3.110 chữ · ~21 phút đọc
Trời bên ngoài dần tối sầm lại, Cố Phỉ đến phòng khách ôm lấy laptop, rồi ngồi ngay bên mép giường để canh chừng Phó Kim Khê vẫn đang ngủ say.
Câu vừa rồi ở quán cà phê nói với Chu Bằng không phải là lời nói dối, thông tin về Quý Mâu quả thực là do Cố Phỉ tìm thấy trên mạng.
Chỉ là không có bằng chứng xác thực, mà chỉ có vài suy đoán không căn cứ từ hơn mười năm trước mà thôi.
Ban đầu Cố Phỉ chỉ nói ra để thăm dò Chu Bằng, nhưng không ngờ phản ứng của mụ ta lại vô tình xác nhận những suy đoán trong lòng cô.
Chu Bằng quen biết Quý Mâu... sau đó Quý Mâu đột nhiên gặp tai nạn xe cộ, ngay sau đó Tần Linh cũng gặp tai nạn...
Khẽ nhíu mày, Cố Phỉ nhớ lại những gì Phùng Thiến đã nói với cô trước đó.
Sau khi Quý Mâu xảy ra chuyện, trạng thái tinh thần của Tần Linh xuất hiện vấn đề, thậm chí còn nghi ngờ cái chết của Quý Mâu có uẩn khúc khác.
Nếu những gì Chu Bằng nói cũng là sự thật - Tần Linh từng bắt cóc cô, vậy thì chẳng phải điều đó nói lên rằng, Tần Linh nghi ngờ cái chết của Quý Mâu thực chất có liên quan đến nhà họ Cố.
Việc bắt cóc Cố Phỉ cũng chỉ là để trả thù.
Lặng lẽ nhớ lại khoảng thời gian bản thân bị mất trí nhớ, khi đó cô cũng chỉ mới khoảng mười tuổi.
Dù sao thì người mà Tần Linh muốn trả thù, tuyệt đối không thể là Cố Phỉ khi chỉ còn là một đứa trẻ.
Vậy thì chỉ có thể là Cố Liễm mà thôi.
"..."
Một lần nữa tỉ mỉ xem xét lại suy đoán của mình trong đầu, Cố Phỉ cụp mắt, đóng trang Bách khoa Baidu về Quý Mâu trên màn hình máy tính, mím môi có chút suy tư và lơ đãng.
Điều cô muốn biết là tại sao vợ mình lại sinh bệnh, nhưng sao điều tra tới lui thì lại thành ra chuyện cô bị mất trí nhớ hồi nhỏ...
Lẽ nào muốn biết được sự thật, còn cần phải khôi phục trí nhớ trước ư?
Có chút khó xử, Cố Phỉ nhíu mày. Trước đây cô có thể nhớ lại là vì nhìn thấy Chu Bằng nên mới bị k*ch th*ch mà khôi phục ký ức.
Nhưng lần này... vô thức sờ sờ tai mình, trong lòng Cố Phỉ có chút phức tạp, thầm nói một tiếng xin lỗi với mẹ vợ đang bị nghi ngờ là từng bắt cóc mình.
Người này cũng đã qua đời hơn mười năm rồi, cô có muốn gặp cũng không gặp được nữa...
Đang suy nghĩ, Cố Phỉ đột nhiên cảm nhận được phía sau lưng có một ánh nhìn dịu dàng đang hướng về phía mình. Chưa kịp quay đầu lại, trên mặt Cố Phỉ đã nở nụ cười quan tâm.
"Học tỷ..."
Bị bắt quả tang, Tống Yến Nhiên có chút đỏ mặt, nhắm nghiền hai mắt lại.
Nàng vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt trò chuyện với Cố Phỉ, cứ nhìn thấy Cố Phỉ là trong đầu nàng lại bất giác hiện lên hình ảnh những ngày gần đây cô và Phó Kim Khê thân mật với nhau...
Ban đầu Tống Yến Nhiên còn đang đấu tranh, miễn cưỡng vượt qua sự ái ngại khi tranh giành bạn gái với Tần Thanh Vi, thế mà giờ đây lại vô cớ cảm nhận được ký ức của Phó Kim Khê...
"Học tỷ, thấy khó chịu ở đâu sao?"
