3.180 chữ · ~22 phút đọc
“Hai người định khi nào kết hôn?”
Fujita Seino vừa húp một ngụm canh, suýt chút nữa thì sặc. Anh ta quay mặt đi khẽ ho hai tiếng, cả khuôn mặt lẫn vùng cổ đỏ bừng lên vì nghẹn: “Michi, đừng nói lung tung.”
Fujita Michi liếc nhìn Tạ Trì một cái, rồi lại nhìn về phía anh trai: “Hai người không định kết hôn sao?”
“Chuyện này để sau rồi nói, vẫn còn sớm mà.” Fujita Seino sợ Tạ Trì cảm thấy đường đột, lập tức chuyển chủ đề: “Tatsuji, chiều nay hai người định đi đâu?”
Hà Phong vẫn lạnh lùng không chút biểu cảm, chỉ tập trung ăn cơm: “Vẫn chưa có kế hoạch.”
Fujita Seino đề nghị: “Vậy chúng ta cùng đi xem phim đi.”
“Không, không được!” Fujita Michi liên tục từ chối, “Cứ xem phim xem phim mãi, xem đi xem lại mấy lần rồi, có gì hay đâu, nhạt nhẽo chết đi được.”
Fujita Seino hỏi: “Thế em nói xem, chúng ta làm gì bây giờ?”
Fujita Michi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chúng ta đi cưỡi ngựa đi!”
Tay Tạ Trì khựng lại một nhịp, cô vội vàng liếc nhìn Hà Phong. Anh đang dùng đũa đâm vào một con tôm, hơi dùng lực, đầu tôm đã đứt lìa khỏi thân.
“Chị dâu, chị biết cưỡi ngựa không?”
Chưa kịp để Tạ Trì trả lời, Hà Phong đang bóc tôm đã xen vào một câu: “Chưa kết hôn cũng chưa đính hôn, chị dâu cái gì.”
Fujita Seino cười ngượng nghịu: “Tatsuji nói đúng đấy, cứ gọi là chị thôi.”
“Được rồi, vậy chị ơi, chị biết cưỡi ngựa không?”
“Biết.”
Fujita Seino hơi bất ngờ: “Chưa nghe em nhắc đến bao giờ.”
Tạ Trì nói: “Nhiều năm rồi không cưỡi, e là không được như xưa nữa.”
Fujita Michi vỗ tay: “Vậy chúng ta đi cưỡi ngựa thôi, anh Tatsuji cưỡi ngựa giỏi lắm, nếu chị không thạo thì có thể để anh ấy dạy chị.”
Fujita Seino trưng cầu ý kiến Tạ Trì: “Em có muốn đi không? Chiều nay có việc gì khác không?”
“Không có việc gì, đi được.”
Hà Phong bóc một đĩa đầy những con tôm trắng nõn mọng nước, đưa cho Fujita Michi: “Này, ăn đi.”
Fujita Michi tinh nghịch lườm anh một cái: “Anh Tatsuji lại quên rồi, em bị dị ứng tôm mà.”
“Ồ, xin lỗi.” Hà Phong thu lại cái đĩa, “Lần sau sẽ không quên nữa.”
Fujita Michi ôm lấy cánh tay anh, đút cho anh một miếng kem đá mát lạnh: “Không sao đâu.”
Hà Phong nuốt miếng kem xuống, chẳng buồn cảm nhận lấy nửa phần hương vị của nó. Anh đẩy chiếc đĩa đầy tôm sang phía đối diện, bâng quơ nói một câu: “Đột nhiên không muốn ăn nữa, cô Tạ nếm thử xem, nãy giờ cô chưa đụng gì đến món này, hương vị cũng khá lắm đấy.”
Tạ Trì ngước mắt nhìn anh.
Hà Phong trưng ra bộ mặt cợt nhả: “Chắc là cô cũng không bị dị ứng đâu nhỉ?”
“Không dị ứng.” Tạ Trì đẩy chiếc đĩa nhỏ cho Fujita Seino, “Chỉ là tôi không thích ăn tôm.”
Fujita Seino đón lấy: “Cảm ơn em, vậy anh không khách sáo nữa nhé.”
Tạ Trì mặt không đổi sắc: “Anh nên cảm ơn em rể của anh thì hơn.”
Ánh mắt Fujita Seino di chuyển qua lại giữa hai người, luôn cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ, nhưng lại không nói rõ được là lạ ở chỗ nào: “Cảm ơn cậu.”
“Khách sáo rồi.” Hà Phong tựa lưng vào ghế, tùy ý cầm chiếc khăn tay bên cạnh lau miệng, rồi lại tiện tay tung nó lên bàn: “Tôi no rồi.”
