4.636 chữ · ~31 phút đọc
Đôi môi khẽ mấp máy, Cố Phỉ đỏ bừng mặt, nhỏ giọng làm nũng trong lòng Phó Kim Khê.
"Học tỷ, có thể đừng vẽ nữa được không?"
"Tại sao?"
Phó Kim Khê hơi nheo mắt, ánh mắt có chút nguy hiểm cúi nhìn cô, mang dáng vẻ nếu Cố Phỉ không đưa ra được lý do chính đáng, thì nàng sẽ cắn cô một cái.
"... Ngại lắm, em không dám nhìn."
Đỏ mặt kìm nén hồi lâu, Cố Phỉ mới ôm lấy eo nàng, xấu hổ đáp.
"Tiểu b**n th** mà cũng biết xấu hổ cơ à?"
Nàng hừ nhẹ, véo nhẹ vành tai cô, rồi dùng chân cọ cọ vào cẳng chân Cố Phỉ dưới nước.
Đối diện với khuôn mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ của cô, rất lâu sau, Phó Kim Khê mới chậm rãi nhếch môi, nhượng bộ.
"Không vẽ cũng được, vậy trước tiên em vứt bức ảnh chụp cùng Tần Thanh Vi đi, rồi chuyện gì chị cũng sẽ nghe theo em hết."
"..."
Cố Phỉ mím môi nhìn thẳng vào mắt nàng, lại không chút tự tin mà vạch trần lời nói dối của Phó Kim Khê.
"Chị đang gạt em đúng không, học tỷ mới không thèm nghe theo em..."
Cố Phỉ dám chắc rằng, nếu cô thật sự làm theo ý Phó Kim Khê mà vứt bức ảnh đó đi, thì bức tranh trong phòng làm việc chắc chắn sẽ xuất hiện ngay trong phòng tân hôn của cô và Thanh Vi vào ngày mai.
Trở thành minh chứng cho việc Phó Kim Khê đã giành phần thắng trong cuộc chiến với "chính mình".
Mỉm cười cong mắt, Phó Kim Khê không nhịn được mà hôn lên môi Cố Phỉ một cái.
"Không tin chị đến thế à? Phỉ Phỉ không sợ làm tổn thương trái tim chị chút nào sao?"
Miệng thì nói vậy, nhưng trên mặt Phó Kim Khê lại chẳng lộ ra chút đau lòng nào, ngược lại còn tràn đầy sự tán thưởng đối với mức độ hiểu rõ nàng của Cố Phỉ.
Nàng bây giờ cũng chẳng thèm vội vàng phân cao thấp với Tần Thanh Vi nữa, dù sao thì những gì Tần Thanh Vi có, nàng đều có cả.
Dù là tình yêu của Cố Phỉ, hay là một tổ ấm nhỏ độc nhất vô nhị.
Thậm chí, đổi một góc nhìn khác, Phó Kim Khê còn cảm thấy mình vẫn có phần nhỉnh hơn.
Tần Thanh Vi dỗ dành Cố Phỉ kết hôn với cô ta thì đã sao? Bây giờ chẳng phải Cố Phỉ vẫn suốt ngày xoay quanh nàng đó thôi?
Tần Thanh Vi chẳng qua chỉ hơn nàng một tờ giấy đăng ký kết hôn mà thôi, nàng mới không thèm ghen tị...
Sớm muộn gì nàng cũng phải chia rẽ hai người này, để Cố Phỉ ly hôn với Tần Thanh Vi, sau đó kết hôn với nàng một lần nữa.
Nhưng nói thì nói là thế, nghĩ đến cuộc hôn nhân đầu tiên của Cố Phỉ không phải là cùng mình, Phó Kim Khê vẫn tức giận đến mức trong lòng dậy sóng.
Nàng nhìn Cố Phỉ trước mặt, suy nghĩ một lát rồi cất giọng dịu dàng bên tai cô.
"Ngày mai đi cùng chị đến Cục Dân chính một chuyến thì sao, Phỉ Phỉ?"
