2.625 chữ · ~18 phút đọc
Chớp chớp mắt, Cố Phỉ từ từ giơ hai tay lên ra hiệu, trong giọng nói mang theo sự vui vẻ không thể kìm nén.
"Cô giáo, nằm ngửa thì mát-xa không được tốt cho lắm đâu."
"..."
Biết mình đã hiểu lầm, Tống Yến Nhiên xấu hổ cắn môi, sau đó không nói một lời nào, chỉ di chuyển đến chiếc ghế sofa dài.
Đối diện với ánh mắt đầy ý cười của Cố Phỉ, nàng ôm lấy một chiếc gối ôm, vùi mặt vào, cần cổ ửng đỏ, thấp giọng thúc giục:
"Chẳng phải muốn mát-xa sao? Nhanh lên..."
"Đừng vội mà cô giáo, để em đi khóa trái cửa lại đã."
Cố Phỉ mỉm cười đáp lời, cô điều khiển xe lăn ra phía cửa phòng bệnh, sau đó lại vào nhà vệ sinh rửa tay thật sạch sẽ.
Đến khi quay lại, cô phát hiện Tống Yến Nhiên đã rất phối hợp cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, thân trên chỉ còn lại một chiếc áo hai dây màu trắng ôm sát.
Mái tóc đen suôn mượt được khẽ vuốt sang một bên cổ và vai, để lộ ra làn da trắng ngần, mịn màng.
Cong khóe môi, Cố Phỉ tiến đến bên cạnh nàng, hơi cúi người xuống, bắt đầu xoa bóp từ trên vai.
Khi đầu ngón tay vừa chạm vào da thịt, Tống Yến Nhiên vô thức nín thở, nhưng rồi cũng dần thả lỏng dưới lực mát-xa vừa phải của Cố Phỉ.
"Cô giáo, lực tay như thế này có được không ạ?"
Cố Phỉ cúi người xuống sát bên tai nàng mà hỏi.
"... Ừm."
Tống Yến Nhiên cảm thấy dễ chịu đến mức nhắm nghiền hai mắt, khẽ đáp một tiếng.
Tối qua nàng ngủ rất muộn, một phần là vì lo lắng cho vết thương của Cố Phỉ, mặt khác là vì mãi nghĩ đến đoạn ký ức tự dưng xuất hiện kia.
Thêm vào đó, tư thế ngủ gục bên giường quả thực không mấy thoải mái. Giờ đây, dưới sự xoa bóp của Cố Phỉ, cơ thể được thả lỏng, cơn mệt mỏi trong đại não cũng dần ập tới.
Cố Phỉ cúi người nhìn hàng mi đang khẽ run rẩy của nàng, khóe môi âm thầm cong lên.
Bàn tay ấm áp dần di chuyển từ vai gáy xuống vòng eo, Cố Phỉ vốn định cứ tiếp tục xoa bóp như vậy để vợ có thể chợp mắt một lát. Nào ngờ, bàn tay cô vừa chạm tới eo Tống Yến Nhiên thì liền nhận ra cơ thể dưới lòng bàn tay đang khẽ run lên.
Hơi thở cũng trở nên có phần rối loạn, Tống Yến Nhiên nghiêng đầu, gò má ửng hồng nhìn cô.
Mặc dù không nói một lời nào, nhưng Cố Phỉ lại đọc được vài phần oán trách từ trong ánh mắt của nàng.
Biết mình đã chạm vào điểm nhạy cảm của vợ mà không biết nặng nhẹ, Cố Phỉ có chút chột dạ mím môi.
"Cô giáo, chị cứ ngủ tiếp đi ạ, em đổi chỗ khác..."
Ngón tay đang lơ lửng giữa không trung hơi cong lại, vành tai đỏ bừng, Cố Phỉ tránh phần hõm lưng của Tống Yến Nhiên, tiếp tục xoa bóp xuống phía dưới.
Đường cong dẻo dai ở phần thắt lưng bị căng chặt lại, Tống Yến Nhiên cắn môi vùi mặt vào gối, đuôi mắt không kìm được mà ửng đỏ.
Một lúc lâu sau, cho đến khi cổ tay Cố Phỉ vô tình cọ xát vào vùng da săn chắc ấy lần thứ ba, Tống Yến Nhiên mới không nhịn được mà đưa tay giữ lấy những ngón tay của cô.
"Được rồi."
"Là do em xoa bóp không tốt ạ?"
Bị gọi dừng lại, Cố Phỉ theo bản năng nhìn thời gian, thậm chí còn chưa tới nửa tiếng.
