2.649 chữ · ~18 phút đọc
Ánh mắt Cố Phỉ vẫn còn dán chặt trên màn hình điện thoại, những mẫu "sườn xám" với đủ kiểu dáng bắt mắt khi nãy dường như vẫn còn đang nhảy múa trước mắt cô.
Nói là sườn xám, chi bằng nói đó chỉ là vài mảnh vải mỏng và dải lụa.
Nửa kín nửa hở, lại cực kỳ kh*** g**.
Đối diện với ánh mắt quyến rũ và mỉm cười của Cố Y, hai gò má Cố Phỉ lập tức nóng ran, ngay cả phần cổ cũng ửng lên một tầng phấn hồng.
"Chị ơi..."
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, mềm mỏng, còn mang theo vài phần nghiêm túc mà giải thích.
"Ý em là sườn xám đứng đắn cơ."
Cố Y thong thả nhếch môi, đầu ngón tay lướt qua vành tai nóng ran của Cố Phỉ như không có chuyện gì.
Bên ngoài tấm rèm hạt, tiết mục biểu diễn ở giữa hồ đang lên tới cao trào. Tiếng trống nhạc và giai điệu êm ái văng vẳng truyền đến, càng làm cho bầu không khí trong khoang thuyền nửa kín này thêm phần tình tứ, lãng mạn.
"Cái chị mua... không đứng đắn sao?"
Cố Y hơi nghiêng người, nhẹ nhàng thì thầm sát bên tai Cố Phỉ.
Dù mang theo chút chất vấn, nhưng giọng điệu của nàng lại rất tùy hứng và vui vẻ, thậm chí còn mang theo chút trêu chọc khẽ khàng.
"Là quần áo không đứng đắn, hay là người không đứng đắn? Hửm? Bé cưng."
Cố Phỉ đỏ mặt, rất muốn nói là cả hai đều không đứng đắn, nhưng sự xấu hổ trong lòng đã khiến cô nén câu nói đó lại.
"Là em không đứng đắn ạ."
Cô nhỏ giọng nhận hết trách nhiệm về phía mình.
Nàng khẽ cười, tỏ ra rất hài lòng với phản ứng của cô.
Bên ngoài cửa sổ, hai chiếc thuyền hoa đã tiến lại gần, khoảng cách giữa dải lụa đỏ được rút ngắn lại. Bóng dáng hai nữ diễn viên trong bộ sườn xám màu đỏ hiện lên mờ ảo, tuyệt đẹp giữa màn đêm và ánh nước.
......
Khi rời khỏi khoang thuyền, gió đêm mang theo hơi ẩm của nước hồ, trở nên lạnh hơn lúc mới đến.
Hai người không ở lại bên ngoài quá lâu, chọn một nhà hàng không gian riêng ở gần đó để dùng bữa tối.
Gọi vài món đặc sản địa phương thanh đạm, Cố Y còn đặc biệt gọi thêm một bình rượu vàng ấm nóng, nhưng lại không cho Cố Phỉ uống.
Gần như Cố Phỉ ăn bao lâu thì Cố Y uống bấy lâu. Một bình rượu nhỏ trôi xuống bụng, sắc mặt Cố Y không hề thay đổi, ngoại trừ vẻ lười biếng và quyến rũ dưới đáy mắt ngày càng thêm sâu đậm.
Cố Phỉ ngồi ở vị trí bên cạnh, thỉnh thoảng lại đút cho nàng chút đồ ăn. Mỗi lần Cố Y nhìn mình, Cố Phỉ đều phải đỏ mặt một lần.
Trải qua một bữa cơm, Cố Phỉ cảm thấy mình sắp bị ánh mắt của vợ làm cho rung động đến mềm nhũn.
Trên đường về khách sạn, hai người đi taxi. Cố Phỉ luôn nghĩ rằng vợ mình rất tỉnh táo. Dù sao thì khi lên xe, Cố Y vẫn có thể bế cô lên một cách vững vàng và đọc chính xác bốn số đuôi điện thoại cho tài xế.
Cho đến khi cô cảm nhận được một bàn tay hơi lạnh áp vào lưng mình, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* và vẽ những vòng tròn.
Vô thức ngồi thẳng người dậy, Cố Phỉ đỏ mặt, nghiêng đầu nhìn sang.
Cố Y giữ tư thế lười biếng tựa lưng vào ghế. Vì đeo khẩu trang đen, Cố Phỉ không nhìn rõ nét mặt của nàng, chỉ lờ mờ cảm nhận được Cố Y đang nhìn mình và cong môi cười.
"Chị ơi..."
