kiễng chân, ghé sát tai anh hỏi nhỏ: “Đẹp không?”
Hơi thở ấm nóng phả bên mặt, Hà Phong ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào hõm cổ cô tham lam hít thở.
Nếu là ở nơi nào khác, e là mảnh vải mỏng manh này đã bị xé nát vụn từ lâu.
Thấy thời gian đã hòm hòm, Tạ Trì đẩy Hà Phong ra, chỉnh lại chiếc sơ mi trắng cho anh, dùng tay ra hiệu anh rời đi trước.
Cô vừa mở cửa định ra ngoài thì lại bị anh kéo ngược trở lại.
Hà Phong cầm lấy túi xách của cô, lấy thỏi son bên trong ra, dùng một ngón tay nâng cằm cô lên, cẩn thận tô lại son cho cô, cuối cùng khẽ hôn lên thái dương cô một cái rồi mới rời đi trước.
Tạ Trì đợi bên trong vài giây mới bước ra.
Cô đứng trước gương nhìn đôi môi của mình, mỉm cười mím nhẹ hai cái.
Cái gã thô kệch này, tô son trông cũng khéo đấy chứ.
Cô vuốt lại tóc, rửa tay thêm một lần nữa mới bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Fujita Michi đang chơi piano, mọi người rất phối hợp, tất cả đều im lặng lắng nghe.
Fujita Seino và Hà Phong đang đứng cạnh nhau, lưng tựa vào tường.
Tạ Trì bước về phía họ, đứng cạnh Fujita Seino.
Anh ta thuận thế nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô, ghé đầu nói nhỏ: “Lúc em không ở đây, rất nhiều người khen với anh là em đẹp đấy.”
Tạ Trì nhàn nhạt đáp: “Vậy họ đúng là có mắt nhìn thật.”
“Seino.” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên bên cạnh, “Ra ngoài với tôi một lát.”
Fujita Seino nhìn Hà Phong: “Có chuyện gì vậy?”
Hà Phong không đáp, châm một điếu thuốc rồi đi trước.
Fujita Seino buông Tạ Trì ra: “Anh ra ngoài một lát.”
“Đi đi.”
…
Hai người họ người trước người sau đi ra ngoài, mãi đến khi tiệc gần kết thúc mới quay lại.
Fujita Michi kéo Tạ Trì lải nhải cả tối về mấy chuyện ở Nhật Bản, nghe mà đau hết cả đầu.
Fujita Seino đưa Tạ Trì về tận nhà.
Anh ta luôn rất tôn trọng cô, hầu như không có hành động nào quá giới hạn, thậm chí là một cái ôm cũng sẽ hỏi ý kiến cô trước.
Kể từ khi anh ta rời đi, Tạ Trì luôn thức chờ trong phòng.
Cô không khóa cửa, có lẽ Hà Phong sẽ đi vào từ cửa chính, hoặc có lẽ sẽ trèo cửa sổ vào giống như trước kia.
Mỗi một tiếng động nhỏ dưới lầu đều khiến lòng cô dậy sóng.
Trằn trọc suốt cả đêm, Hà Phong không xuất hiện.
Gần sáng, Tạ Trì vẫn chưa ngủ được, không khỏi nghĩ ngợi lung tung.
Có lẽ anh có việc gì đó nên không thể rời đi được.
Hoặc cũng có thể anh và Fujita Michi…
Nghĩ đến đây, cô lại không thể khống chế được cơn ghen tuông, cứ như bị ngâm trong hũ giấm, từ trong ra ngoài đều chua xót bứt rứt, vô cùng khó chịu.
…
Chập chờn ngủ được nửa buổi sáng, Fujita Seino lại đến đón cô đi ăn trưa. Đi cùng còn có cô em gái ngoan của anh ta và Hà Phong. Sắc mặt Tạ Trì không tốt lắm, cô đành cố gắng trang điểm để che bớt vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ.
Hà Phong và Fujita Michi đã đợi sẵn trong phòng riêng.
Tạ Trì theo Fujita Seino vào chỗ ngồi, nhân viên phục vụ mới bắt đầu lần lượt lên món.
Trên bàn ăn, hai người mỗi người một tâm sự riêng, hai người còn lại thì đang vui vẻ tận hưởng.
Giữa chừng, Fujita Seino đi ra ngoài một lát.
Tâm trạng Tạ Trì đang không tốt, từ lúc ngồi xuống đến giờ chỉ nói đúng hai câu.
Hà Phong bỗng nhiên dùng tiếng Trung hỏi cô: “Không hợp khẩu vị sao?”
“Không phải.” Cô ngẩng mặt nhìn Hà Phong đối diện, giọng điệu bằng phẳng: “Quá hợp khẩu vị ấy chứ.”
“Đêm qua ngủ không ngon à?”
“… Rất ngon.”
“Đêm qua tôi lại ngủ không ngon.”
Tạ Trì bỗng thấy hơi tức giận.
Fujita Michi đẩy đẩy Hà Phong: “Anh Tatsuji, hai người đừng nói tiếng Trung nữa, em không hiểu gì cả.”
Hà Phong liếc xéo cô nàng một cái, chẳng buồn khách khí: “Vậy thì em ăn nhiều vào.”
Fujita Michi bĩu môi: “Không chịu đâu, em muốn trò chuyện cùng mọi người cơ.”
Fujita Seino quay lại phòng: “Mọi người đang nói chuyện gì thế?”
“Anh Seino, em quyết định cũng sẽ đi học một ít tiếng Trung.”
Fujita Seino hơi kinh ngạc: “Em gái anh mà cũng muốn học hành cơ à?”
Fujita Michi xị mặt: “Mọi người ai cũng biết nói, còn em chỉ hiểu được mỗi ‘cảm ơn’ và ‘xin chào’ thôi.”
Hai anh em họ kẻ tung người hứng, Tạ Trì chẳng muốn nghe câu nào, cứ thế cúi đầu ăn cơm.
Chợt dưới gầm bàn có thứ gì đó giẫm nhẹ lên chân cô.
Tạ Trì hơi nhướng mi nhìn Hà Phong đang trưng ra bộ mặt thản nhiên ở phía đối diện. Cô định rụt chân lại, nhưng lại bị hai chân anh kẹp chặt lấy, không tài nào thoát ra được.
Tạ Trì vẫn còn ấm ức chuyện anh thất hẹn tối qua, liền dùng chân đá mạnh vào chân anh một cái.
“Rầm” một tiếng, va thẳng vào chân bàn.
Hai anh em nhà Fujita đồng loạt nhìn về phía họ.
“Có chuyện gì vậy?”
Những đôi chân dưới gầm bàn lập tức trở nên ngoan ngoãn.
Hà Phong điềm nhiên húp một ngụm canh: “Không có gì, chân bị chuột rút, vô ý va phải thôi.”
Tạ Trì cố ý gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát Fujita Seino, thân mật nói: “Anh ăn nhiều vào nhé.”
“Cảm ơn em.”
Fujita Michi cắn đầu đũa, cười rộ lên: “Anh Tatsuji, anh xem hai người họ ân ái chưa kìa.”
Hà Phong nhìn chằm chằm Tạ Trì, cười lạnh một tiếng: “Ừ, đúng là rất ân ái.”
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.