2.476 chữ · ~17 phút đọc
Đầu ngón tay chạm vào dải lụa căng chặt, kèm theo sự nóng ẩm khó lòng phớt lờ.
Cố Phỉ có chút đỏ mặt.
Cố Y khẽ cười, cọ nhẹ vào thắt lưng cô, lên tiếng ám chỉ.
"Nghe nói ở bên ngoài... cũng có thể rất k*ch th*ch đấy, bé cưng."
"..."
Cố Phỉ đỏ bừng mặt mũi, giữ lấy dải lụa kia với dáng vẻ có chút chần chừ.
"Chị ơi, chị muốn dùng cái này ạ?"
Nàng khẽ nhướng mày, bàn tay luồn vào eo cô, v**t v* nhẹ nhàng.
"Mua thì cũng đã mua rồi, thế nào cũng phải thử một lần chứ."
"Nhưng mà cái này... liệu có đau lắm không?"
Cố Phỉ vẫn cảm thấy dải lụa này quá mảnh. Da của vợ cô vốn dĩ đã mềm mại, nếu lại dùng cái này siết vào... không sưng mới là lạ.
"Đau thì mới k*ch th*ch."
Cố Y không hề để tâm, hôn nhẹ lên cổ cô.
Chỉ một lát sau, chiếc áo ngủ trên người Cố Phỉ đã bị nàng c** s*ch.
"..."
Đỏ mặt suy nghĩ một lúc, Cố Phỉ không nói gì mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Cố Y để hôn nàng, bàn tay còn lại cũng v**t v* trên bộ sườn xám mỏng manh của nàng.
"Ưm... Em không nỡ để chị chịu đau à?"
Vừa th* d*c vừa hôn một lát, Cố Y nhếch môi, nắm lấy cổ tay phải vẫn luôn bất động của cô.
Đầu ngón tay lướt nhẹ từ cổ tay, men theo lòng bàn tay, chạm thẳng đến những đốt ngón tay đang hơi cong lại của Cố Phỉ.
Ngay chính giữa các đốt ngón tay ấy, chính là dải lụa kia.
Từ đầu đến cuối vẫn chưa hề nhúc nhích.
Vành tai ửng đỏ, cô gật đầu. Bàn tay còn lại của Cố Phỉ vẫn đang cố gắng tìm kiếm vị trí để cởi dải lụa trên bộ sườn xám.
Đáng tiếc là cô đã sờ khắp nơi mà vẫn không hiểu rõ cấu tạo thiết kế của bộ đồ này.
"Bé cưng, nó ở ngay đây này."
Cố Y nhẹ giọng hướng dẫn cô.
Nàng đặt lòng bàn tay của Cố Phỉ lên phần vạt sau của bộ sườn xám.
Bên dưới vạt áo cực ngắn là làn da mịn màng như ngọc, cùng với một dải lụa đen vô cùng nổi bật.
"Nếu em kéo đằng trước, đằng sau sẽ chỉ càng thêm chặt thôi."
Cố Y mỉm cười nhắc nhở.
"Hay là nói, bé cưng muốn thử với chị ở đằng sau... Ưm."
Cố Phỉ đỏ bừng cả mặt, vội vàng chặn miệng nàng lại.
Nàng khẽ nhếch môi, cắn nhẹ vào đầu lưỡi cô.
"Em phải luôn để cho chị cảm nhận được chút k*ch th*ch chứ... Bé cưng, đừng có dè dặt như vậy, nha?"
Không muốn chơi sườn xám, không muốn chơi dải lụa, thì kiểu gì cũng phải có một món có thể chơi được chứ?
Cố Phỉ dễ dàng đọc hiểu được câu nói này trong ánh mắt của vợ.
"...Được."
Cô lí nhí đáp một tiếng, trái tim đập vang như trống, buông người trong lòng ra.
"Chị ơi, chị quay lưng lại đi."
"Sao nay lại hiểu ra nhanh thế?"
Nàng nhếch môi cười, hiếm khi ngoan ngoãn nằm sấp trên giường, quay lưng về phía cô.
"Bé cưng, đừng coi chị là Tần Thanh Vi nhé, khả năng chịu đựng của chị cao lắm đấy."
"...Ừm, em biết rồi."
Cố Phỉ ôm lấy nàng từ phía sau.
Những nụ hôn dồn dập mà tỉ mỉ cũng rơi xuống bờ vai và sau lưng Cố Y.