Fujita Michi nhét nốt miếng kem cuối cùng vào miệng, nôn nóng đứng dậy: “Vậy chúng ta đi thôi.”
Fujita Seino nói: “Không gấp, vẫn chưa ăn xong mà.”
Fujita Michi vòng ra sau lưng kéo anh ta đứng dậy: “Đi trước đi, trên đường mua chút gì đó ăn là được, đã trưa rồi, chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”
Fujita Seino không chịu nổi sự lôi kéo của em gái, đành lau miệng đứng dậy: “Được rồi, đi thôi.”
Tạ Trì buông đũa, thấy Hà Phong đang nhìn mình, còn hơi nhướng mày hỏi: “Ăn no chưa?”
“Sắp no chết rồi.”
Hà Phong lười biếng đứng dậy, ngón tay chậm rãi lướt qua mặt bàn, dài giọng than thở một tiếng: “Đi cưỡi ngựa thôi.”
…
Fujita Michi kéo họ đi mua ít bánh mì và trái cây mang theo.
Hà Phong thấy Fujita Seino lái xe về phía chỗ ở thì hỏi: “Anh đang lái đi đâu thế?”
“Tôi không tìm được trường đua ngựa, phải để Yamashita dẫn chúng ta đi.”
“Dừng xe.”
“Sao vậy?”
“Để tôi lái cho.”
“Cậu biết đường sao?”
“Ừ.”
Fujita Seino dừng xe bên lề đường, hai người đổi chỗ cho nhau. Hà Phong nhanh chóng quay đầu xe, hướng về phía Tây.
“Cậu không thông thuộc đường xá Thượng Hải lắm phải không?”
“Ngoài tô giới ra thì còn lại tôi thuộc hơn anh.”
“Cậu từng đến Thượng Hải rồi sao?”
“Từng ở vài tháng.”
Fujita Michi nói với Tạ Trì: “Chắc là chị vẫn chưa biết, mẹ của anh Tatsuji là người Trung Quốc, tính ra thì anh ấy là một nửa người Trung Quốc đấy. Vì một số lý do mà anh ấy đã sống ở Trung Quốc rất nhiều năm, tám năm trước mới quay về Nhật Bản.”
Tạ Trì thuận theo lời cô: “Hóa ra là vậy, hèn chi nói tiếng Trung giỏi thế.”
Hà Phong liếc nhìn gương chiếu hậu, nhếch môi: “Hơi xa đấy, buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi.”
Tạ Trì quay mặt đi, né tránh ánh mắt của anh.
Hà Phong lái xe đến một trường đua ngựa xa nhất. Anh cũng không hoàn toàn thông thuộc đường sá, ra khỏi thành phố phải dừng lại hỏi người hai lần mới tìm thấy nơi.
Cả ba người còn lại đều đã ngủ thiếp đi.
Hà Phong nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, ngắm nhìn gương mặt lúc ngủ của Tạ Trì, không nỡ đánh thức cô.
Đêm qua anh lỡ hẹn, hẳn là cô đã thức trắng đêm.
Hà Phong lặng lẽ xuống xe đứng một lúc, hút đến điếu thuốc thứ ba thì Fujita Seino mới tỉnh dậy.
Anh dùng tay không dụi tắt thuốc, đi về phía họ.
…
Trường đua ngựa này tuy nằm ở nơi hẻo lánh, nhưng diện tích lại rất lớn, còn có cả một vùng ngoại ô hoang dã rộng mênh mông.
Hà Phong v**t v* bờm ngựa, bâng quơ buông một câu: “Hồi trước tôi cũng có một con ngựa đen, vừa to vừa oai.”
Tạ Trì rũ mắt, nhớ đến Tiểu Hắc.
Fujita Michi đang đeo miếng bảo hộ đầu gối, ngẩng đầu nhìn anh: “Thế bây giờ nó ở đâu rồi?”
“Mất rồi.” Hà Phong xắn tay áo, thuần thục nhảy lên ngựa, nhìn xuống cô từ trên cao: “Bị một lũ người xấu cướp mất, nó không phục nên bị chúng giết thịt rồi.”
Fujita Michi bĩu môi: “Thảm thế.”
Fujita Seino thấy Tạ Trì định lên ngựa thì hỏi: “Em không dùng đồ bảo hộ sao?”
“Không cần.”
Anh ta vừa định đỡ thì Tạ Trì đã nhanh nhẹn nhảy lên ngựa, hôm nay cô mặc bộ quần áo rộng rãi nên cử động rất tiện. Cô giật mạnh dây cương, thúc vào bụng ngựa, không nói lời nào đã phi nhanh ra xa.