Chỉ cần nàng giả vờ đóng vai Tần Thanh Vi để ly hôn với Cố Phỉ, sau đó đổi lại họ tên trên giấy tờ, dùng tên của chính mình để kết hôn lại với Cố Phỉ...
"... Đi đến đó làm gì ạ?"
Mạch não Cố Phỉ nhất thời không theo kịp vợ mình, cô ngơ ngác chớp chớp mắt, khi chạm phải những toan tính nhỏ trong đáy mắt Phó Kim Khê, trong lòng cô bất giác rùng mình.
"Cả đời này em sẽ không bao giờ làm thủ tục ly hôn đâu."
"..."
Bị đoán trúng tâm tư, đuôi mắt Phó Kim Khê đỏ lên, trừng mắt nhìn cô.
"Vậy thì không cho em hôn chị."
"..."
Lại chọc cho vợ giận rồi, Cố Phỉ tủi thân nhìn nàng một cái, sau đó chủ động mặc lại mảnh vải màu xanh nhạt đang trôi nổi trên mặt nước cho nàng.
Khi thắt lại sợi dây nhỏ sau gáy cho Phó Kim Khê, Cố Phỉ nhìn nàng đầy mong đợi, cố tình lên tiếng hỏi.
"Học tỷ, vậy tối nay có phải em sẽ được ngủ một mình trên chiếc ghế sofa dài và rộng ở phòng khách không?"
"... Mơ đi."
Phó Kim Khê bị chọc tức không nhẹ, vỗ một cái lên mặt nước, nhào tới dìm Cố Phỉ chìm xuống nước cùng mình.
"Em chỉ được ngủ với chị... Ưm..."
Lời còn chưa dứt, nàng đã bị Cố Phỉ đang cười tươi rói hôn lên môi.
"Cố Phỉ khốn kiếp..."
Lầm bầm lầu bầu, Phó Kim Khê nhận ra mình đã mắc mưu, đầy thẹn thùng và tức giận cắn nhẹ vào đầu lưỡi Cố Phỉ.
Trong hồ bơi mát lạnh, hai người đắm chìm trong nụ hôn dưới nước...
......
Đến khi ngoi lên mặt nước lần nữa, đôi chân Phó Kim Khê đã nhũn ra, nàng nằm hẳn lên lưng Cố Phỉ, vừa chỉ đạo cô cõng mình lên lầu, vừa véo tai cô, hừ nh.
"Đáng lẽ nên để em tự ngủ một mình ngoài sofa, khỏi phải để em suốt ngày giăng bẫy chị..."
"Em đều học từ học tỷ cả đấy."
Đôi mắt cong cong, cô không hề chột dạ mà bật cười đáp lại, hơi nghiêng người, đưa chiếc khăn tắm trên ghế nằm ra sau cho Phó Kim Khê.
"Học tỷ che một chút đi, coi chừng cảm lạnh đó."
Nàng móc ngón tay nhận lấy, cúi đầu nhìn một dải vết hôn mới xuất hiện trên người mình, không nhịn được mà dùng mũi chân đá nhẹ ở sau lưng Cố Phỉ.
"Lúc ở hồ bơi sao em không nói?"
"... Vì lúc đó em đã bị học tỷ làm cho mê muội rồi."
Khuôn mặt Cố Phỉ đỏ bừng, đáp lại vô cùng chân thành.
Hơn nữa, ngâm mình trong hồ bơi lâu như vậy cũng không thấy lạnh.
Còn hiện tại vừa bước lên thì bị gió lạnh thổi qua, cô mới chợt thấy hơi lạnh.
Nghe vậy, Phó Kim Khê đang quấn khăn tắm lên người không khỏi nhếch môi. Mặc dù trong lòng được những lời ngọt ngào của Cố Phỉ dỗ cho rất vui vẻ, nhưng ngoài miệng thì vẫn cố tình phản bác.
"Háo sắc thì cứ việc nói thẳng, tiểu b**n th** không cần tìm nhiều lý do như vậy đâu."
