2.812 chữ · ~19 phút đọc
Sau khi xuống máy bay, Tống Yến Nhiên trực tiếp ngồi xe đến khách sạn mà đoàn phim đã sắp xếp.
Cố Phỉ như canh chuẩn thời gian, vừa mới hạ cánh là cô đã gửi tin nhắn cho nàng. Tống Yến Nhiên mỉm cười rũ mắt trả lời, Phùng Thiến ngồi bên cạnh liếc nhìn nàng một cái, không nhịn được mà cười lạnh.
"Khuyên cô đừng có yêu đương mù quáng như vậy, nếu giống hệt như mẹ cô thì sẽ không có kết cục tốt đẹp gì đâu."
Dừng một chút, dù sao cũng luyến tiếc cái cây hái ra tiền Tần Thanh Vi, bà ta lại thấp giọng nói thêm.
"Cô nghĩ xem vì sao cô ấy không muốn công khai với cô? Nói thật cho cô biết nhé, Cố Phỉ từng dò hỏi tôi về chuyện của mẹ cô đấy. Cô nghĩ một người xuất thân từ gia tộc hào môn như cô ấy, thực sự có thể cưới một tiểu minh tinh không quyền không thế như cô sao?"
"Rốt cuộc bà muốn nói gì?"
Tống Yến Nhiên vừa xuống máy bay mới được yên tĩnh một chút, lộ vẻ mất kiên nhẫn nhìn bà ta.
"Tranh thủ lúc hai người chưa chia tay, vớt vát chút tài nguyên từ cô ấy cho công ty đi. Tôi cũng không để cô chịu thiệt đâu, sau này cô sẽ là cổ đông lớn thứ hai của công ty chúng ta, tôi sẽ chia cổ tức cho cô theo tỷ lệ cổ phần."
Phùng Thiến bộc lộ mục đích thực sự, cười híp mắt nhìn nàng.
"Cô cân nhắc xem thế nào?"
Bà ta biết, con đường sống của công ty quản lý này bây giờ đều phụ thuộc vào Cố Phỉ.
Một khi mà ngày nào đó Cố Phỉ thực sự trở mặt với Tần Thanh Vi, e rằng bà ta cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Chi bằng cứ giữ lại Tần Thanh Vi ngay lúc này, như vậy dù sau này công ty có xảy ra vấn đề gì, ít nhất bà ta vẫn có thể dựa vào Tần Thanh Vi để tiếp tục gượng dậy.
Giá trị thương mại của một mình Tần Thanh Vi còn có thể sánh bằng hàng chục nghệ sĩ trong công ty cộng lại.
Tống Yến Nhiên vô cảm cong khóe môi, trước khi xuống xe liền nhìn bà ta một cái.
"Được, đợi bà soạn xong hợp đồng chuyển nhượng cổ phần rồi hãy đến nói chuyện với tôi."
Nghe vậy, Phùng Thiến vô thức mừng húm.
"Ngày mai tôi sẽ mang đến cho cô."
Tống Yến Nhiên hờ hững đáp lời, nhận vali rồi bước vào trong khách sạn.
Nàng không hiểu về quản lý kinh doanh, đã là cổ phần được cho không thì đến lúc đó cứ giao hết cho Cố Phỉ là được.
Phùng Thiến chưa biết sự thật, đắc ý đi theo sau nàng, ngay cả khi nhìn thấy người quen ở sảnh khách sạn cũng chủ động nhiệt tình giới thiệu với Tống Yến Nhiên.
"Người mặc váy dài màu xanh nhạt ở phía trước bên trái là Lâm Kỳ. Khách sạn Lâm Thị này chính là tài sản của cô ấy. Trên mạng đồn rằng cô ấy và Phương Ngưng – người đóng cặp với cô trong phim này – là một cặp."
Phương Ngưng là nữ chính thứ hai, trước đây từng hợp tác với Tần Thanh Vi một lần. Để tránh nhận nhầm người, Tống Yến Nhiên đã tìm hiểu thông tin của cô ấy trên mạng từ trước khi đến đây.
Thấy Lâm Kỳ đi về phía các nàng, Tống Yến Nhiên giữ nét mặt dịu dàng, khẽ gật đầu.
"Giám đốc Lâm."
"Cô Tần, lần đầu gặp mặt."
So với sự chừng mực và xa cách của Tống Yến Nhiên, Lâm Kỳ lại mỉm cười với nàng có phần thân thiết hơn.
"Tôi và Ngưng Ngưng vừa mới ở nước ngoài về, sức khỏe của Chủ tịch Cố thế nào rồi? Tôi đang định về lại Kinh Châu để thăm cô ấy."
Sắc mặt hơi khựng lại, Tống Yến Nhiên gật đầu, nhận ra Lâm Kỳ có thể là đối tác kinh doanh của Cố Phỉ.