Đuôi mắt ửng đỏ khép lại, Cố Y nắm lấy bàn tay cô đang ôm lấy bụng mình, màu đen của dải lụa cũng ngày một sẫm hơn.
Cố Phỉ cúi mắt nhìn theo, lại nhìn thoáng qua vệt ửng hồng trên gương mặt Cố Y. Cô lặng lẽ cong môi, nâng đầu ngón tay lên, lặng lẽ gỡ dải lụa ra từ phía sau lưng nàng.
"Chị đưa tay cho em đi."
Cô nhẹ nhàng cất tiếng.
"Để làm gì?"
Cố Y uể oải hỏi, nhưng vẫn mặc kệ, đưa tay lên, thậm chí không buồn mở mắt lấy một lần.
"Em sợ... lát nữa chị đánh em."
Dùng chính dải lụa đang ẩm ướt để trói tay Cố Y lại, Cố Phỉ đỏ mặt, nở nụ cười vô cùng vô tội.
"?"
Phát hiện hai tay mình bị trói ra sau lưng, Cố Y chậm chạp mở mắt ra.
"Em làm gì đấy?"
Nàng nheo mắt với nụ cười có phần nguy hiểm, bị cô làm cho tức đến bật cười.
Sao nàng không biết Cố Phỉ lại không nghe lời như thế này nhỉ.
"Làm... làm cho chị vui ạ."
Nhỏ giọng đáp lại, Cố Phỉ đỡ nàng dậy, ôm vào lòng.
Những ngón tay thon dài trắng nõn luồn qua lớp vải mỏng, chạm vào xương quai xanh của Cố Y.
Cúi mắt nhìn, Cố Y nhếch môi.
"Bé cưng, làm thế này thì chị có vui hơn một chút. Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi."
Mức độ mong đợi của nàng đã được đẩy lên cao, nhưng Cố Phỉ lại chỉ biết làm đến đây.
Cố Y hiện tại đang rất không hài lòng.
Dù cho hơi thở có phần gấp gáp, nàng vẫn chỉ khẽ th* d*c hai tiếng, ngay cả những lời khen ngợi hay dụ dỗ thường ngày cũng không muốn dành cho Cố Phỉ nữa.
Lặng lẽ nhìn nhau một lúc, Cố Phỉ mím môi, rồi bật cười, không để bụng.
"Không sao, em vui là đủ rồi."
Đối diện với ánh mắt nhìn chằm chằm của Cố Y, Cố Phỉ trêu chọc một chút trên xương quai xanh của nàng.
"Chị ơi, chị đang bị trói, không vui cũng là chuyện bình thường mà."
Nói đoạn, ngón tay cô khảy nhẹ một cái.
"Ưm..."
Cố Y hờn dỗi liếc cô một cái.
"Ấu trĩ."
Mím môi mỉm cười, Cố Phỉ cởi được một nửa cúc áo của bộ sườn xám.
Nửa bên cổ áo buông thõng xuống trước ngực.
"Em còn có cái ấu trĩ hơn cơ."
Nhỏ giọng đáp lại, Cố Phỉ vùi đầu vào lòng nàng, phồng má thổi một hơi.
Khuôn mặt Cố Y ửng hồng, khẽ run lên.
"Láo xược."
Nàng mềm nhũn trong lòng Cố Phỉ, lại mắng cô.
Cũng chỉ biết dùng mấy thủ đoạn trẻ con này.
Có bản lĩnh thì làm thật đi.
Nàng đỏ hoe đuôi mắt, liếc xéo Cố Phỉ.
"Chị ơi, chắc chắn là chị không có cảm giác đúng không?"
Mặc dù cảm nhận được phần da đùi bị vợ ép vào đã ướt đẫm, Cố Phỉ vẫn cố tình hỏi.
"Dù sao thì em cũng dè dặt thế này, chưa từng khiến chị cảm thấy k*ch th*ch."
"..."
Không nhịn được cười, Cố Y vốn định nhận thua và dỗ dành cô, nhưng lại tò mò muốn biết Cố Phỉ tiếp theo sẽ đối xử với mình như thế nào...
"Ừm, nếu em chỉ có ngần này bản lĩnh, chi bằng tắt đèn đi ngủ đi."
Nàng uể oải tựa vào vai Cố Phỉ, nhắm mắt lại như đang buồn ngủ.
"... Em vẫn chưa làm xong mà."