Khuôn mặt Cố Phỉ ửng đỏ, bất lực nhếch môi, ngoan ngoãn gật đầu.
"Học tỷ nói đúng, em là đồ b**n th** háo sắc, trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc làm sao để được thân mật với học tỷ, không gặp học tỷ một phút thôi là em đã như người mất hồn, sống không nổi..."
"Làm gì mà nghiêm trọng thế hả?"
Nàng nằm trên lưng Cố Phỉ, mỉm cười xoa xoa vành tai cô, vô cùng hài lòng mà hôn lên mặt Cố Phỉ một cái.
"Miệng ngọt quá, tối nay sẽ thưởng cho em dùng miệng làm chị..."
Vành tai ửng đỏ, Cố Phỉ nắm lấy khoeo chân nàng, nhẹ nhàng đỡ lên, không nhịn được mà đỏ mặt.
Cô cảm thấy mình đúng là người hạnh phúc nhất trên đời này, ngày nào cũng được nhận phần thưởng độc quyền từ vợ...
***
Sau khi tắm rửa vệ sinh cá nhân xong, Cố Phỉ xuống bếp chuẩn bị bữa tối cho cả hai.
Sau khi hoàn thành bức tranh trong phòng làm việc, Phó Kim Khê cũng đi theo vào bếp.
Nàng ngó đầu nhìn miếng cá Cố Phỉ đang ướp trên đĩa, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, im lặng một lúc rồi mới lên tiếng.
"Phỉ Phỉ, em và Tần Thanh Vi quen nhau như thế nào?"
"..."
Bị hỏi cho sợ đến mức không dám cử động, Cố Phỉ vô thức nín thở.
"Sao tự nhiên học tỷ lại hỏi em chuyện này ạ?"
"Chỉ là tò mò thôi."
Giọng điệu vô cùng thản nhiên, Phó Kim Khê nhìn đôi bàn tay đang khựng lại giữa không trung của cô, không nhịn được mà mỉm cười.
"Sao thế, sợ chị giận à?"
"Ừm..."
Cô nhỏ giọng đáp, quay đầu nhìn nụ cười vẫn còn vương trên gương mặt Phó Kim Khê, đắn đo mãi mới dám lên tiếng.
"Quen qua mai mối ạ."
"Thật không?"
"Thật."
Cố Phỉ khẽ gật đầu.
"Vậy trước khi chúng ta yêu nhau ở đại học, em đã từng gặp chị chưa?"
Mặc dù cảm thấy cuộc gọi nhận được vào buổi chiều hoàn toàn là một cuộc gọi quấy rối, nhưng không hiểu sao, Phó Kim Khê vẫn không vượt qua được sự sợ hãi trong lòng.
Nếu những gì người đó nói trên điện thoại là sự thật, thì làm sao nàng còn ở bên Cố Phỉ được nữa...
Và Cố Phỉ đứng bên cạnh đã nhạy bén nhận ra điều gì đó khác thường. Cô rửa sạch tay dưới vòi nước, sau đó mới quay người nhìn thẳng vào mắt Phó Kim Khê, thử mở lời.
"Thế còn học tỷ thì sao? Trước đây đã từng gặp em chưa?"
"... Chưa từng."
Phó Kim Khê quả quyết lắc đầu phủ nhận, vẫn tin chắc rằng mình đã yêu Cố Phỉ từ cái nhìn đầu tiên khi học Đại học.
"Nhưng biết đâu Tần Thanh Vi đã từng gặp em..."
Nàng ngập ngừng nói thêm.
"Nói không chừng cả buổi mai mối của hai người cũng đã được sắp đặt từ trước..."
Giọng nàng chợt im bặt, Phó Kim Khê nhíu mày, kìm lại những lời định nói tiếp theo.
Nếu Tần Thanh Vi thực sự có ý đồ muốn quen biết Cố Phỉ, thì chẳng phải điều đó đã chứng minh cho những lời người kia nói là thật sao, Tần Thanh Vi thực sự đã từng gặp Cố Phỉ từ rất lâu trước đây...