Chỉ là, không biết làm sao cô ấy lại biết mối quan hệ giữa Tần Thanh Vi và Cố Phỉ?
"Vẫn ổn, cô ấy cần phải nghỉ ngơi ở bệnh viện thêm một thời gian nữa."
Nàng dịu dàng đáp lại. Sau khi Lâm Kỳ rời đi sau vài câu xã giao, Tống Yến Nhiên cũng đi thang máy lên căn phòng đã đặt trước.
Nhưng nàng còn chưa kịp dọn dẹp hành lý thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa. Một người phụ nữ với mái tóc dài màu nâu ló đầu ra nhìn nàng.
"Tôi còn tưởng cô phải hoãn vài ngày mới vào đoàn phim được chứ."
"?"
Mặc dù nhận ra người trước mặt là bạn diễn lần này - Phương Ngưng, nhưng Tống Yến Nhiên lại không hề biết mối quan hệ trước đây giữa Tần Thanh Vi và cô ấy đã trở nên thân thiết như vậy.
Nàng mím môi, cân nhắc rồi đáp lời.
"Không thể làm chậm trễ tiến độ của đoàn phim được."
"Thật kính nghiệp."
Phương Ngưng giơ ngón cái lên với nàng.
"Nếu như Kỳ Kỳ nhà tôi mà nằm viện, có nói kiểu gì thì tôi cũng phải ở bên cạnh cô ấy."
"..."
Tống Yến Nhiên bị đâm trúng tim đen, đành giữ im lặng.
Nàng làm sao mà lại không muốn ở bên cạnh Cố Phỉ chứ...
Phương Ngưng dường như nhận ra mình đã chạm vào nỗi đau của nàng, vội vàng tìm lời chữa cháy.
"Công việc mà, thân bất do kỷ, tôi hiểu cô mà."
Tống Yến Nhiên mỉm cười nhẹ, rót cho Phương Ngưng một ly nước.
"Nói thật, lúc đó tôi thực sự không ngờ hai người lại có thể đến được với nhau."
Ngồi trên sofa cảm thán một câu, Phương Ngưng chống cằm, nhìn Tống Yến Nhiên với vẻ ngạc nhiên.
"Tôi còn tưởng gu của Cố Phỉ là kiểu người giống tôi cơ đấy."
Lông mày hơi nhíu lại, Tống Yến Nhiên điềm nhiên rũ mắt nhìn ly thủy tinh trong tay.
"Tại sao?"
"Tất nhiên là vì trước đây cô ấy đồng ý quá nhanh rồi. Lúc đó mẹ tôi vừa nhắc đến là cô ấy đồng ý đi xem mắt ngay, làm tôi còn tưởng cô ấy yêu thầm tôi chứ."
Phương Ngưng cười, nhún vai.
"Nhưng mà biết làm sao được, Kỳ Kỳ nhà chúng tôi ra nhanh tay hơn, hái mất đoá hoa tươi thắm như tôi từ sớm rồi."
"..."
Tống Yến Nhiên thức thời cong môi.
"Hai người rất xứng đôi."
"Câu này cô đã nói một lần rồi, nhưng tôi vẫn phải khen cô một câu, thật sự có mắt nhìn."
Tâm trạng khá thoải mái, Phương Ngưng nhướng mày với nàng, rồi mỉm cười đầy biết ơn.
"Nếu không phải trước đây cô đồng ý đi xem mắt thay tôi thì nói thật, tôi cũng chẳng biết phải làm sao cho ổn."
Không đi thì mẹ cô ấy sẽ tức giận, biết đâu lại vì chuyện này mà kết oán với nhà họ Cố; còn nếu đi thì Kỳ Kỳ nhà cô ấy nhất định sẽ làm loạn lên.
Lúc đó đúng là làm khó Phương Ngưng muốn chết.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cũng thật trùng hợp, Cố Phỉ lại thực sự thành đôi với Tần Thanh Vi.
Lúc nhận được tin nhắn từ Tần Thanh Vi gửi tới, Phương Ngưng đã vô cùng ngạc nhiên.
Thực ra, ngày Tần Thanh Vi đi xem mắt thay mình, trong lòng cô ấy vẫn thấy áy náy, nên đã nhắn tin cho Cố Phỉ để giải thích chuyện mình có bạn gái.
Ai ngờ Cố Phỉ lại không hề bận tâm, còn an ủi Phương Ngưng rằng đến lúc đó sẽ giải thích với mẹ của cô ấy là hai người không có tiếng nói chung, sẽ không để Phương Ngưng bị mắng ở nhà.
Khi nghe tin Phương Ngưng tìm bạn bè đi xem mắt thay, Cố Phỉ cũng không hề tức giận, mà rất hòa nhã nói rằng cứ coi như đi ăn tối kết bạn.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Kết quả là một tháng sau, Phương Ngưng biết tin hai người họ đã kết hôn từ chỗ Tần Thanh Vi.
