1.502 chữ · ~11 phút đọc
Thẩm Vân Giai khó xử cầm đũa lên, miễn cưỡng gắp hai miếng thức ăn.
Gần đây y hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn, thân thể mệt mỏi rã rời. Nghĩ lại, có lẽ là do độc tính của Uổng Đoạn Trường đang bắt đầu tác quái.
...
Triệu Sinh không quay lại lần nào nữa, ngay cả chiếc bát cũng không trả. Thẩm Vân Giai cũng sớm quên mất gã hàng xóm nợ bát này. Tiêu Ninh hai ngày nay lại đang giận dỗi y, sắc mặt trầm xuống đen ngòm như đáy nồi.
Thẩm Vân Giai mọi bề cẩn trọng, vậy mà cũng chẳng đổi lại được một cái nhìn thẳng của Tiêu Ninh. Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là chuyện trong phòng, trước đây Tiêu Ninh muốn giày vò y trên giường, Thẩm Vân Giai trước nay đều thuận theo.
Thế nhưng đêm kia, y thực sự là sức cùng lực kiệt, bị Tiêu Ninh ấn xuống làm đến một nửa thì bụng dưới từng trận co thắt đau đớn khó nhịn, chỉ trong chốc lát mồ hôi lạnh đã thấm đẫm sống lưng.
"Thiếu gia... đau..."
Thẩm Vân Giai ôm lấy bụng dưới, lần đầu tiên mở miệng cầu xin.
Sắc mặt Tiêu Ninh lập tức trở nên khó coi. Vì sợ làm y bị thương, hắn rõ ràng đã rất cẩn thận rồi. Thẩm Vân Giai đau đến mức đầu óc choáng váng, thừa dịp Tiêu Ninh không để ý, y không nhịn được mà hơi lùi lại phía sau.
Hành động này triệt để chọc giận Tiêu Ninh. Hắn mạnh bạo đẩy Thẩm Vân Giai ra, vơ lấy y phục rồi bước xuống giường, đẩy cửa ra ngồi ngay đầu cầu thang mà hờn dỗi.
Thẩm Vân Giai kéo lê thân thể đau nhức, từng bước một lết đến phía sau hắn, đưa tay vòng qua ôm lấy eo hắn, khẽ nói:
"Thiếu gia, vào phòng đi."
Trong lòng Tiêu Ninh có chút ủy khuất, im lặng nửa ngày mới thốt ra một câu:
"Làm gì mà đau đến thế."
Thẩm Vân Giai mệt mỏi tựa trán vào lưng Tiêu Ninh, dịu dàng đáp:
"Vâng, không đau. Là do ta vô dụng..."
"Ngươi cố ý."
Tiêu Ninh bực dọc nói.
Thẩm Vân Giai thở dài:
"Ta biết sai rồi."
"Muộn rồi, ta đã không còn hứng thú với ngươi nữa."
Tiêu Ninh lòng cứng như sắt:
"Thẩm Vân Giai, ta không phải không có ngươi là không sống nổi."
Thẩm Vân Giai hơi ngẩng đầu lên, nhìn bờ lưng nay đã rộng mở của Tiêu Ninh, thẫn thờ hỏi:
"Thiếu gia sau này còn cưới người khác không?"
Tiêu Ninh lạnh lùng đáp:
"Có gì mà không thể."
Thẩm Vân Giai cười khổ:
"Thiếu gia muốn tìm một người thế nào?"
Tiêu Ninh khựng lại, câu hỏi này hắn chưa từng nghĩ tới, đành nói:
"Ngươi muốn ta tìm người thế nào?"
Thẩm Vân Giai ngoái đầu nhìn cánh cửa noãn các đang đóng chặt trong phòng, nghiêm túc nói:
"Có thể đối tốt với Tiểu Hoàn một chút là được."
Tiêu Ninh lôi Thẩm Vân Giai từ sau lưng mình ra, chỉ tay về phía đại môn:
"Cút."
Cứ như vậy, Thẩm Vân Giai bị Tiêu Ninh nhốt ngoài cửa, ngồi suốt nửa đêm để tĩnh tâm suy xét lại lỗi lầm của mình.
Gần đến lúc rạng đông, khi Tiêu Ninh bế Thẩm Vân Giai đang ngủ thiếp đi bên cửa về giường, hắn mới phát hiện trên chiếc quần tiết trắng muốt của y lấm tấm vài vệt đỏ thẫm.
Tiêu Ninh cứ ngỡ mình lại làm y bị thương. Hắn không biết những đôi phu thê khác chung chăn gối ra sao, chuyện này lý ra phải là niềm vui của hai người, tại sao Thẩm Vân Giai lần nào cũng mang thương tích trong tay hắn.
Vì lẽ đó, Tiêu Ninh suốt hai ngày không cho Thẩm Vân Giai lấy một sắc mặt tốt.
Thẩm Vân Giai không còn cách nào, nén cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới, đến đêm chủ động cầu hoan, ý đồ muốn làm nguôi ngoai cơn giận của thiếu gia.
Nhưng Tiêu Ninh sắt đá quyết tâm sinh sự, còn mỉa mai Thẩm Vân Giai là hạng người không biết liêm sỉ.
Kẻ "không biết liêm sỉ" Thẩm Vân Giai đành phải ôm Tiểu Hoàn ngủ trong noãn các suốt hai ngày.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Hôm ấy, trời hãy còn sớm, Tiêu Ninh ném hết việc ở tiệm cho Thẩm Vân Giai, chỉ để lại một câu:
"Cơm tối không cần đợi ta."