Sâu trong tâm trí truyền đến một cơn đau nhói như bị xé toạc, đôi môi Phó Kim Khê dần trở nên tái nhợt, sâu trong đáy mắt cũng vì sự chấp niệm không rõ từ đâu mà dâng lên một tầng ửng đỏ.
Không đúng, tại sao nàng lại phải tin lời nói của một người xa lạ chứ, nàng đáng lẽ phải tin vào bản thân mình mới đúng.
Dù là nàng hay Tần Thanh Vi, thì trước đây đều chưa từng gặp Cố Phỉ.
Nàng cũng không có bí mật gì giấu Phỉ Phỉ hết...
Người trong điện thoại chỉ là một kẻ lừa đảo thôi...
"Học tỷ... Học tỷ..."
Thấy Phó Kim Khê ngẩn người đứng tại chỗ, nước mắt vô thức rơi xuống, Cố Phỉ có chút hoảng loạn khẽ gọi nàng.
Mà Phó Kim Khê sau khi hoàn hồn thì mím môi, nhìn chằm chằm vào Cố Phỉ, thậm chí còn không nhận ra bản thân vừa rồi đã sợ hãi đến mức thất thần.
"Chúng ta trước đây chưa từng gặp nhau, đúng không? Phỉ Phỉ... Lúc học Đại học chúng ta mới quen biết nhau..."
Lẳng lặng nhìn sự hoảng sợ và bất an không kìm được trong đáy mắt nàng, Cố Phỉ khẽ dừng lại, sau đó liền an ủi mà cong khóe môi, đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên gò má của Phó Kim Khê.
"Đúng vậy, học tỷ đã quên rồi sao? Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là ở ký túc xá đại học, tối hôm đó chị gõ cửa mượn phòng tắm của em, nhưng em thật không biết điều, còn từ chối không cho học tỷ vào..."
"... Chị không quên, đúng chính là như vậy..."
Nắm chặt lấy đầu ngón tay của Cố Phỉ, Phó Kim Khê ôm lấy eo cô, vùi mặt vào hõm cổ Cố Phỉ.
"Chị biết ngay là như vậy mà, em xem, ký ức của em và ký ức của chị giống hệt nhau... Cho nên người nói dối thực ra là kẻ khác... Chị không thể nào nhớ nhầm lần đầu tiên gặp Phỉ Phỉ được..."
Lầm bầm lầu bầu, Phó Kim Khê nhíu mày, nén lại cơn đau nhói sâu trong tâm trí, chỉ cố chấp vùi mình trong lòng Cố Phỉ, lưu luyến cọ xát trên xương quai xanh của cô.
"... Phỉ Phỉ còn nói với chị, đợi chúng ta tốt nghiệp đại học thì sẽ kết hôn... Người xấu chỉ có Tần Thanh Vi... Là cô ta đột nhiên xuất hiện chia rẽ chúng ta..."
Lặng lẽ lắng nghe những lời lẩm bẩm của Phó Kim Khê trong vòng tay mình, Cố Phỉ nhẹ nhàng ôm lấy nàng, mặc dù trái tim đã thắt lại đến mức đau nhói, cô vẫn thấp giọng hùa theo, dịu dàng dỗ dành nàng.
Cho đến khi giọng nói của Phó Kim Khê ngày càng nhỏ dần, hàng mi cũng không kìm được mà khẽ run rẩy khép lại, Cố Phỉ cúi người bế nàng lên, những bước chân nhẹ nhàng đi về phía phòng ngủ.
Suốt quãng đường, ánh mắt của Cố Phỉ chưa từng rời khỏi gương mặt của người trong lòng.
...
Sau khi đặt Phó Kim Khê đang ngủ say lên giường, Cố Phỉ nhẹ nhàng rời khỏi phòng ngủ, quay trở lại phòng khách, đưa đoạn video giám sát từ điện thoại vào máy tính, bắt đầu xem lại từng khung hình.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Tất cả những khoảng thời gian Phó Kim Khê không ở trước mặt mình, Cố Phỉ đều không bỏ sót.