Fujita Michi đội mũ vào: “Oa, chị ấy cưỡi giỏi thật đấy.”
Hà Phong mỉm cười quay đầu ngựa: “Hai người nhanh lên.”
Fujita Michi còn chưa chuẩn bị xong thì Hà Phong đã phóng đi mất dạng, cô liền hoảng hốt kêu to: “Này, đợi em với!”
Hà Phong cưỡi ngựa rất ngông, toàn chọn những con đường không lối mòn mà đi. Cả con ngựa như mọc trên người anh, cứ thế mặc anh tùy ý điều khiển.
Chẳng mấy chốc, anh đã nhanh chóng đuổi kịp Tạ Trì.
Tạ Trì chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, giống như đang dỗi.
Dường như muốn phân thắng bại, cô càng ra sức thúc ngựa chạy nhanh hơn.
Hà Phong lại chẳng hề muốn thắng cô, anh chạy sát bên cạnh: “Đêm qua có nhiệm vụ đột xuất, gần sáng mới về, lại sợ làm phiền em nghỉ ngơi nên anh không qua.”
Tạ Trì sớm đã hết giận rồi. Cô nén cười, đột ngột rẽ một vòng cua gấp, bỏ xa Hà Phong một đoạn.
May mà anh phản ứng nhanh, lập tức đuổi theo: “Nói gì đi chứ.”
“Không có gì để nói cả.”
Hà Phong liếc nhìn ra sau, hai anh em nhà kia đã xa đến mức chỉ còn lại hai chấm nhỏ. Anh quay lại nhìn Tạ Trì: “Em là người của Diên An à?”
“Ừ.”
“Em không hợp làm việc này đâu.”
“Sao anh biết em không hợp?” Tạ Trì khẽ cười liếc anh một cái, “Đừng có coi thường người khác.”
“Hang hùm miệng sói, không đơn giản như em nghĩ.”
“Anh làm được, em cũng làm được.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Em suốt ngày quấn quýt với tên giặc kia, còn định kết hôn nữa à? Nếu có ngày hắn cầu hôn thật, có phải em cũng định hiến thân luôn không?”
“Chẳng phải anh cũng suốt ngày quấn quýt với con giặc cái đó sao?”
“Anh là đàn ông, không chịu thiệt, nhưng em thì không được!”
Tạ Trì không thèm để ý đến anh nữa.
Hà Phong nắm lấy cánh tay cô, Tạ Trì sợ bị nhìn thấy nên lập tức gạt ra. Con ngựa dưới thân bỗng nhiên tăng tốc, cô mất thăng bằng, cả người đổ về phía sau.
Hà Phong nhanh thoăn thoắt ôm lấy eo cô, cả hai cùng lăn xuống ngựa.
Anh ôm chặt cô trong lòng, che chắn phần đầu cho cô, cả hai lăn vài vòng trên mặt đất mới dừng lại.
May mà cỏ mềm nên không có vấn đề gì lớn.
Bụi cỏ che lấp thân hình hai người, Hà Phong đỡ lấy gáy của cô: “Đau không?”
Tạ Trì gật đầu: “Đau lắm.”
“Đau ở đâu?”
“Đau trong lòng.”
“Tại sao không ăn?”
“Hả?”
“Tôm ấy, anh đặc biệt bóc cho em mà.” Hà Phong mất kiên nhẫn, cúi xuống định hôn cô.
Tạ Trì quay đi né tránh: “Họ đến kìa.”
“Tối nay anh sẽ tìm em.”
Họ không có thời gian để hàn huyên, Hà Phong hôn nhanh lên má cô một cái rồi kéo cô đứng dậy.
Tạ Trì phủi bùn đất và cỏ trên người: “Anh không sao chứ?”
Cánh tay Hà Phong bị cào vài vết đỏ, anh tùy ý phủi hai cái: “Da dày thịt béo, không sao.”
Fujita Seino vội vã chạy tới, thấy tay áo Hà Phong bị rách một đường thì hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Tạ Trì cố ý xoa cánh tay đi về phía anh ta: “Đi hơi nhanh nên bị ngã ngựa.”
Fujita Seino vội nhảy xuống ngựa kiểm tra cô từ đầu xuống chân: “Có bị thương chỗ nào không?”
“Không sao.”
Hà Phong vuốt lại tóc, đi về phía con ngựa đằng xa.