Tốc độ nhanh đến mức làm cô ấy cũng có phần trở tay không kịp.
Cô ấy thậm chí đã từng nghĩ Tần Thanh Vi bị Cố Phỉ lừa, có lẽ Cố Phỉ chỉ muốn kết hôn chứ không kén chọn đối tượng.
Sau này cô ấy kể chuyện này cho Lâm Kỳ nghe, Lâm Kỳ im lặng một lát rồi cho rằng Cố Phỉ hẳn là nghiêm túc.
Hai người tuy không phải bạn thân tri kỷ, nhưng cũng quen biết từ nhỏ. Cố Phỉ là người làm việc gì cũng nghiêm túc, một người như vậy thì trong chuyện hôn nhân càng không thể tùy tiện.
Trước đây, khi Lâm Kỳ bàn công việc với Cố Phỉ cũng có từng nói về chuyện này, vốn định hỏi về sự phát triển tình cảm của cô. Nào ngờ sau khi biết bạn gái của Lâm Kỳ là Phương Ngưng, chủ đề thảo luận giữa hai người không hiểu sao lại đổi thành "Bàn về nỗi khổ tâm và cay đắng của việc bị ép phải giấu kín chuyện tình cảm".
...
Sau khi Phương Ngưng rời đi, Tống Yến Nhiên gửi cho Cố Phỉ một tin nhắn.
— —Em không kén chọn đối tượng kết hôn sao?
Tin nhắn vừa gửi đi, Tống Yến Nhiên đã có chút hối hận. Gương mặt ửng hồng, nàng mím môi, che giấu bằng cách khóa màn hình điện thoại rồi đặt sang một bên, sau đó quay người đi dọn dẹp hành lý.
Còn ở bệnh viện, Cố Phỉ nhìn tin nhắn này với đầy dấu chấm hỏi trong đầu.
Cái này nên bắt đầu nói từ đâu đây?
Cô suy nghĩ một lát rồi gõ chữ trả lời một cách vô cùng thận trọng và chân thành.
— —Kén chứ cô giáo, yêu cầu của em cao lắm.
Trả lời như vậy hẳn là có thể làm nổi bật sự tập trung và tình yêu duy nhất mà cô dành cho vợ đúng không? Còn khéo léo tâng bốc sự xuất sắc của vợ nữa.
Quá giỏi.
Cố Phỉ hài lòng gật đầu.
Nghe thấy tiếng điện thoại reo, Tống Yến Nhiên cầm lên xem, không nhịn được mỉm cười.
— —Nếu như người đi xem mắt thay Phương Ngưng khi đó không phải là Tần Thanh Vi, thì em sẽ thế nào?
Lông mày khẽ nhướng lên, Cố Phỉ không cần nghĩ ngợi đã trả lời.
— —Em sẽ ở một mình cả đời, cho đến khi cô giáo xuất hiện trước mặt em.
Cố Phỉ tự nhận thấy kỹ năng nói lời đường mật đã đạt điểm tối đa, đỏ mặt gửi tin nhắn này đi.
Tỏ tình với vợ mọi lúc mọi nơi, đấy là sự tự giác nên có của một người đã kết hôn.
Sau câu mắng yêu "dẻo miệng", Tống Yến Nhiên quyết định sẽ cho cái người luôn làm nàng mặt đỏ tim đập một bài học.
— —Nếu như là chị và Tần Thanh Vi cùng xuất hiện thì sao? Em sẽ chọn ai?
— — ...
Cố Phỉ chọn giả chết.
Nhìn sticker làm nũng lăn lộn mà cô gửi, Tống Yến Nhiên bật cười, không để ý đến cô nữa. Nàng dọn dẹp xong hành lý rồi ra ngoài tham gia tiệc liên hoan của đoàn phim.
***
Vào ngày thứ sáu Tống Yến Nhiên vào đoàn phim, Cố Phỉ được bác sĩ cho phép xuất viện.
— —Ở nhà nghỉ ngơi cho tốt nhé, khi nào có ngày nghỉ chị sẽ về thăm em.
Nhìn thấy niềm vui không thể che giấu trong mắt cô, Tống Yến Nhiên an ủi Cố Phỉ qua màn hình điện thoại.
"Dạ."
Cố Phỉ vốn định nhờ Thư ký đặt vé máy bay bay thẳng qua đó, nhưng đành ủ rũ gật đầu nghe lời.
Sau khi cúp máy, Cố Phỉ ngồi trên xe rời khỏi bệnh viện, suy nghĩ một lát rồi bảo tài xế đổi điểm đến khác.
"Đến viện điều dưỡng Tùng Sơn."
"Vâng, Chủ tịch Cố."