Từ sáng sớm, khi Phó Kim Khê ngồi một mình uống nước đường trong phòng ăn, rồi khi tỉnh dậy trên ghế sofa và đi tới phòng làm việc để vẽ tranh... cho đến lúc nàng về phòng ngủ để tắm rửa, thay quần áo... rồi ra hồ bơi...
Từng cử chỉ, từng nụ cười, mỗi một cái nhíu mày của nàng, Cố Phỉ đều ngồi trước máy tính nhìn vô cùng chăm chú.
Rõ ràng Phó Kim Khê trong video suốt quá trình đều rất thả lỏng, nhưng trái tim Cố Phỉ thì không giây phút nào là không căng thẳng.
Mãi cho đến lúc hoàng hôn buông xuống, khi Cố Phỉ ngồi ngoài sân mải mê làm việc, Phó Kim Khê đã nằm tựa đầu bên mép hồ bơi, nở nụ cười rạng rỡ, nhìn cô một lúc lâu mà không lên tiếng, khoảnh khắc đó Cố Phỉ cũng không kìm được mà khẽ cong môi.
Sau đó, cô tận mắt nhìn thấy Phó Kim Khê quay lại phòng khách ở tầng dưới, rót hai ly nước trái cây trên bàn trà, nhưng khi định mang nước ra ngoài, sự chú ý của nàng lại bị chiếc điện thoại trên mặt bàn thu hút.
Đầu ngón tay hơi khựng lại, Cố Phỉ đeo tai nghe, đồng thời phóng to màn hình, nhíu mày, nhìn chăm chú vào từng cử động của Phó Kim Khê trong video.
Trên màn hình hiển thị một số điện thoại lạ và không có tên lưu. Phó Kim Khê rõ ràng cũng không để tâm đến cuộc gọi này, nhưng sau khi nghe vài giây, nàng đã vô thức nhíu mày.
Mười mấy giây tiếp theo trôi qua, Cố Phỉ thấy môi Phó Kim Khê mấp máy, cô theo bản năng vặn lớn âm lượng của máy tính.
Sau đó, trong tai nghe vang lên giọng nói rõ ràng của Phó Kim Khê.
— —Thần kinh.
"..."
Cố Phỉ không khỏi ngẩn người. Khi thấy Phó Kim Khê trong video cúp máy và tùy tiện vứt điện thoại sang một bên, rồi mỉm cười chạy ra ôm lấy mình, cô mới như hoàn hồn, vô thức mỉm cười.
Sau đó, là cảnh hai người rời khỏi hồ bơi, Cố Phỉ nấu ăn trong bếp, còn Phó Kim Khê thì đến phòng làm việc.
Trong suốt thời gian này, nàng không nhận thêm bất kỳ thông tin bên ngoài nào, chỉ trong lúc hoàn thiện bức tranh sơn dầu, nàng ngẩn ngơ nhìn bức tranh một lúc...
Nét mặt trầm xuống, Cố Phỉ tháo tai nghe, đi xuống lầu tìm điện thoại của Phó Kim Khê.
Trên nhật ký cuộc gọi chính là dãy số mà Phó Kim Khê đã nhận được vào buổi chiều. Lặng lẽ nhìn chằm chằm vài giây, Cố Phỉ tìm thấy tài liệu mà Thư ký Trần đã gửi trước đó trên điện thoại của mình.
Mười một con số, không sai lệch một li, chính là số điện thoại của Chu Bằng.
Vừa nhíu mày nhắn tin cho người mà cô phái đi theo dõi Chu Bằng, Cố Phỉ vừa dùng điện thoại của Phó Kim Khê để gọi lại cho Chu Bằng.
Điện thoại còn chưa kịp kết nối, tin nhắn mới được gửi đi đã nhanh chóng có hồi âm.
Chu Bằng vẫn không hề xuất hiện, thậm chí còn không bước ra khỏi cửa.