Cố Phỉ chưa nhận ra vợ mình đang trốn tránh, vẫn khẽ tiến lại gần Tống Yến Nhiên, nhưng nào ngờ cô càng tiến lại gần, thì Tống Yến Nhiên lại càng lảng tránh.
Hàng mi khẽ run rẩy, không lên tiếng, Tống Yến Nhiên vẫn nhắm chặt hai mắt. Khi cảm nhận được hơi thở của Cố Phỉ ngày càng gần, nàng theo bản năng nghiêng người muốn né tránh.
Nào ngờ chiếc giường quá nhỏ, nàng căn bản không có chỗ trốn, thậm chí còn vì lật người quá đà mà bất cẩn lăn luôn xuống đất.
Bịch.
Tống Yến Nhiên xấu hổ đến tột cùng, hoàn toàn mất đi dũng khí mở mắt nhìn Cố Phỉ.
Còn Cố Phỉ trơ mắt nhìn vợ lăn xuống giường liền có chút lo lắng chạy tới bên cạnh, nửa muốn cười nửa lại đau lòng, mỉm cười bế người lên.
"Học tỷ, hay là sau này chúng ta đổi một chiếc giường lớn hơn nhé..."
Nói xong, Cố Phỉ đặt người trong lòng lên giường, rồi bật đèn trong phòng lên, có chút ân cần kiểm tra chỗ mà Tống Yến Nhiên vừa bị ngã.
"Có phải ở đây không? Giống hệt chỗ em bị ngã lần trước."
"..."
Tống Yến Nhiên nằm vùi vào gối, vành tai ửng đỏ không nói một lời, mặc cho Cố Phỉ s* s**ng quanh thắt lưng mình.
Trong tình huống này, nàng không thể nào thừa nhận mình là Tống Yến Nhiên được.
Cứ để Cố Phỉ mặc định rằng nàng vẫn là Phó Kim Khê đi...
Nhưng mãi không nghe thấy vợ lên tiếng, Cố Phỉ cũng dần nhận ra điều bất thường, cô hơi cúi người, có chút lo lắng tiến lại gần Tống Yến Nhiên.
"Học tỷ, vừa rồi ngã có đau không? Sao từ nãy đến giờ không chịu để ý đến em vậy?"
"... Không có."
Nàng khẽ đáp, sắc mặt có chút mất tự nhiên, vươn tay kéo chăn đắp lên người.
Mặc dù chỉ là hai chữ ngắn ngủi, nhưng Cố Phỉ vẫn nhạy bén nghe ra sự khác biệt.
Nhìn động tác Tống Yến Nhiên nắm chặt góc chăn, Cố Phỉ nhếch môi cười.
Cô nằm xuống bên cạnh Tống Yến Nhiên. Ở dưới chăn, Cố Phỉ cố tình dùng lòng bàn tay khẽ xoa xoa phía sau thắt lưng nàng.
"Cô giáo, thật sự không đau sao?"
"..."
Tống Yến Nhiên không kìm được mà khẽ run lên, đuôi mắt ửng đỏ, lắc đầu.
"Em nhận nhầm người rồi."
Cố Phỉ bật cười, tiến lại gần, ôm nàng vào lòng.
"Vậy cô giáo nói thử xem, chị là ai? Chị nói là em tin liền."
Đôi môi khẽ mấp máy, Tống Yến Nhiên biết mình đã bị nhìn thấu, hai má đỏ bừng, gạt bàn tay của Cố Phỉ đang đặt trên eo mình ra.
"... Em đừng như vậy..."
"Em đang giúp cô giáo xoa dịu vết thương mà."
Cố Phỉ có chút buồn cười, nhẹ nhàng hôn lên đuôi mắt đang ửng đỏ của nàng.
"Vừa rồi sao lại bơ em? Cô giáo Tống."
"..."
Tống Yến Nhiên nhìn cô một cái, vẻ mặt xấu hổ đến mức không biết phải mở lời thế nào.
Nàng không thể nào nói rằng bản thân đang hồi tưởng lại những trò chơi có phần phóng túng giữa Cố Phỉ và Phó Kim Khê...
Nhưng may mà Cố Phỉ cũng không quá cố chấp đòi cho được một câu trả lời chính xác, cô chỉ lặng lẽ quan sát cảm xúc trong ánh mắt của Tống Yến Nhiên, sau khi xác nhận nàng không bị ảnh hưởng bởi chuyện trước đó, mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Cố Phỉ lưu luyến cọ xát ở hõm cổ Tống Yến Nhiên, trong lòng bình yên, hôn nhẹ lên người nàng.