Cô nhỏ giọng ghé sát, để Cố Y tựa lên vai mình.
"Có phải chị uống say rồi không? Có thấy khó chịu ở đâu không?"
Không lên tiếng, Cố Y cọ nhẹ vào hõm cổ cô.
Cố Phỉ theo bản năng nghĩ rằng đó là sự đáp lại ngầm đồng ý của nàng, cô liền lên tiếng bảo tài xế lái chậm lại, đồng thời mở một khe nhỏ ở cửa kính để gió lùa vào.
"Chị cố chịu một lát nữa nhé, sắp đến nơi rồi..."
Câu nói còn chưa dứt, Cố Phỉ đã đỏ bừng mặt mũi đứng hình tại chỗ.
Hơi thở ấm áp phả vào cổ áo cô, men theo khe hở của chiếc áo mà đi xuống, thổi một cách chính xác lên vùng da trước ngực.
Cố Phỉ xấu hổ đến mức xuất hiện phản ứng sinh lý.
Cô đưa tay che miệng Cố Y lại.
"Chị ơi, không được thổi lung tung ở đây đâu."
Cô nhỏ giọng ngăn cản với giọng điệu có chút nghẹn ngào, lại mang theo sự căng thẳng khó hiểu mà nhìn về phía trước. May mắn là tài xế vẫn luôn tập trung lái xe, không để ý đến động tĩnh ở phía sau.
Nhưng Cố Phỉ vẫn đỏ bừng từ mặt đến tận mang tai, đến mức cô phải cài lại toàn bộ cúc áo khoác của mình một cách vụng về nhằm che đậy sự ngại ngùng.
Cô lần đầu tiên cảm thấy hối hận vì quyết định không mang theo tài xế trong chuyến đi này.
Nếu như hai người ngồi trên chiếc xe có vách ngăn của gia đình thì Cố Phỉ đã không phải căng thẳng như thế này.
"Bé cưng, có dám yêu chị một lần ở đây không?"
Lòng bàn tay Cố Y ch*m r** v**t v*, xoa bóp nơi thắt lưng Cố Phỉ, khóe môi nàng mang theo nụ cười, khẽ thì thầm quyến rũ bên tai cô.
Sự quyến rũ và gợi cảm trong giọng điệu ấy khiến Cố Phỉ gần như ngay lập tức nhận ra nàng hoàn toàn không hề say.
Vì vậy, hơi thở lúc nãy cũng là cố ý.
"..."
Vành tai Cố Phỉ đỏ bừng, nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng.
"Không dám ạ."
Đối diện với ánh nhìn chằm chằm của Cố Y, cô nhịn sự xấu hổ, hạ thấp giọng.
"Đợi về khách sạn rồi... Chị đừng vội."
Khẽ nhếch môi không thành tiếng, Cố Y tiện tay phủ chiếc khăn choàng lên đùi hai người.
"Làm sao mà bị thấy được chứ."
"... Thế cũng không được đâu ạ."
Cố Phỉ cảm thấy tư tưởng của vợ đêm nay rất nguy hiểm, cô buộc phải phản kháng một chút.
"Nếu chị không phát ra tiếng thì sao?"
Cố Y vẫn cong môi, thấp giọng kiên trì.
"... Thật sự không được mà chị ơi."
Trán Cố Phỉ lấm tấm mồ hôi, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng cầu xin nàng.
Cố Y khẽ tặc lưỡi một tiếng, véo nhẹ vành tai cô.
"Bé cưng, em quên mất lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là ở đâu rồi à?"
Cố Phỉ mấp máy môi, không nói gì.
Cô đương nhiên không quên.
Nàng khẽ bật cười, có chút buồn chán tựa vào lòng cô.
"Chị chỉ muốn thử xem, như vậy rốt cuộc sẽ k*ch th*ch đến mức nào? Sao có thể khiến hai người kia làm nhiều lần như vậy trước mặt chị..."
Trái tim Cố Phỉ nhói lên như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, hơi thở trở nên gấp gáp đến mức không thể thở nổi.
Cô ôm Cố Y chặt hơn, hốc mắt đỏ hoe, cố nén nụ cười, nói bằng giọng thì thầm.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
"Không k*ch th*ch chút nào cả. Bọn họ chỉ là những kẻ điên thôi. Chị ơi, chị thích sự k*ch th*ch, em có thể chơi cùng chị, chúng ta có thể ra biển, đến đảo hoang, đến ngọn núi tuyết lớn... Chị muốn em làm thế nào cũng được, em đều ở bên cạnh chị..."