Thế nhưng, sau nửa tháng, mụ ta lại nhìn thấy tin nhắn mà Phùng Thiến để lại, và gọi điện thẳng cho Tần Thanh Vi.
Là do nửa tháng nay mụ ta đều chuẩn bị cho cuộc gọi này, hay là có mục đích không thể chờ đợi thêm, muốn thông qua cuộc gọi này để đạt được điều gì...
Trong lúc Cố Phỉ cụp mắt suy tư, cô cũng không ngắt cuộc gọi chưa được kết nối.
Mãi đến gần một phút sau, cuộc gọi mới được nhấc máy.
"Cô Tần, trước đó vội vàng cúp máy như vậy, là vì bị tôi đoán trúng tiếng lòng sao?"
Giọng nói khàn khàn ở đầu dây bên kia vang lên, sắc mặt Cố Phỉ không thay đổi, nhưng trong lòng đã nghiêng về khả năng thứ hai mà cô vừa phỏng đoán.
Chu Bằng trong khoảng thời gian này căn bản không nhìn đến điện thoại, chỉ là hôm nay tình cờ thấy được lời nhắn của Phùng Thiến, lại có điều cần nhờ vả nên mới gọi cuộc điện thoại đó.
"Tiếng lòng gì vậy?"
Cố Phỉ nhạt giọng lên tiếng, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, lại không chút cảm xúc mà cong khóe môi.
"Muốn nói chuyện với tôi một chút không, Tằng Kiều?"
Sắc mặt thoáng chút hoảng hốt, Chu Bằng đang nằm trên ghế sofa định thần lại, sững sờ mất vài giây, sau đó bật cười lạnh lùng.
"Nhớ ra tôi rồi... Cuối cùng cô cũng nhớ ra tôi rồi? Cố Phỉ, chị cô nói không sai, cô đúng là một tai họa... Nếu không phải vì cô, tôi đã không phải đổi tên họ trốn ra nước ngoài... Nếu không phải vì cô, chị cô đã không rơi vào kết cục đó!"
Nghe những lời điên rồ đứt quãng của mụ ta một lúc, Cố Phỉ lạnh nhạt ngắt lời.
"Gặp mặt nói chuyện đi, chị tôi không còn nữa, tôi có thể cho cô tiền, tiếp tục nuôi cô."
"Cô nói cái gì..."
Chu Bằng theo bản năng đứng bật dậy khỏi ghế sofa, thở hổn hển, vò mái tóc dài có chút rối bời của mình, rồi khi hoàn hồn lại thì cảnh giác cười lạnh.
"Đừng tưởng tôi sẽ mắc mưu của cô, lại định dùng chiêu cũ lừa tôi đúng không? Chị cô chính là bị cô đưa vào tù như vậy đấy!"
Nhếch môi, Cố Phỉ nhìn xuống, thực hiện vài thao tác trên máy tính.
"Tiền cọc đã chuyển cho cô rồi, sau khi nói chuyện với tôi xong, cô muốn bao nhiêu tôi cũng có thể cho cô."
Theo sau lời Cố Phỉ vừa dứt, điện thoại của Chu Bằng cũng vang lên một tiếng "ting", một thông báo chuyển tiền mới đập vào mắt mụ ta.
Chăm chú nhìn một lúc, Chu Bằng đứng dậy, bắt đầu đi tìm quần áo trong tủ đồ để ra ngoài, nhưng khi mở miệng, mụ ta vẫn muốn đòi tiền Cố Phỉ trước.
"Chừng này tiền thì làm được cái gì? Thậm chí còn không bằng một tháng tiền tiêu vặt mà chị cô cho tôi... Cố Phỉ, tôi biết cô rất tinh ranh, tôi đấu không lại cô, muốn gặp tôi thì trước tiên chuyển hết một lần số tiền này vào đây."
"Cô muốn bao nhiêu?"
