1.411 chữ · ~10 phút đọc
"Gia, em tên là..."
"Được rồi."
Tiêu Ninh gạt phắt chén rượu mà tiểu quán đang đưa tới, thiếu kiên nhẫn nhíu mày nói:
"Ngươi ngồi xa ra một chút."
Nụ cười lả lơi trên mặt y cứng đờ trong thoáng chốc, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.
Tiêu Ninh từ trong ngực lấy ra một cuốn sổ nhỏ, tiện tay vơ lấy chiếc bút trên bàn bên cạnh, bảo:
"Ta hỏi cái gì, ngươi cứ thật thà mà nói."
Hắn nghĩ nghĩ, lại từ bên hông móc ra mấy viên vàng vụn, nói tiếp:
"Không được nói hươu nói vượn với ta, trả lời cho hẳn hoi, chỗ này đều là của ngươi."
Tiểu quán ngay lập tức ngồi thẳng lưng, cung kính đáp:
"Gia muốn hỏi gì ạ?"
Tiêu Ninh tự rót cho mình một bát rượu rồi uống cạn sạch, sa sầm mặt hỏi:
"Bình thường lúc hành phòng, làm thế nào mới khiến người ta bớt đau?"
Tiểu quán ngẩn ra một lúc lâu mới mở miệng: "Gia ơi, chuyện này thì môn đạo nhiều vô kể..."
...
Khi Tiêu Ninh về đến nhà, Thẩm Vân Giai vẫn chưa ngủ. Y ngồi bên bàn, ánh nến le lói hắt lên gương mặt, thời gian qua dường như y lại gầy đi, bộ y phục vốn dĩ vừa vặn nay trông lại có phần rộng thênh thang.
"Đợi ta?"
Tiêu Ninh đẩy cửa bước vào, ngồi xuống bên giường.
Thẩm Vân Giai đi đến trước mặt hắn, quỳ thụp xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào chậu nước rửa chân đã chuẩn bị sẵn cho Tiêu Ninh:
"Nước lạnh rồi, để ta đi đun thêm chút nữa."
Tiêu Ninh nắm chặt lấy tay Thẩm Vân Giai, kéo mạnh y vào lòng:
"Không cần."
Thẩm Vân Giai va vào lồng ngực Tiêu Ninh, mùi rượu hòa lẫn với mùi phấn son nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày y lập tức trào ngược vị chua, suýt chút nữa là nôn ra.
"Thiếu gia sao muộn thế này mới về, ngài đã đi đâu?"
Thẩm Vân Giai nén lồng ngực, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn mà hỏi.
Tiêu Ninh nới lỏng vòng tay, cởi bỏ ngoại y ném sang một bên, đáp:
"Không phải việc ngươi nên hỏi."
Thẩm Vân Giai quả nhiên không hỏi nữa, chỉ thoát khỏi vòng tay Tiêu Ninh, đứng lặng bên cửa không nói lời nào.
"Đứng xa thế làm gì?"
Tiêu Ninh gắt gỏng:
"Lại đây."
Thẩm Vân Giai rủ mắt, trong lòng dâng lên vị chua xót, không nhịn được mà hỏi:
"Thiếu gia thật sự đã đến ngõ Nam Cửu sao?"
Tiêu Ninh khựng lại, thần sắc lập tức trở nên u ám:
"Ngươi biết cũng nhiều đấy nhỉ."
Thẩm Vân Giai cười khổ một tiếng, xoay người định rời đi. Nhưng chưa kịp bước ra khỏi cửa một bước, y đã bị Tiêu Ninh túm lấy, ném ngược trở lại giường. Giường gỗ vang lên tiếng động trầm đục, đầu óc Thẩm Vân Giai trống rỗng trong chớp mắt, đến khi hoàn hồn lại, cả người đã đau đến mức run lẩy bẩy.
"Thẩm Vân Giai, ngươi đang làm mình làm mẩy với ai?"
Tiêu Ninh lửa giận ngút trời, bóp chặt cổ tay Thẩm Vân Giai như muốn bóp nát đốt xương gầy guộc kia,
"Ta đi đâu thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi quá đề cao bản thân mình rồi đấy."
Thẩm Vân Giai khó khăn hít thở, vùng bụng dưới như bị vật sắc nhọn khuấy đảo, xé rách tâm can, đau đến mức không còn sức để mở lời.
Tiêu Ninh không rõ trong lòng là thẹn hay là giận:
"Ta đúng là đã đến ngõ Nam Cửu đấy, những hạng phấn son tầm thường ở đó còn biết điều hơn ngươi nhiều. Từ bao giờ đến lượt ngươi chất vấn ta? Ta giữ ngươi lại vài ngày, ngươi thật sự coi chúng ta là phu thê rồi sao?"
Gương mặt Thẩm Vân Giai trắng bệch, y co rúm người lại, trước mắt từng trận tối sầm.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
"Thẩm Vân Giai, tay ngươi nhuốm máu của Tạ gia ta, đời này ta sẽ không bao giờ quên."