Cố Phỉ có chút xấu hổ nhìn nàng.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Nói rồi, cô tiếp tục vươn tay cởi cúc áo của Cố Y.
"Chẳng phải chị bảo em học mát-xa sao? Chiều nay em đã đọc sách mãi đấy... Chị có muốn kiểm tra thành quả học tập của em không?"
"Tùy em."
Cố Y khẽ đáp với chút mong đợi không dễ nhận ra.
"... Vậy em cứ mát-xa tùy ý nhé."
Cố Phỉ đỏ mặt, đưa tay lên.
Rất nhanh sau đó, da đùi cô lại càng ướt đẫm hơn.
Cố Phỉ nhúc nhích chân, Cố Y đang ngồi trên đùi cô liền mở mắt, nhìn cô với khuôn mặt ửng hồng.
"Chỉ học mát-xa thôi à? Nếu nước chảy ra thì phải làm sao? Bé cưng chưa học à?"
"...Em học rồi ạ."
Cố Phỉ đỏ bừng mặt đối diện với nàng.
"Nhưng chị có ch** n**c đâu."
"Có chảy hay không, em không thử sao mà biết..."
Không nhịn được nữa, Cố Y đè cô xuống dưới thân. Cho dù hai tay có bị trói ở phía sau, nàng vẫn có thể cúi người xuống để m*n tr*n cô.
"Em biết là không chảy."
Cố Phỉ nghiêng đầu, mặc cho Cố Y hôn hụt.
"...Thật là không nghe lời."
Nàng mỉm cười bất đắc dĩ, nhìn cô, dễ dàng thoát khỏi nút thắt lỏng lẻo bằng dải lụa.
Đầu ngón tay giữ lấy cằm Cố Phỉ, Cố Y ôm trọn cô vào lòng.
"Cho chị một chút k*ch th*ch khó đến thế sao?"
"Em chỉ biết cắn thôi, chị có thấy k*ch th*ch đâu mà..."
Cố Phỉ lí nhí cằn nhằn.
"Đã ướt đẫm thế này rồi mà vẫn không tin chị à?"
Cố Y chọc chọc phần da trên đùi cô, nơi đó trơn bóng.
Nhiều lúc ngưỡng giới hạn của nàng rất cao, nhưng khi ở bên Cố Phỉ thì lại luôn dao động thất thường.
Chỉ một hành động nhỏ của Cố Phỉ cũng đủ khiến adrenaline của nàng tăng vọt, có thể đạt tới cao trào bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
"Ưm... Trò chơi vẫn chưa kết thúc mà, sao chị đã thoát ra trước rồi..."
Vành tai nóng ran, Cố Phỉ ngoan ngoãn vùi vào ngực nàng, nhỏ giọng trách móc.
"Là do em buộc lỏng quá mà..."
Cố Y không chờ nổi, nắm lấy cổ tay cô.
"Chẳng phải em đang đợi chị tự thoát ra sao? Đứa nhỏ láo xược..."
"Bộ sườn xám này không tốt, sau này em sẽ mua cho chị bộ đẹp hơn..."
Lỡ tay làm rách quần áo trên người Cố Y, Cố Phỉ đỏ mặt, nhỏ giọng tự bào chữa.
Cố Y khẽ cười, khuôn mặt ửng hồng tựa vào vai cô.
"Bé cưng, không xé rách được thì sao gọi là đồ lót gợi cảm..."
......
Sáng sớm hôm sau, Cố Phỉ bị Cố Y gọi dậy.
Đêm qua hai người chơi quá muộn. Dù ga giường đã ướt quá một nửa, Cố Phỉ cũng chẳng còn sức để xuống giường thay. Cứ như vậy, cô cùng Cố Y ôm nhau ngủ quên ở góc giường duy nhất còn sạch sẽ.
Khi Cố Phỉ mở mắt ra, cô thấy Cố Y đang nghiêng người ngồi bên mép giường, mỉm cười nhìn mình, trên người vẫn còn vương chút vết tích của việc tập thể dục.
Chiếc bra thể thao bó sát, ôm lấy vóc dáng mềm mại, phần vải trước ngực còn bị mồ hôi thấm ướt một góc nhỏ, trông sẫm màu hơn.
Nhưng thu hút sự chú ý hơn hết, chính là những dấu hôn mờ ám trên cổ và xương quai xanh của nàng.
"Chị ơi... Vừa rồi chị mặc như thế này để ra ngoài tập thể dục ạ?"