Khẽ nhếch môi, Cố Y đưa tay v**t v* gò má cô, mỉm cười ngắt lời cô.
"Chị cũng là một kẻ điên, bé cưng."
Cố Phỉ mím chặt môi, nhìn nàng mà không nói gì.
Hồi lâu sau, cho đến khi Cố Y tưởng rằng cô đã thất vọng về mình thì mới thấy Cố Phỉ cúi đầu, nhìn xuống tấm thảm lót trong xe.
"Lắc tay bị rơi rồi ạ."
Cố Y theo bản năng rũ mắt nhìn chiếc lắc bạc vẫn đang đeo ngay ngắn trên cổ tay cô.
Chưa kịp để nàng lên tiếng, Cố Phỉ đã cúi gập người xuống như đang nhặt đồ.
Ngay giây tiếp theo, Cố Y liền cảm nhận được mình bị cắn một cái.
"..."
Nàng đỏ hoe đuôi mắt, ấn lấy đầu Cố Phỉ.
"Đừng nhả ra."
Nàng cong môi, thấp giọng ra lệnh.
Đã cắn rồi thì làm gì có đạo lý bỏ dở giữa chừng.
Cố Phỉ đỏ mặt, ngoan ngoãn tiếp tục cúi người.
Nếu biết trước sẽ khơi lên chuyện buồn của vợ, Cố Phỉ đã làm như vậy từ lâu rồi.
Không phải chỉ là k*ch th*ch thôi sao?
Cô chẳng có gì là không làm được.
......
Khi xuống xe, chóp mũi Cố Phỉ đỏ ửng, khóe môi cũng bị cọ xát đến sưng lên.
Cố Y mặc một chiếc quần jeans bó, tuy vải không quá cứng, nhưng nếu cắn lâu, đương nhiên cũng chẳng dễ chịu gì.
Đứng bên ngoài cửa khách sạn, Cố Phỉ trả lại chiếc áo măng-tô cho Cố Y. Cho đến khi thấy nàng cài hết cúc áo, vạt áo thậm chí che đến đầu gối, Cố Phỉ mới đỏ mặt, ấn nút trên chiếc xe lăn điện rồi chạy thẳng vào sảnh khách sạn mà không ngoảnh đầu lại.
Làm thì làm, nhưng không có nghĩa là cô không thấy xấu hổ.
Cố Y đứng phía sau nhìn theo bóng lưng cô, không nhịn được mà nhếch môi.
Chuyện này đã đến đâu đâu chứ.
Nàng thong thả đi theo, lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn vừa nhận được.
Quần áo đặt mua đã được gửi đến, sáng mai cũng không có cảnh quay của nàng...
Nở nụ cười vui sướng, Cố Y đuổi kịp Cố Phỉ trong thang máy khi cô đang cố ý đợi mình.
Trong thang máy rộng rãi, chỉ có hai người.
Cố Y ấn số tầng, rũ mắt nhìn thoáng qua vành tai đỏ ửng của Cố Phỉ.
"Lúc nãy ở trên xe hình như không có cảm giác gì lắm, bé cưng nhỉ."
"..."
Cố Phỉ có chút ngập ngừng ngước mắt nhìn nàng, rồi theo bản năng nhìn xuống chiếc quần đang được che phủ dưới vạt áo của nàng.
Nơi đó vẫn còn lưu lại dấu vết do cô cắn.
"Rất ướt mà."
Cố Phỉ nhỏ giọng nhắc nhở.
Cô không tin là vợ không có cảm giác.
"Đó là do em để lại mà."
Cố Y cong môi nhìn cô, vệt đỏ nơi đuôi mắt đã phai đi từ lâu.
"Chứ đâu phải do chị để lại."
"..."
Cố Phỉ đỏ bừng mặt, cảm thấy vợ đang lý sự cùn.
Lúc nãy ở trên xe rõ ràng không phải như vậy......
"Ding" một tiếng.
Thang máy đã đến tầng.
Cố Phỉ được đẩy về phía phòng.
Từ xa, cô đã thấy một con robot giao đồ ăn đang dừng trước cửa phòng hai người.
"..."
Khuôn mặt đỏ bừng, Cố Phỉ không muốn bước tiếp nữa.
Cô cảm thấy tối nay mình luôn bị vợ dắt mũi.
"Giận chị à?"
Cố Y đứng phía sau, mỉm cười cúi xuống nhìn cô.
"... Không đâu ạ."
Nghĩ một lát, Cố Phỉ cố tình nói.
"Chị ơi, tối nay em có thể ngủ sớm một chút được không? Em hơi buồn ngủ."