"Cô giáo, mùi hương trên người chị thơm quá..."
Bắt đầu từ buổi tối, khi tâm trạng của Phó Kim Khê xuất hiện bất thường, tinh thần của Cố Phỉ đã luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ. Trong lòng cô luôn lo lắng, cho dù Chu Bằng có bị cảnh sát đưa đi, thì cô cũng không hề buông lỏng.
Cho đến bây giờ, khi vợ mình thức dậy bình an vô sự, Cố Phỉ mới cảm nhận được một chút cảm giác mỏi mệt xen lẫn sự lưu luyến.
"... Chị vừa mới ngủ dậy, Cố Phỉ."
Tống Yến Nhiên hơi đỏ mặt, nhẹ nhàng đẩy cô ra, dùng ngón tay chặn lại ý đồ tiến về phía cổ áo của Cố Phỉ.
"Em ngoan ngoãn một chút đi."
Cố Phỉ mím môi, Tống Yến Nhiên đỏ mặt đứng dậy khỏi vòng tay của cô, lại do dự nhìn thẳng vào Cố Phỉ.
"Tối nay em ngủ trước đi..."
"Một mình em thôi sao?"
Cố Phỉ nhìn nàng với vẻ tủi thân.
Cô đâu có chọc cho cô giáo Tống tức giận đâu nhỉ? Cớ sao lại phải chịu sự tủi thân nhường này?
"... Không được sao?"
Tống Yến Nhiên cũng có chút mềm lòng trước ánh mắt của cô. Do dự một lát, nàng vẫn nằm xuống bên cạnh Cố Phỉ, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.
"Vậy chị dỗ em ngủ trước nhé..."
"..."
Lặng lẽ nhìn nàng hai giây, Cố Phỉ lại chủ động nhích lên phía trước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người cho đến khi dính chặt vào nhau.
"Cô giáo, có phải sau khi ngủ một giấc là chị không còn yêu em nữa đúng không?"
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Đối diện với vẻ rối rắm trong ánh mắt của Tống Yến Nhiên, Cố Phỉ vùi vào lòng nàng, nhỏ giọng oán trách.
"Chị lạnh nhạt với em quá."
"... Không có."
Tuy trong lòng vẫn còn chút ngượng ngùng, nhưng Tống Yến Nhiên vốn không đành lòng nhìn Cố Phỉ chịu tủi thân, nàng đành lên tiếng dỗ dành.
"Chị chỉ là không buồn ngủ, sợ lát nữa sẽ làm phiền đến em."
"Lát nữa cô giáo định làm việc gì ạ?"
Lặng lẽ nhìn cổ áo có phần hở rộng của Tống Yến Nhiên một lúc, Cố Phỉ không giữ nổi sự kiên định, đỏ mặt, tiến lại gần thêm lần nữa.
"... Đọc sách hoặc..."
Cắn môi để nén lại tiếng th* d*c trong cổ họng, Tống Yến Nhiên đỏ bừng mặt mà không dám cúi đầu. Ánh mắt nàng có chút dao động, dừng lại một nhịp rồi mới thấp giọng nói tiếp.
"... Xem phim."
"Phim gì ạ?"
Khẽ mím môi, Cố Phỉ ngước đôi mắt đỏ ửng lên, mỉm cười trêu chọc.
"Cô giáo không phải là đang lén xem loại phim đó sau lưng em đấy chứ?"
"... Loại nào cơ?"
Sắc mặt bối rối, Tống Yến Nhiên nhìn xuống cô. Khi thấy bờ môi ướt át của Cố Phỉ, nàng như bị phỏng, đỏ mặt dời tầm mắt đi.
"Chính là loại này..."
Giọng nói mềm mại kéo dài âm điệu, Cố Phỉ cởi thêm một chiếc cúc trên cổ áo nàng.
Nụ cười trên môi cô vừa ngoan ngoãn, lại mang theo vài phần quyến rũ.
"... Không phải."
Lặng lẽ cảm nhận hơi thở nóng bỏng và thiêu đốt của Cố Phỉ phả vào cổ mình, Tống Yến Nhiên đáp lời với giọng nói có chút run rẩy.
Thứ mà nàng thường xem, chủ yếu là những bộ phim do Tần Thanh Vi đóng.