"...Không phải, chị sợ em mệt thôi."
Gương mặt đỏ ửng, Tống Yến Nhiên ngồi dậy, thậm chí không thèm nhìn Cố Phỉ lấy một cái mà đi thẳng vào phòng tắm. Đợi đến khi bước ra, có nói thế nào nàng cũng không cho Cố Phỉ mát-xa thêm nữa.
"Em còn rất nhiều kỹ thuật chưa dùng tới mà."
Có chút tiếc nuối, Cố Phỉ rũ mắt nhìn những ngón tay thon dài của mình, rồi lại nhìn Tống Yến Nhiên đang đứng cạnh bàn rót nước uống.
Ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ hắt lên người nàng, tôn lên làn da mịn màng như ngọc noãn.
Chỉ là, trên phần vai lộ ra ngoài áo có vài vết đỏ nhạt, đó đều là do Cố Phỉ vừa mới xoa bóp mà thành.
Da của vợ cô rất mỏng, đôi khi nắm nhẹ một cái cũng có thể để lại dấu ngón tay nhàn nhạt.
Vừa mờ ám, lại vừa gợi cảm.
Cố Phỉ càng nhìn càng không nhịn được mà đỏ mặt.
Tống Yến Nhiên đang uống nước ở bên cạnh thấy cô cứ nhìn mình chằm chằm, tưởng Cố Phỉ cũng khát nước, liền rót thêm một ly nước, mang qua đút cho cô.
"Hôm nay trời đẹp lắm, em có muốn xuống dưới dạo một vòng không?"
"Dạ."
Trong lúc uống nước chỉ mải mê nhìn vợ, Cố Phỉ theo bản năng gật đầu.
Tống Yến Nhiên muộn màng nhận ra, ánh mắt nàng di chuyển theo hướng nhìn của cô, vừa hay nhìn thấy một vệt nước nhỏ trên áo trước ngực mình.
Chắc là vừa nãy trong phòng tắm vô tình làm bắn vào.
Liếc cô một cái, Tống Yến Nhiên quay người đi lấy một bộ quần áo mới, rồi bước vào phòng tắm lần nữa.
"..."
Cố Phỉ bị bắt quả tang nhìn trộm, có chút ngượng ngùng đưa tay sờ sờ tai mình.
Cô cũng hết cách, lúc ở bên vợ, ánh mắt cứ như có nam châm, vô thức dán chặt lên người nàng.
Nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ.
***
Trước khi ra khỏi cửa, Tống Yến Nhiên đội cho Cố Phỉ một chiếc mũ len rộng rãi và đắp một tấm chăn mỏng lên chân.
Hai người cùng đi thang máy xuống tầng, dạo quanh khu vườn dưới tầng của bệnh viện.
Nhìn những bông hoa đang khoe sắc, Cố Phỉ lúc này mới nhớ ra, mấy ngày hôn mê, cô đã không tưới nước cho bụi hoa tường vi ở tòa lâu đài.
Theo bản năng lấy điện thoại trong túi ra, Cố Phỉ mở video camera giám sát để kiểm tra tình hình.
Cũng may là quản gia và những người làm vườn vẫn luôn theo dõi tình trạng của khu vườn mỗi ngày. Mấy hôm trước thấy Cố Phỉ không điều khiển tưới nước từ xa, họ đã tự giác chăm sóc cho những mầm non mới nhú.
"Hoa tường vi hả em?"
Trong lúc Cố Phỉ đang xem lại video giám sát những ngày qua, Tống Yến Nhiên đứng phía sau rũ mắt nhìn, khẽ hỏi.
"Đúng rồi, là hoa em tặng cho vợ đấy. Vợ xem này, đều đã mọc mầm non rồi."
Cố Phỉ theo bản năng mỉm cười đáp lại, còn ngây ngô giơ điện thoại lên cho nàng xem.
Nhưng giây tiếp theo, Cố Phỉ giật mình nhận ra, cô chậm chạp chớp mắt, trong lòng có chút thấp thỏm.
Mặc dù trong lòng cô, bọn họ đều là cùng một người, nhưng kể từ khi bị vợ chỉnh là không được nhận nhầm người, Cố Phỉ luôn cẩn thận hết mức vì sợ gọi sai cách xưng hô sẽ làm vợ giận.
Nào ngờ hôm nay lại lơ đãng nhất thời...
Nhưng ngay khi Cố Phỉ đang suy nghĩ xem phải xin lỗi vợ như thế nào, Tống Yến Nhiên chỉ nhẹ nhàng nhận lấy chiếc điện thoại từ tay cô.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Sau khi xem xét cẩn thận một lúc, nàng mới mỉm cười, dịu dàng nhìn thẳng vào mắt cô.