Tài xế bẻ lái ở ngã tư phía trước, trong khi Cố Phỉ rũ mắt, nhìn chằm chằm vào những tài liệu trên máy tính bảng mà thẫn thờ.
Bởi vì trước đây bị mất một đoạn ký ức, nên Cố Phỉ luôn gặp một chút trắc trở khi điều tra quá khứ.
Sau khi Chu Bằng vào tù, Cố Phỉ tưởng mình sẽ không bao giờ điều tra thêm được bất cứ điều gì nữa, dù sao thì người thân của vợ cô cũng đã qua đời, không còn gì để tra cứu.
Nhưng vào ngày tỉnh lại sau vụ tai nạn, Cố Phỉ đã nhớ lại tất cả, cô biết rằng vợ mình đã nói dối.
Mẹ vợ của cô, Tần Linh, vẫn còn sống.
Dựa vào thông tin này, người được Cố Phỉ phái đi điều tra đã nhanh chóng tìm ra địa điểm viện điều dưỡng nơi Tần Linh đang sống.
Chiếc xe dừng lại trước cổng, Cố Phỉ điều khiển xe lăn để làm đăng ký, sau đó được nhân viên ở đây dẫn đến phòng bệnh của Tần Linh.
"Cô là người đầu tiên đến thăm bà Tần đấy."
Khi đi thang máy lên lầu, nhân viên mỉm cười, nói với Cố Phỉ.
Khẽ mím môi, Cố Phỉ không nói gì mà chỉ cười nhạt.
Cô nghĩ, cô biết tại sao vợ mình lại không đến đây.
Mặc dù không đến, nhưng toàn bộ chi phí của Tần Linh tại viện điều dưỡng hơn mười năm qua, thực chất đều do Tần Thanh Vi chi trả.
Như vậy cũng đã xem như là trọn tình vẹn nghĩa rồi.
Đứng trước cửa phòng bệnh, nhìn vào bên trong một lát, ngắm nhìn người phụ nữ đang nằm yên tĩnh trên giường bệnh, Cố Phỉ nhất thời thất thần.
Ngoại hình của Tần Linh và Tần Thanh Vi chẳng hề giống nhau chút nào. So với Tần Linh, có lẽ Tần Thanh Vi trông giống người mẹ đã qua đời từ sớm của nàng hơn.
Và có lẽ, bắt đầu từ khi mẹ qua đời, từ khi Tần Linh kết hôn với người vợ thứ hai là Quý Mâu, đó chính là khởi nguồn căn bệnh của vợ cô.
***
Trên đường rời khỏi bệnh viện, Cố Phỉ nhận được cuộc gọi video từ vợ.
"Bé cưng, chị hơi chán, em có thể đến đây với chị không?"
Nằm tựa trong bồn tắm, vẻ mặt lười biếng, Cố Y nhìn cô.
Sắc mặt hơi sững lại, khi nhìn rõ không gian xung quanh Cố Y, Cố Phỉ theo bản năng đỏ mặt, nâng vách ngăn bên trong khoang xe lên.
"Chị, công việc hôm nay đã kết thúc rồi sao?"
"Ừm."
Hờ hững đáp lại, Cố Y nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô.
"Trán em bị sao thế?"
Nghe vậy, Cố Phỉ theo bản năng đưa tay lên sờ nhẹ. Vì vết thương hồi phục khá tốt, nên vết thương trên đầu chỉ được băng lại bằng một miếng băng gạc nhỏ.
"Không có gì đâu ạ, trước đó em bất cẩn bị va phải thôi."
Không muốn vợ lo lắng, Cố Phỉ mỉm cười giải thích.
"Có nghiêm trọng không?"
Cố Y nhíu mày, ghé sát vào màn hình, để lộ ra làn da trắng ngần ở vùng xương quai xanh.
Cố Phỉ lập tức đỏ bừng vành tai.
"Không nghiêm trọng đâu."
"Sau này cẩn thận một chút nhé. Cứ bị thương là chị xót lắm đấy."
Thấy sắc mặt cô vẫn hồng hào như mọi khi, Cố Y không nghi ngờ gì nữa, chỉ nằm lại trong bồn tắm, hờn dỗi nhìn Cố Phỉ.
"Dạ."
Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau một lúc, những ngón tay thon dài của Cố Y nhúng xuống nước.
"Bé cưng, em giúp chị một việc nhé."
"Giúp việc gì ạ?"
Cố Phỉ theo bản năng ghé sát vào màn hình, chăm chú nhìn nàng.
"Tay của chị hơi không quen đường, em chỉ đường giúp chị nhé."
Mặt nước trong bồn tắm gợn sóng, Cố Y cong môi, cất giọng dịu dàng.
"..."
Đường nào cơ?
Cố Phỉ đỏ mặt tía tai mà nhìn nàng.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.