Bởi vì cứ mười lần xuất hiện thì hết chín lần là nàng phải làm việc thay Tần Thanh Vi, nhưng diễn xuất lại không phải là lĩnh vực chuyên môn của Tống Yến Nhiên. Để không gây rắc rối cho công việc của Tần Thanh Vi, nàng chỉ có thể âm thầm cố gắng xem và học hỏi nhiều hơn.
Nàng không biết diễn, nhưng việc bắt chước theo các bộ phim trước đây của Tần Thanh Vi thì vẫn miễn cưỡng làm được.
Nghe xong, thực ra Cố Phỉ vốn không nghĩ tới khía cạnh này. Chỉ là sau khi cọ xát trong lòng Tống Yến Nhiên một lúc, thì cô liền ngồi dậy và đề nghị được xem phim cùng nàng.
"... Em không buồn ngủ à?"
Nhìn dáng vẻ Cố Phỉ tràn đầy hào hứng và đang loay hoay với máy chiếu ở phía trước, Tống Yến Nhiên mỉm cười, có chút bất lực mà hỏi cô.
Mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng nàng không khỏi tan chảy.
So với việc đọc sách hay xem phim, điều nàng muốn làm nhất, đương nhiên là ở bên Cố Phỉ.
"Không buồn ngủ ạ, vừa nãy cô giáo đã giúp em sạc đầy năng lượng rồi."
Cố Phỉ mỉm cười quay người lại, nháy mắt đầy ẩn ý với Tống Yến Nhiên.
"... Em thế này trông giống hệt như một..."
Nàng khựng lại. Ngay khoảnh khắc chuẩn bị thốt ra từ ngữ mà Phó Kim Khê vẫn hay dùng để gọi Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên kịp thời mím môi, chỉ để lại trên mặt sự xấu hổ chưa kịp che giấu.
"Giống cái gì ạ?"
Cố Phỉ tò mò cúi người sát lại gần.
"... Tóm lại là không giống học sinh ngoan."
Nhìn tựa đề bộ phim hiện lên trên màn chiếu, Tống Yến Nhiên đỏ mặt, bất đắc dĩ gõ nhẹ lên trán Cố Phỉ.
"Em nói là muốn xem loại phim này đấy à?"
"Nghe nói các cặp đôi xem nhiều loại phim này thì có thể tăng thêm tình cảm đó ạ."
Cố Phỉ nũng nịu nói bằng giọng ngọt ngào.
Kể từ lần vô tình lướt trúng một trang web người lớn trên laptop lúc ở lâu đài cổ, Cố Phỉ đã tiện thể tải xuống một bộ phim.
Đằng nào cũng đã bị vợ hiểu lầm rồi, nếu không cùng xem thử thì thật đáng tiếc.
Nghe vậy, Tống Yến Nhiên liền tựa đầu vào giường, ôm chiếc gối ôm vào lòng, nghiêng đầu nhìn Cố Phỉ.
"Chị không thích xem cơ thể của người khác."
"... Cô giáo nói đúng, em cũng không thích."
Nói xong, Cố Phỉ mười phần nghiêm túc, thoát khỏi bộ phim và quay lại màn hình chính.
"Cô giáo muốn xem thể loại nào ạ? Phim hài, tình cảm lãng mạn, hay là trinh thám..."
Ngó sang nhìn góc nghiêng xinh đẹp của Cố Phỉ dưới ánh sáng lờ mờ, Tống Yến Nhiên lặng lẽ cong môi.
"Xem phim kinh dị cùng chị được không?"
"Đương nhiên là được rồi."
Cố Phỉ vốn không bao giờ từ chối yêu cầu của vợ, cô khẽ gật đầu, tìm bộ phim đứng đầu bảng xếp hạng rồi bấm phát, sau đó ngồi xuống bên cạnh Tống Yến Nhiên.
Cô còn rất tự nhiên ném chiếc gối ôm trong lòng nàng sang một bên, chui tọt vào lòng nàng rồi tựa vào.
"Cô giáo ôm em đi, em mềm hơn cái gối đó."
"... Dẻo miệng thật."
Cúi xuống nhìn cô và mỉm cười đầy cưng chiều, Tống Yến Nhiên xoa nhẹ mái tóc cô, rồi bắt đầu tập trung vào bộ phim trên màn hình.