Âm thầm quay lại trước cửa phòng ngủ và nhìn thử, sau khi chắc chắn Phó Kim Khê vẫn đang ngủ say, Cố Phỉ mới quay lại phòng khách tiếp tục nói chuyện với Chu Bằng.
Chu Bằng tiện miệng đưa ra một con số trên trời, vừa soi gương chỉnh lại chiếc váy trên người, mụ ta vừa đánh giá sắc mặt của mình, sau khi nhìn thấy vài vết kim châm nhỏ trên cánh tay, lại có chút bực bội tìm một chiếc áo dài tay trong tủ để thay vào.
"Đừng nói với tôi là cô không lấy ra được, tôi nghe chị cô nói rồi, trước đây tháng nào mẹ cô cũng gửi tiền vào tài khoản nước ngoài cho các người, ngay cả Cố Liễm cũng lấy ra được, con ruột như cô làm sao mà không có?"
"... Được."
Đuôi lông mày khẽ nhướng lên, Cố Phỉ đáp lại, vừa thao tác trên máy tính, vừa gửi tin nhắn cho những người đang túc trực bên ngoài nhà Chu Bằng.
...
Địa điểm Cố Phỉ hẹn gặp Chu Bằng là ở một quán cà phê bên ngoài khu dân cư, Phó Kim Khê vẫn đang ngủ ở nhà nên Cố Phỉ không dám đi quá xa.
"Đã qua bốn mươi phút rồi, tại sao vẫn chưa nhận được tiền?"
Vừa đến quán cà phê, Chu Bằng đã đập điện thoại của mình xuống trước mặt Cố Phỉ, chất vấn.
"Cô cần nhiều như vậy, ngân hàng cũng phải xác minh chứ. Dù sao tôi cũng đã cho cô xem giao diện chuyển khoản thành công rồi, phần còn lại là chuyện của ngân hàng."
Nhấp một ngụm cà phê đen đậm vị, Cố Phỉ ngước mắt nhìn cặp kính râm gần như che khuất nửa khuôn mặt của đối phương.
Còn Chu Bằng ở phía đối diện, với vẻ mặt không được tự nhiên, mụ ta đưa tay lên chỉnh lại gọng kính, sợ rằng gương mặt tiều tụy của mình bị nhìn ra.
"Tôi biết cô muốn hỏi chuyện của Tần Thanh Vi, biết bạn gái của mình có chuyện giấu mình, cảm giác này không dễ chịu chút nào phải không?"
Nghe vậy và không nói gì, Cố Phỉ chỉ ra hiệu cho nhân viên phục vụ mang lên cho mụ ta một ly cà phê còn đang bốc khói.
Nhưng không biết là nhân viên phục vụ bê không vững hay thế nào, ly cà phê giữa chừng bất cẩn đổ lên tay Chu Bằng.
"Xin lỗi quý khách... Xin lỗi quý khách..."
Trong khi nhân viên phục vụ cúi đầu xin lỗi, Chu Bằng phải nhịn đau, tức giận phủi vết cà phê trên tay.
Cố Phỉ vừa vặn nhìn sang nhân viên phục vụ bên cạnh. Rất nhanh, đối phương đã cầm khăn giấy lên, có chút luống cuống giúp Chu Bằng lau cánh tay.
Vạt tay áo ướt sũng cũng bị kéo lên một góc.
Mặc dù Chu Bằng đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và che lại, nhưng Cố Phỉ vẫn nhìn thấy rất rõ ràng.
Kết hợp thêm với những bằng chứng từ các dấu vết còn sót lại bên trong căn nhà của Chu Bằng mà nhóm người kia vừa gửi tới, Cố Phỉ rủ mắt, chậm rãi nhếch môi.
Một người từng phải vào trại cai nghiện, nay lại tự nhốt mình trong nhà nửa tháng trời không lộ diện, thì khả năng tái nghiện là bao nhiêu?
"Được rồi, được rồi, để tôi tự làm..."