"Thiếu gia định đi đâu?"
Tiêu Ninh chỉ đáp:
"Không liên quan đến ngươi."
Thẩm Vân Giai có chút không yên tâm, nhưng vẫn không đi theo, chỉ lặng lẽ nhào nốt chỗ bột còn lại để dành mai làm bánh.
Đến chập tối, khi Thẩm Vân Giai đang chuẩn bị thu dọn sạp hàng, bà Vương đầu phố xách giỏ đi tới, nghển cổ nhìn quanh một vòng rồi hỏi:
"Tiểu Thẩm à, sao chỉ có mình cháu ở đây thế này?"
Thẩm Vân Giai gói hai cái bánh nướng cuối cùng cho bà Vương, nói:
"Biểu ca có việc ra ngoài rồi ạ."
Bà Vương nhận bánh xong cũng không vội đi, hỏi tiếp:
"Đi đâu rồi?"
Thẩm Vân Giai vừa lau bàn vừa nhẹ giọng đáp:
"Chắc là đi mua rượu ạ."
Bà Vương nhìn trái nhìn phải một hồi, hạ thấp giọng nói:
"Tiểu Thẩm, bà nói cho cháu nghe, vừa nãy thằng Ba nhà bà đi làm về, bảo là thấy biểu ca cháu ở ngõ Nam Cửu đấy."
Thẩm Vân Giai nghe xong chỉ khẽ "vâng" một tiếng.
Bà Vương vội đặt cái giỏ xuống, ghé sát đầu lại gần hơn, cuống quýt:
"Tiểu Thẩm à, cháu có biết ngõ Nam Cửu là nơi nào không?"
Thẩm Vân Giai sợ bà Vương ngã nhào vào thùng bột nên vội tay đỡ lấy bà, nói:
"Cháu không biết, bình thường cháu ít khi ra ngoài lắm."
Bà Vương thở dài, vỗ đùi một cái:
"Cháu đừng trách bà nhiều chuyện, bà thấy cháu một mình nuôi con không dễ dàng gì. Cái ngõ Nam Cửu đó là nơi đàn ông tìm thú vui, trong đó ấy à... ôi chao... không nói được, không nói được đâu!"
Thần sắc Thẩm Vân Giai vẫn bình thản:
"Có lẽ là nhìn nhầm thôi ạ."
"Thằng Ba nhà bà không phải hạng nói càn đâu. Nhưng bà cũng chỉ nói thế thôi, cháu đừng để tâm quá. Cháu dung mạo xinh đẹp thế này, lại đảm đang tháo vát, biểu ca cháu chắc không phụ lòng cháu đâu."
Bà Vương xách giỏ vừa đi vừa ngoái đầu:
"Đừng nghĩ nhiều, mấy đứa trẻ ranh này cứ cậy trẻ khỏe mà nghịch ngợm thôi, qua vài năm là ổn ấy mà."
Hơi ấm nơi đáy mắt Thẩm Vân Giai tan biến, y ngước nhìn trời đã dần sẩm tối. Y nhớ năm xưa bên bờ Tần Hoài ở Kim Lăng, đèn hoa rực rỡ, cảnh sắc phồn hoa cũng chưa từng làm mê đắm mắt thiếu gia. Lại nghĩ đến mấy ngày nay Tiêu Ninh đối xử lạnh nhạt với mình, lẽ nào thực sự chê y không biết hầu hạ, nên mới tự đi tìm lạc thú bên ngoài.
Nghĩ càng nhiều tâm tư càng loạn, kéo theo cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới càng thêm dữ dội, y đành phải bám vào khung cửa chậm rãi ngồi thụp xuống, chống chọi qua một trận mới gượng dậy dọn dẹp cửa tiệm.
...
Khi trời tối hẳn, ngõ Nam Cửu mới bắt đầu náo nhiệt.
Tiêu Ninh tìm đến lầu xanh lớn nhất phố này, vừa bước chân vào, mụ tú bà đã tươi cười hớn hở ra đón:
"Tiểu ca lần đầu tới sao, trông mặt lạ quá nhỉ."
Tiêu Ninh sa sầm mặt, tùy tiện bốc một nắm vàng vụn nhét vào tay mụ tú bà, đi thẳng vào vấn đề:
"Ta muốn tìm kẻ nào kinh nghiệm đầy mình, kỹ năng tốt nhất ở đây."
Thời buổi này, kẻ có tiền thường thích ra vẻ thanh cao, điểm mấy người biết ngâm thơ đối đáp, biết gảy đàn vẽ tranh đến bầu bạn. Kẻ trực diện như Tiêu Ninh thật sự hiếm thấy.
Tú bà nhận được vàng thì mừng rỡ, liên tục gật đầu:
"Gia cứ yên tâm, bảo đảm khiến gia tới đây là sảng khoái từ đầu tới chân, mời gia lên lầu."
Trên lầu ngược lại khá yên tĩnh, Tiêu Ninh ngồi trong phòng kiên nhẫn chờ đợi, một lát sau có người đẩy cửa bước vào.
Người tới trông tuổi tác không còn nhỏ, vận hồng y mỏng dính, mùi phấn son nồng nặc. Hắn tiến đến trước mặt Tiêu Ninh, khom lưng rót rượu cho hắn, dưới lớp cổ áo trễ nải là một làn da trắng trẻo mịn màng.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
8 ch
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
11 ch
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
60 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.