Chờ anh dắt hai con ngựa quay lại, Fujita Michi mới lững thững đi tới, không ngừng cằn nhằn: “Mọi người quá đáng thật đấy! Không được chạy nhanh thế nữa! Chị Vãn Chi, chị còn nói là không biết cưỡi! Cưỡi giỏi thế còn gì!”
Cô thấy Hà Phong bị thương, vội vàng tiến tới: “Sao lại rách áo thế này? Anh ngã à? Đã bảo đừng chạy nhanh thế rồi mà! Lỡ như ngã hỏng người bị biết làm sao bây giờ!”
“Không có gì, vết thương nhỏ thôi.” Hà Phong gạt tay cô ra, lại lên ngựa: “Seino, lại đây chạy với tôi vài vòng.”
“Làm sao tôi đuổi kịp cậu được.”
“Thử xem.”
…
Cưỡi ngựa suốt nửa buổi chiều, Fujita Michi vừa kêu đói vừa than mệt, mọi người bèn dừng lại tìm một chỗ trải tấm vải bạt ra rồi bắt đầu ăn uống. Trên thảm cỏ mọc đầy những bông hoa dại nhỏ xíu không biết tên, sắc trắng, tím, vàng, hồng đan xen trông vô cùng đẹp mắt.
Fujita Michi mệt đến mức nằm bò ra đất, vừa ăn bánh ngọt vừa đung đưa chân: “Anh Tatsuji, tết cho em một cái vòng hoa đi.”
Hà Phong lười động đậy, nằm ngửa nhìn trời: “Không biết tết.”
“Nói dối.” Fujita Michi bò về phía anh, “Anh biết mà.”
Cô định nằm đè lên người anh thì Hà Phong đã nhanh chóng giơ tay lên đẩy ra: “Nóng, đừng chạm vào anh.”
“Thế thì anh giúp em tết vòng hoa đi.” Fujita Michi hái một bông hoa trắng nhỏ huơ huơ trước mắt anh, “Anh nhìn xem, đẹp thế này mà! Anh Tatsuji, anh Tatsuji… anh nhìn một cái đi!”
Phiền chết đi được.
Hà Phong không muốn nghe cô lải nhải nữa, bèn tiện tay vơ ít hoa cỏ bắt đầu quấn lại. Fujita Michi đưa miếng bánh ngọt đến tận miệng anh. Hà Phong ngoảnh mặt đi: “Tránh ra chỗ khác, còn quấy rầy là anh không tết nữa đâu.”
Fujita Seino đi lấy nước chưa về, Tạ Trì ngồi một mình một phía, lắng nghe cuộc đối thoại của họ, tay chậm rãi gọt táo.
Rất nhanh, Hà Phong đã tết xong một chiếc vòng hoa, tùy tiện ném nó lên đầu Fujita Michi, phủi phủi tay rồi lại nằm xuống. Món đồ trông vô cùng lấy lệ và khó coi, nhưng vì do chính tay anh làm nên dù có xấu đến mấy cô cũng thích.
Fujita Michi quay sang hỏi Tạ Trì: “Đẹp không chị?”
“Xinh lắm.”
Hà Phong liếc trộm Tạ Trì một cái, chỉ thấy cô đang nhìn chằm chằm vào chiếc vòng hoa thô sơ kia, ý cười trong mắt không sao giấu nổi. Anh tiện tay vớ được quả quýt, ném cho Tạ Trì. Cô chuẩn xác đón lấy, sững lại vài giây rồi nói một câu cảm ơn. Hà Phong không đáp lại, dời mắt nhìn lên bầu trời xanh biếc, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Fujita Seino mang nước về, ngồi xuống cạnh Tạ Trì, vặn nắp chai nước đưa cho cô: “Em uống chút nước đi.”
“Cảm ơn anh.”
Fujita Michi khoe khoang chiếc vòng hoa trên đầu với anh trai: “Anh xem này, anh Tatsuji tặng em đấy.”
Fujita Seino nhìn đống cỏ dại đó, nói dối: “Đẹp lắm.”
Fujita Michi hớn hở lại bò đến cạnh Hà Phong, nhéo mũi anh: “Đừng ngủ nữa, dậy uống nước đi.”
Hà Phong gạt tay cô ra, xoay người quay lưng về phía họ: “Đừng chạm vào anh, buồn ngủ.”
Tạ Trì vừa bóc quýt vừa cười, Fujita Seino thấy hôm nay cô có vẻ rất vui, trong lòng cũng thấy vui theo: “Em thích cưỡi ngựa đến thế sao?”
Tạ Trì gật đầu: “Vâng, thích lắm.”
“Vậy sau này chúng ta thường xuyên đến đây nhé.”
“Vâng.”