"Áo khoác ở trên ghế sofa kìa."
Cố Y cong môi, chỉ về phía đó.
"Sao thế, sợ người ta biết đây là do em cắn à?"
"... Em chỉ ước gì người ta biết."
Đỏ mặt, tim đập thình thịch, Cố Phỉ ngồi dậy khỏi giường, nhỏ giọng lầm bầm.
Cô và vợ đã kết hôn được gần nửa năm rồi, mà ngay cả một danh phận chính thức cũng chưa có.
"Vậy công khai luôn đi."
Nàng mỉm cười, nhướng mày, đưa bộ quần áo để ở đầu giường cho cô.
"Sẽ ảnh hưởng đến công việc chứ ạ?"
Dù rất rung động trước đề nghị này, Cố Phỉ vẫn ngập ngừng lắc đầu.
"Bé cưng, Tần Thanh Vi không phải vì chuyện này mà không muốn công khai đâu."
Thấy Cố Phỉ chìm vào sự bối rối, Cố Y mỉm cười, véo nhẹ vành tai cô.
"Là vì Cố Liễm từng đe dọa cô ta không được xuất hiện trước mặt em."
Dù sao thì, ngoại trừ một Cố Phỉ mất trí nhớ, Tần Thanh Vi là người duy nhất tận mắt chứng kiến bạn gái của Cố Liễm lên giường với người khác.
Chuyện nhục nhã như vậy, đương nhiên là càng ít người biết càng tốt.
Cố Liễm sợ Tần Thanh Vi sẽ khiến Cố Phỉ nhớ lại đoạn ký ức đó.
Thế nhưng nàng chưa từng nghĩ, người để lại bóng ma tâm lý cho Cố Phỉ, chưa bao giờ là Tần Thanh Vi.
Cũng chính vì biết điều này, nên dù Cố Thị không còn do Cố Liễm làm chủ, Tần Thanh Vi vẫn không dám mạo hiểm công khai tình cảm của hai người.
Tần Thanh Vi sợ sau khi Tằng Kiều nhận được tin tức sẽ xuất hiện lại, sợ mụ ta sẽ gợi lại những ký ức không tốt cho Cố Phỉ.
Vì vậy, khi Cố Liễm xảy ra chuyện, Tần Thanh Vi biết Tằng Kiều đã không còn nơi nương tựa, hiểu rằng đây là thời điểm tốt nhất để thương lượng điều kiện.
Tần Thanh Vi muốn thông qua Phùng Thiến để liên lạc với Tằng Kiều. Chỉ cần Tằng Kiều chịu ở lại nước ngoài và không bao giờ quay về, Tần Thanh Vi có thể đưa toàn bộ tài sản của mình cho mụ ta.
Đây là cách duy nhất mà nàng có thể nghĩ tới.
Nhìn sự nhẹ nhàng và thản nhiên giữa đôi chân mày của vợ, Cố Phỉ theo bản năng nắm lấy đầu ngón tay nàng.
"Chị ơi, Cố Liễm đã đe dọa chị vào lúc nào ạ?"
Nhìn thẳng vào mắt cô, Cố Y mỉm cười.
"Là lúc em đang hôn mê bất tỉnh ở bệnh viện, chị muốn vào thăm em nhưng bị cô ta chặn ở ngoài cửa."
Dừng một chút, nàng lại nhếch môi bổ sung.
"Tống Yến Nhiên cũng từng bị Cố Liễm mắng, cô ấy không nhắc đến với em sao?"
"... Dạ không."
Mím chặt môi, Cố Phỉ có chút xót xa ôm lấy vợ mình.
"Tất cả đều tại em, giá như em chưa từng quên mất chị thì tốt rồi."
"Đúng vậy, đều tại em đấy. Nếu em không mất trí nhớ thì vài năm trước chị đã được hưởng thụ cuộc sống về đêm rồi."
v**t v* đầu cô, Cố Y thuận theo lời cô mà khẽ cười.
"..."
Cố Phỉ đỏ bừng mặt mũi mà nhìn nàng.
"Em không yêu sớm đâu ạ."
Cố Y nhìn cô, mỉm cười.
"Ừm, trước đây chị cũng chỉ coi em là một đứa nhóc vắt mũi chưa sạch mà thôi."
"..."
Cố Phỉ dỗi rồi.
Cô vùi đầu vào lòng nàng, cắn một cái.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.