Câu này hơi quen quen.
Cố Y nheo mắt nhìn cô.
Đêm đầu tiên của hai người ở quán bar, Cố Phỉ cũng nói như vậy.
Nhưng lúc đó cô buồn ngủ thật, còn tối nay thì...
Nàng bật cười, thoải mái gật đầu.
"Được."
Nàng đồng ý quá nhanh, ngược lại khiến cho Cố Phỉ bắt đầu cảm thấy áy náy.
Quần áo mà vợ cất công mua, cô không hợp tác như vậy, có phải là quá mất hứng thú rồi không...
Nhưng rất nhanh, chút áy náy đó đã tan biến.
Khi Cố Phỉ chậm rãi tắm rửa xong bước ra từ phòng tắm, liền phát hiện Cố Y ở trên giường đã mặc chiếc sườn xám bằng vải Tulle màu đen vừa được giặt và sấy khô lên người.
Nàng tựa lưng vào đầu giường với tư thế tùy ý và lười biếng, tay lật xem tạp chí, một chân hơi gập lại, đôi chân thon dài trắng nõn gần như lộ ra hoàn toàn.
Chiều dài của chiếc sườn xám đó thực sự chẳng đứng đắn chút nào.
Cố Phỉ đỏ mặt, lặng lẽ lẩm bẩm trong lòng. Một mặt cô giả vờ nghiêm túc, không nhìn Cố Y nữa, mặt khác lại tự chống tay lên giường để ngồi lên.
Không biết có phải vì mải mê nhìn chân quá hay không, mà tối nay Cố Phỉ quên mất việc lên giường từ phía bên kia, ngược lại còn vòng qua từ phía Cố Y.
Nhìn vợ không giúp mình một tay, Cố Phỉ mím môi, cố tình nằm trên giường rồi lăn qua từ phía chân của Cố Y.
Gò má cũng cọ qua bắp chân của nàng.
Cố Y nhịn không đạp cô một cái.
Đừng tưởng nàng không cảm nhận được, Cố Phỉ vừa cắn nhẹ vào chân nàng.
Không đau, chỉ làm ướt một chút mà thôi.
Đợi đến khi Cố Phỉ đắp chăn cho mình, lại tắt chiếc đèn ngủ cạnh giường, cô mới chui vào chăn, nghiêng đầu nhìn Cố Y đang ở bên cạnh.
"Em ngủ nhé chị."
"Ừm."
Nàng tùy ý đáp một tiếng, gấp cuốn tạp chí đang cầm trong tay lại, sau đó đưa tay tắt đèn trong phòng.
Theo bản năng chớp chớp mắt, Cố Phỉ có chút muốn làm lành với vợ.
Cô không chịu nổi việc bị vợ đối xử lạnh nhạt như thế.
Nhưng ngay khi Cố Phỉ khó khăn nghiêng người, chuẩn bị lăn vào lòng vợ làm nũng, cô lại nghe thấy tiếng th* d*c đầy ám muội phát ra từ phía Cố Y.
Động tác khựng lại, Cố Phỉ chậm rãi nghiêng đầu.
Trong màn đêm, cô nhìn thấy đôi chân trắng nõn của vợ.
Cổ tay đang khẽ lắc.
"..."
Cố Phỉ lập tức đỏ bừng mặt mũi.
"Chị ơi, em vẫn còn ở đây mà."
Cô nhỏ giọng lên tiếng để khẳng định sự tồn tại của mình.
Nếu cô không có ở đây, vợ tự giải quyết thì không vấn đề gì, nhưng khi cô có mặt mà vợ vẫn làm như vậy, chẳng phải chứng tỏ cô rất vô dụng hay sao?
"Ừm... Chẳng phải em buồn ngủ rồi sao?"
Cố Y nhếch khóe môi, nghiêng đầu nhìn cô.
"...Em không buồn ngủ."
Cố Phỉ dồn hết sức lực lăn vào lòng nàng, để cho tay vợ được nghỉ ngơi.
Lặng lẽ cười khẽ, Cố Y nâng cằm cô lên và hôn cô, hai chân cũng quấn lấy eo Cố Phỉ, giọng nói quyến rũ dẫn dắt cô.
"Bé cưng, móc vào dải lụa đó, chơi một lát trước đi."
Bên dưới chiếc sườn xám này có một dải lụa mỏng, vị trí rất đặc biệt.
Cố Y vừa rồi không làm gì khác, chỉ đang điều chỉnh vị trí của dải lụa mà thôi.
Có Cố Phỉ ở bên cạnh, nàng mới lười tự mình làm.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.