So với những nguỵ biện của Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên lại thường thấy trên mạng có một số bình luận cho rằng, xem phim kinh dị mới là lựa chọn tốt nhất cho các cặp đôi...
Người có lá gan nhỏ hơn sẽ sợ hãi mà nép vào lòng người kia, giúp tăng thêm sự tiếp xúc thân mật.
Cố ý động đậy bàn tay đang ôm lấy eo Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên đỏ mặt mím môi.
Hình như không cần phải xem phim, Cố Phỉ đã nằm gọn trong lòng nàng rồi...
Khi bộ phim bắt đầu, Cố Phỉ đang xem rất tập trung thì nhanh chóng bị dọa cho giật mình. Cô rụt cổ, vùi đầu vào trước ngực Tống Yến Nhiên, cũng không quên đưa tay che mắt nàng đi.
"... Cô giáo đừng nhìn, đáng sợ lắm."
Hàng mi dài khẽ chớp, Tống Yến Nhiên vừa buồn cười vừa xót xa, gỡ tay cô ra rồi bấm dừng phim.
"Chị đổi sang phim nào nhẹ nhàng hơn nhé, được không?"
Lắc đầu do dự, Cố Phỉ cụp mắt, khảy khảy cúc áo ở cổ áo Tống Yến Nhiên.
"Cô giáo không sợ sao?"
Sắc mặt bình thản, Tống Yến Nhiên ngước lên nhìn lướt qua khung cảnh đáng sợ vừa bị tạm dừng, rồi lắc đầu với ánh mắt dịu dàng.
"Nếu em sợ thì chị sẽ đổi phim khác."
"Chị không sợ, em cũng không sợ."
Với vẻ mặt đầy kiên quyết, Cố Phỉ bật lại bộ phim và kiên trì trải qua mười phút gian nan.
Trong suốt khoảng thời gian đó, Tống Yến Nhiên thậm chí không còn để ý đến nội dung trên màn hình, mà chỉ nghiêng đầu, dịu dàng ngắm nhìn biểu cảm trên khuôn mặt Cố Phỉ.
Thực ra, Tống Yến Nhiên luôn biết rằng, cái gọi là nhân cách độc lập, chỉ là ảo tưởng của bọn họ.
Đối với Cố Phỉ, dù là nàng, Phó Kim Khê, hay bất kỳ nhân cách nào khác, thì tất cả cũng chỉ là cùng một người.
Cô diễn kịch cùng họ, hết lòng tạo ra một môi trường đầy đủ cảm giác an toàn, cẩn thận tránh gây ra sự hỗn loạn nhân cách... Tất cả những điều đó chỉ vì Cố Phỉ yêu họ.
Hoặc nói đúng hơn, cô yêu Tần Thanh Vi.
Cụp mắt và lặng lẽ mỉm cười, Tống Yến Nhiên cảm thấy mình tỉnh táo hơn so với Phó Kim Khê.
Ít nhất thì nàng biết, sớm muộn gì mình cũng sẽ biến mất.
Vì vậy, cho dù biết việc mình cướp bạn gái của Tần Thanh Vi là hành động cực kỳ đáng khinh, nhưng nàng vẫn không muốn để lại nuối tiếc cho bản thân mình.
Cố Phỉ yêu Tần Thanh Vi, tự nhiên cũng đồng nghĩa với việc yêu nàng.
Khi trên màn hình xuất hiện một cảnh thân mật nhạy cảm xen lẫn trong phân cảnh kinh dị, Tống Yến Nhiên cúi xuống, hôn lên môi Cố Phỉ.
Vừa chạm vào đã tách ra, Cố Phỉ đỏ bừng mặt, khẽ mím môi, rồi lại cảm thấy chưa đủ nên chủ động hôn lên.
"Bây giờ em còn sợ không?"
Tống Yến Nhiên khẽ chạm trán vào trán cô và hỏi.
Cố Phỉ lắc đầu, suy nghĩ một lát rồi lại đỏ tai gật đầu.
"Em sợ đấy, cô giáo dỗ em đi."
"Dỗ thế nào đây?"
Tống Yến Nhiên chiều chuộng nhìn bàn tay cô chạm lên eo mình. Nghĩ một lát, nàng chủ động cởi cúc áo trên cổ mình, nhẹ nhàng v**t v* đuôi mắt của Cố Phỉ.
"Như thế này, có được không?"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.