“Anh thấy ở bên kia có một khóm hoa rất đẹp, nhưng lại không nỡ hái.” Fujita Seino nắm tay cô kéo dậy, “Anh đưa em đi xem.”
Anh ta dắt Tạ Trì đi, hai người rời khỏi nơi đó.
Hà Phong mở mắt, ánh mắt dõi theo bóng lưng họ, bên tai là giọng nói như súng liên thanh của Fujita Michi. Anh mất kiên nhẫn thốt lên một câu: “Đừng ồn nữa.”
Fujita Michi bĩu môi, lắc vai anh: “Làm gì mà hung dữ thế.”
Anh bật dậy bỏ đi, Fujita Michi đuổi theo: “Anh đi đâu đấy?”
Hà Phong lên ngựa phóng đi mất, cô muốn đuổi theo cũng không kịp nữa.
…
Chạng vạng tối, họ lái xe trở về.
Hà Phong giữ nguyên bộ mặt không cảm xúc nhìn con đường phía trước, trông cực kỳ nghiêm nghị.
Trời sắp tối hẳn, anh bỗng dừng xe lại.
“Sao thế?” Fujita Seino hỏi.
“Lạc đường rồi.”
“…” Fujita Seino nhìn ngó xung quanh, nơi đồng không mông quạnh này, đến cả phương hướng anh ta còn chẳng phân biệt nổi, “Vậy thì quay lại đường cũ, tìm cách khác xem.”
“Đường cũ cũng không thấy đâu nữa.”
“…”
Hà Phong nhìn qua gương chiếu hậu, hỏi Tạ Trì: “Cô có biết đây là đâu không?”
“Hình như là…”
Chưa đợi cô nói xong, Hà Phong đã cướp lời, nói với Fujita Seino: “Hai người đổi chỗ đi, để cô ấy lên đây chỉ đường cho tôi.”
Fujita Seino mở cửa bước xuống: “Em lên phía trước ngồi đi.”
“Vâng.”
Tạ Trì vừa ngồi vững, Hà Phong đã nhấn ga phóng vọt về phía trước.
“Chậm một chút.”
Anh nhếch môi nở một nụ cười đầy ẩn ý, dùng giọng điệu pha lẫn ý cười chậm rãi đáp: “Được thôi.”
Lái được một lúc, Fujita Seino hỏi: “Đã nhận ra đường chưa?”
Hà Phong “ừ” một tiếng.
“Thế thì tốt, đêm hôm khuya khoắt, lái chậm thôi.”
…
Bên ngoài trời đã tối đen như mực.
Hà Phong đưa họ chạy lòng vòng, Tạ Trì nhìn chiếc xe cứ đi quanh quẩn tới lui, trong lòng hiểu rõ anh đang toan tính điều gì.
Hai anh em ở ghế sau đã tựa vào nhau ngủ thiếp đi. Hà Phong nhìn ra sau một cái, rồi vươn tay nắm chặt lấy tay Tạ Trì. Cô co ngón tay lại, lo lắng nhìn ra sau, sợ họ đột nhiên tỉnh giấc nên đẩy tay anh ra.
Hà Phong bỗng ghé mặt lại gần, chỉ chỉ vào má mình, ra hiệu bảo cô hôn một cái.
Tạ Trì chỉ tay ra phía sau, lắc đầu.
Một tay Hà Phong giữ vô lăng, nghiêng người định hôn cô, Tạ Trì lập tức ngăn anh lại.
Hà Phong ngồi ngay ngắn trở lại, mấp máy môi hỏi: Sợ à?
Tạ Trì không trả lời, cô quay mặt đi, nắm lấy tấm rèm lụa trắng muốt trên xe, khóe môi khẽ cong lên.
Thấy cô cười, Hà Phong đút tay vào tui, lấy ra một món đồ nhỏ đưa đến trước mặt cô.
Đó là một chiếc nhẫn tết bằng cỏ. Tuy mảnh và nhỏ nhưng lại tinh xảo đến mức không giống thành phẩm được làm từ tay một người đàn ông.
Tâm trạng vốn đã tốt nay còn tốt hơn.
Cô nhận lấy, tự đeo vào ngón áp út rồi giơ tay lên cho anh xem.
Hà Phong lại liếc nhìn ghế sau, đưa ngón tay cái nhẹ nhàng ấn lên môi cô.
Tạ Trì nhìn anh với vẻ thắc mắc.
Hà Phong thu tay về, hôn lên ngón tay vừa chạm vào môi cô, rồi nghiêng mặt nhìn cô, dịu dàng nói không thành tiếng:
“Đừng buồn nữa.”
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.