Lo sợ những dấu vết trên cánh tay bị người khác nhìn ra, Chu Bằng tỏ vẻ mất kiên nhẫn, đuổi nhân viên phục vụ đi, đồng thời nhìn về phía Cố Phỉ với ánh mắt vô cùng cảnh giác.
"Lát nữa tôi còn có việc, bây giờ cô gọi điện cho bên ngân hàng đi, chỉ cần tiền đến tài khoản, tôi sẽ kể cho cô nghe toàn bộ sự thật."
"... Tôi không có quyền hạn lớn đến mức đó."
Cố Phỉ có chút cạn lời nhìn mụ ta. Cô suy nghĩ một lát rồi rút từ trong ví ra một tấm thẻ đen, đưa cho Chu Bằng.
"Số tiền trong này đủ cho cô dùng một thời gian, bây giờ cô có thể nói cho tôi biết được chưa?"
Chu Bằng cầm lấy tấm thẻ, nhìn lướt qua, bĩu môi rồi mới chậm rãi cất lời.
"Thực ra cũng chẳng có gì đáng nói cả. Mẹ của Tần Thanh Vi từng vì tiền mà bắt cóc cô, việc cô mất trí nhớ cũng là do một tay bà ta gây ra."
Nói xong, mụ ta lại cười cười, nhìn Cố Phỉ như đang xem kịch vui.
"Tôi nghĩ, Tần Thanh Vi liên lạc với tôi cũng là để dùng tiền bịt miệng tôi. Còn cô, bây giờ đã biết sự thật rồi, cô có còn muốn ở bên cô ta nữa không?"
"Tại sao lại không chứ?"
Cố Phỉ bật cười, sắc mặt không có chút gợn sóng nào. Cô cúi đầu nhìn camera giám sát trên điện thoại; trong phòng ngủ, Phó Kim Khê vẫn đang say giấc nồng.
Trong đáy mắt xẹt qua một chút dịu dàng, Cố Phỉ ngước mắt nhìn Chu Bằng ở phía đối diện, chậm rãi nhếch khóe môi.
"Thật là kỳ lạ, nếu mọi chuyện đơn giản như vậy, tại sao Cố Liễm lại phải giấu giếm tôi mà không hé răng nửa lời? Chẳng phải từ trước tới giờ, chị ta chỉ giữ kín những chuyện của cô thôi sao?"
"Tôi..."
Sự hoảng loạn trên gương mặt Chu Bằng lóe lên rồi biến mất. Quả thực đã che giấu rất nhiều chi tiết, nhưng Chu Bằng còn chưa kịp lên tiếng biện minh cho bản thân thì đã bị Cố Phỉ chặn lại.
"Tôi xem trên mạng có mấy tin đồn nói rằng, người vợ thứ hai của Tần Linh là Quý Mâu, đã từng nghiện ngập. Cô có quen bà ta không?"
"Không..."
Nỗi sợ hãi trên gương mặt Chu Bằng ngày càng đậm, mụ ta cảm thấy không thể ngồi lại thêm nữa, liền định đứng dậy rời đi.
Trong khi đó, Cố Phỉ vẫn ngồi yên tại chỗ. Cho đến khi Chu Bằng lướt qua bên cạnh mình, cô mới nhẹ nhàng lên tiếng.
"Vào trong bầu bạn với Cố Liễm đi, chắc chắn chị ta rất nhớ cô đấy."
Không biết Chu Bằng có nghe rõ câu nói này hay không, chỉ đến khi bị một nhóm cảnh sát áp giải ngay ngoài cửa, mụ ta mới tức tối chửi bới về phía Cố Phỉ.
Chỉ tiếc là cách một cái cửa sổ, Cố Phỉ đã không thể nghe thấy gì nữa.
***
Khi trở về biệt thự, Cố Phỉ ngồi bên mép giường, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Phó Kim Khê, khẽ mỉm cười.
Cô chưa bao giờ muốn biết sự thật về quá khứ từ miệng của người khác; cô chỉ đơn giản là muốn dọn dẹp sạch sẽ tất cả những nhân tố có thể gây tổn thương đến vợ mình mà thôi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.