"Sao thế, chẳng lẽ không phải là hoa tặng cho chị sao? Bộ chỉ tặng riêng cho Tần Thanh Vi thôi hả?"
Cố Phỉ theo bản năng lắc đầu, khuôn mặt đỏ bừng không biết phải mở lời thế nào.
Tống Yến Nhiên khẽ cong khóe môi, đưa tay v**t v* khuôn mặt cô.
"Chị không giận đâu, đồ ngốc."
Nàng dừng lại một chút, dưới ánh mắt dịu dàng và đong đầy sự xúc động của Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên cúi người hôn nhẹ lên môi cô.
"Đợi hoa nở, đưa chị đi xem nhé."
"Dạ."
Cố Phỉ không hiểu sao lại thấy cay cay khóe mắt, cô nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng.
"Đợi chúng lớn lên, năm nào cũng sẽ nở hoa, năm nào em cũng sẽ đưa cô giáo đi xem."
"Ừm."
Tống Yến Nhiên mỉm cười, v**t v* sau gáy cô, đáp lại.
***
Một ngày trước khi Tống Yến Nhiên vào đoàn phim, Cố Phỉ lo lắng đến mức cả đêm không ngủ được.
Vết thương trên người cô vẫn chưa đủ điều kiện xuất viện, đừng nói là đưa Tống Yến Nhiên ra sân bay, ngay cả việc xuống tầng ngồi xe cũng không được phép.
Để an ủi cô, Tống Yến Nhiên đã mang hành lý đã chuẩn bị sẵn đến bệnh viện, dự định sáng hôm sau sẽ xuất phát thẳng từ bệnh viện.
Nàng cứ nghĩ Cố Phỉ đêm cuối cùng chắc chắn sẽ làm nũng, nhưng không ngờ cô chỉ ôm nàng rồi lải nhải rất nhiều. Cô vừa dặn dò nàng phải chăm sóc bản thân, lại vừa bảo Tống Yến Nhiên không cần phải lo lắng cho mình.
Nếu không phải từ nửa đêm tới sáng phải để cho Tống Yến Nhiên nghỉ ngơi, Cố Phỉ đã có thể ôm nàng huyên thuyên cả đêm.
Thật không thể trách Cố Phỉ làm quá, kể từ khi phát hiện ra bệnh của vợ, Cố Phỉ gần như không rời nàng nửa bước. Cho dù có tách ra một lúc cũng chưa bao giờ phải xa nhau qua đêm.
Bây giờ Tống Yến Nhiên phải đến thành phố khác đóng phim, mà đi một chuyến là tận ba tháng.
Đã vậy, chân của cô vẫn đang bị gãy, tạm thời không thể đi theo được, Cố Phỉ cứ nghĩ đến đây là không nén được tiếng thở dài trong lòng.
Bốn giờ sáng, đồng hồ báo thức của Tống Yến Nhiên vang lên. Nàng chưa kịp đưa tay tắt thì Cố Phỉ nằm bên cạnh đã tắt chuông từ lúc nào.
Đôi mắt từ từ mở to, Tống Yến Nhiên vừa tỉnh ngủ, khẽ quay người trong lòng cô.
"Sao mắt lại đỏ thế này?"
Tối qua Tống Yến Nhiên đã cố tình đặt chuông báo thức rất nhỏ, không ngờ Cố Phỉ cũng dậy sớm như vậy, nàng xót xa xoa xoa vành mắt đỏ hoe của cô.
"Em ngủ thêm chút nữa đi, đến nơi chị sẽ nhắn tin cho em."
Nghe vậy, Cố Phỉ nhìn nàng rồi lắc đầu.
"Em đưa chị xuống tầng."
Nói rồi, cô liền vén chăn đứng dậy.
Sau vài ngày tập luyện, bây giờ cô đã có thể tự xuống giường và ngồi lên xe lăn.
Nhìn theo bóng lưng kiên định của cô, Tống Yến Nhiên mỉm cười, nhẹ nhàng ôm lấy eo Cố Phỉ từ phía sau, ngăn hành động bước xuống giường của cô.
"Ngoan nào, vết thương trên đầu em vẫn chưa lành, phải nghỉ ngơi cho tốt."
Nếu nàng đoán không lầm, đôi mắt đỏ hoe của Cố Phỉ là do lén khóc hoặc đã thức trắng cả đêm qua.