Tiêu Ninh lặp lại trong lòng, giống như đang nhắc nhở bản thân hơn là nói cho y nghe. Hắn chợt thấy mình thật nực cười, kẻ dưới thân này vốn dĩ có thù máu với mình, vậy mà hắn hết lần này đến lần khác như bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, thế nào cũng không nỡ xuống tay tàn độc.
Thẩm Vân Giai thấy trời đất quay cuồng, một dòng ấm nóng từ dưới thân thấm ra.
Y yếu ớt đưa tay níu lấy ống tay áo của Tiêu Ninh, khàn giọng gọi:
"Thiếu gia..."
Tiêu Ninh hất tay y ra, không thèm nhìn y lấy một cái, vớ lấy ngoại y khoác vội lên người rồi đẩy cửa bỏ đi.
Thẩm Vân Giai trơ mắt nhìn cánh cửa bị sập mạnh, gió tạt làm tắt ngấm ngọn nến duy nhất trên bàn, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối mịt mùng.
Cánh cửa y quán bị đá văng, lão Chu suýt chút nữa lăn từ trên giường xuống đất. Lão lờ mờ xoa mặt mới nhìn rõ người tới.
"Ngươi hà tất cứ phải gây hấn với hai miếng ván cửa nhà ta thế hả."
Lão Chu vò mái tóc rối bù, khoác áo xuống giường.
Tiêu Ninh vớ lấy chiếc ghế băng dài ngồi xuống, đập hai vò rượu lên bàn.
"Nhẹ tay thôi, đêm hôm khuya khoắt, mình không ngủ thì người ta cũng phải ngủ chứ."
Lão Chu tìm quanh quẩn một hồi mới thấy hai chiếc bát sạch, mở niêm phong rót đầy rượu.
Tiêu Ninh bưng bát rượu lên, lầm lì không nói, chỉ coi rượu như nước mà dốc ngược vào họng.
"Sao thế? Cãi nhau với nương tử à?"
Lão Chu chạm bát với Tiêu Ninh, hớp một ngụm.
"Y không phải."
Tiêu Ninh cười lạnh:
"Y vốn dĩ chẳng muốn gả cho ta."
Lão Chu vừa rót rượu vừa lắc đầu:
"Người ta không muốn gả cho ngươi mà lại để yên cho ngươi giày vò như thế? Vì cái gì? Vì mấy cái bánh nướng của ngươi chắc?"
"Ngươi không hiểu đâu."
Tiêu Ninh ngửa cổ dốc cạn rượu.
"Được rồi, ta không hiểu, hai đứa cứ việc mà giày vò nhau đi."
Lão Chu vuốt cằm cảm thán:
"Dẫu sao đời người cũng chỉ mấy chục năm, hối hận cũng được, đau khổ cũng xong, chớp mắt là qua cả thôi."
Rượu vào họng cuộn lên vị cay nồng, Tiêu Ninh uống hết bát này đến bát khác.
Uống hết nửa vò, hắn bỗng nhiên đứng bật dậy định bỏ về. Lão Chu giữ lại:
"Sao không uống nữa?"
Tiêu Ninh cảm thấy tim đập nhanh một cách vô cớ:
"Không uống nữa."
Lão Chu cũng không cản, chỉ tay ra cửa:
"Nghĩ thông suốt là tốt rồi, đi đi, đi đi."
Tiêu Ninh quay đầu bước đi, càng đi lòng càng bồn chồn loạn nhịp, gần đến cửa nhà thì gần như là chạy thục mạng về. Đẩy cửa vào, trong nhà yên tĩnh đến lạ thường, giữa màn đêm chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp của chính mình.
"Thẩm Vân Giai."
Tiêu Ninh ngồi bên giường, lay nhẹ người đang nằm trên đó.
Người trên giường bất động, không hề có phản ứng.
"Thẩm Vân Giai?"
Tiêu Ninh lắc lắc cánh tay y, trong không khí dường như thoang thoảng mùi tanh ngọt của máu. Hắn luống cuống tìm mồi lửa, ánh sáng vừa lóe lên đã soi rõ gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc của Thẩm Vân Giai, và màu đỏ chói mắt nơi vạt áo.
Trong đêm tối, Tiêu Ninh bế Thẩm Vân Giai, lần thứ hai đá tung cánh cửa rách nát của lão Chu.
Lão Chu đang say khướt, bị Tiêu Ninh dội nửa ấm trà lạnh vào đầu mới tỉnh lại, định nổi khùng thì thấy đôi mắt đỏ ngầu của Tiêu Ninh gí sát mặt mình, dáng vẻ như trời sập đến nơi.
"Sao... sao thế này?"
Lão Chu mơ màng không phân biệt nổi là thật hay mơ.
"Ngươi mau xem cho y đi."
Giọng Tiêu Ninh run rẩy, cẩn thận đặt người trong lòng lên sập gỗ.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
8 ch
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
11 ch
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
60 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.