Bị bệnh nên sắc mặt vốn đã tái nhợt, nay cộng thêm vành mắt đỏ hoe, trông cô lại càng yếu ớt khiến người ta đau lòng.
"Đừng làm chị lo lắng, được không?"
"..."
Được dỗ dành sít sao, Cố Phỉ chỉ nhìn nàng mà không nói được lời nào.
Tống Yến Nhiên bật cười, thần sắc dịu dàng, chủ động ngậm lấy môi cô, rồi cởi bỏ chiếc áo của mình ra.
"Bù đắp của đêm qua cho em nhé."
Khuôn mặt Cố Phỉ ửng đỏ, cô bất giác nhìn đồng hồ báo thức cạnh giường vì sợ làm lỡ thời gian xuất phát của Tống Yến Nhiên.
"Không sao, dỗ em ngủ xong chị sẽ đi."
Nàng dịu dàng v**t v* vành tai cô, nhẹ giọng dỗ dành.
Cố Phỉ không có sức chống cự, ngoan ngoãn chui lại vào chăn dưới sự dỗ dành của vợ.
Chiếc giường ấm áp, vòng tay thơm ngát, Cố Phỉ thức cả đêm đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Đợi khi cô ngủ say, Tống Yến Nhiên nhặt chiếc áo ngủ bị rơi dưới sàn rồi mặc vào, mang theo cảm giác ngứa ngáy và tê dại trên xương quai xanh vào phòng tắm.
Khi bước ra, nàng đã chỉnh tề, quần áo phẳng phiu.
Thật khẽ khàng đặt một nụ hôn lên trán Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên tắt đèn phòng rồi đóng cửa lần nữa, sau đó quay người rời đi.
***
Trên máy bay, Tống Yến Nhiên vẫn luôn đọc kịch bản. Phùng Thiến ngồi bên cạnh dè dặt quan sát sắc mặt của nàng, có vẻ như muốn nói điều gì đó.
Nói mới nhớ, đây là lần đầu tiên bà ta đi cùng Tần Thanh Vi vào đoàn phim. Ngày xưa chỉ cần sắp xếp hai trợ lý đi cùng là xong. Thậm chí, đôi khi đoàn phim có tình huống bất ngờ cần liên hệ với người đại diện, thì Tần Thanh Vi cũng tự mình đứng ra giải quyết.
Tống Yến Nhiên khẽ nghiêng đầu nhìn bà ta.
"Có việc gì?"
"Cô... và Cố Phỉ tình cảm vẫn tốt chứ?"
Kể từ khi công ty dưới trướng dần trở lại trạng thái hoạt động như trước, tâm tư của Phùng Thiến lại bắt đầu rục rịch trở lại.
"Ừm."
Tống Yến Nhiên đáp nhẹ một tiếng và lật sang trang tiếp theo.
"Thế cô ấy không nói khi nào sẽ công khai chuyện tình cảm với cô à?"
Đối diện với ánh mắt khẽ cau lại của Tống Yến Nhiên, Phùng Thiến hạ giọng.
"Video hai người bị quay lại ở trường Đại Học lần trước, tôi đã xem rồi, thực ra là cô cố tình đúng không? Cô muốn tìm cơ hội để công khai với cô ấy."
Một nghệ sĩ quanh năm ra ngoài đều phải cải trang, sao có thể không phòng bị mà để bị quay lén trong căng tin đại học được?
Mà lại trùng hợp thay, cảnh bị quay lại, chính là Cố Phỉ đút đồ ăn cho Tần Thanh Vi.
Là một người đại diện đã quen với những chuyện như vậy, Phùng Thiến tự cho là mình đã đoán trúng tâm tư của Tần Thanh Vi.
Đây là muốn ép Cố Phỉ thừa nhận chuyện tình cảm để có được danh phận.
"..."
Tống Yến Nhiên cầm ly nước bên cạnh lên uống một ngụm, không nói gì.
Người cố tình là Phó Kim Khê, chứ không phải nàng.
Thấy vậy, Phùng Thiến mỉm cười, cho rằng nàng đã ngầm thừa nhận.
"Cô có tâm tư này cũng là bình thường. Đừng trách tôi không nhắc cô, vị Chủ tịch Cố kia, chậc, không phải là người đứng đắn đâu."
Đặt kịch bản trong tay sang một bên, Tống Yến Nhiên đeo bịt mắt lên, cất giọng lạnh nhạt.
"Bà có thể ngậm miệng lại được không?"
"..."
Phùng Thiến tức đến mức mặt mày đỏ gay, trừng mắt lườm nàng một cái, nhẫn nhịn và uất ức im bặt.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.