3.069 chữ · ~21 phút đọc
“A, tiên sinh đã trở lại! Đồ ăn lập tức xong ngay, ngài chờ thêm một lát.”
Bạch Uyên quay lưng về phía cửa phòng bếp, không chú ý tới Tạ Hoài. Nghe dì nói, cậu mới phản ứng lại.
Vì thế Tạ Hoài thấy dẫn đường nhỏ của mình chạy chậm tới trước mặt, ngửa đầu mỉm cười.
“Hoan nghênh trở về, mấy ngày nay vất vả rồi.”
“Không có gì, cũng không mệt lắm. Ngược lại là ngươi, Clint nói ngươi luôn thức đêm.”
Nghĩ tới đống bản vẽ phế bỏ của mình, Bạch Uyên có chút ngượng ngùng, “Ta cũng không thường xuyên thức đêm, chỉ là thỉnh thoảng quên mất thời gian thôi.”
Mắt người này rõ ràng mang quầng xanh nhàn nhạt , nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời. Tạ Hoài nhịn không được, đưa tay xoa đầu cậu.
Bạch Uyên hơi bất ngờ, “Hả?”
Tạ Hoài cười nói: “Không có gì, ngươi vừa mới rời giường, tóc ngủ rối loạn, ta giúp ngươi chỉnh lại một chút.”
Bạch Uyên không nghĩ nhiều, chỉ đáp: “Ừ, đúng đó, tóc ta hơi mềm, vừa ngủ dậy liền dễ rối tung.”
Rất nhanh, đồ ăn đã được bưng ra.
Bốn món, có mặn có chay, nhìn thôi đã thấy ngon.
Nhưng thứ khiến Bạch Uyên hứng thú nhất chính là món gọi “lẩu mini cay Tứ Xuyên”. Dì nói đây là món cay cổ xưa trên Địa Cầu, được những người thích ăn ớt cay yêu thích nhất, nhưng hiện tại rất hiếm ai còn làm. Nhà bà vừa khéo có quyển thực đơn truyền lại từ lâu, trong đó có ghi chép món này.
Bạch Uyên nếm thử một miếng, lập tức bị hương vị chấn động.
Món ăn vừa ra nồi, nóng hổi, vị cay của ớt khiến hương vị nâng thêm một tầng. Nhưng thật ra, cay này không chỉ cay, mà còn dậy mùi thơm. Ăn kèm những lát thịt tươi mềm, mao bụng giòn giòn, rau xanh thanh mát, quả thực rất đưa cơm.
Cậu không kìm được ăn thêm mấy miếng, cuối cùng bị cay đến hít thở tê dại, nhưng vẫn không ngăn nổi tay cầm đũa.
Vì ăn cay, môi Bạch Uyên nhuộm đỏ hồng, thoạt nhìn càng thêm ướt át. Nhìn cảnh này, ánh mắt Tạ Hoài tối lại, Tròn Tròn trong dáng vẻ ấy, so với món ăn còn khiến người ta muốn nếm thử hơn.
Ánh mắt y vẫn luôn không dời đi, Bạch Uyên ngẩng đầu, vừa khéo chạm phải.
“Sao ngươi cứ nhìn ta vậy? Ngươi cũng nên ăn nhiều một chút a.”
Bị bắt quả tang, Tạ Hoài không chút lúng túng, gắp cho cậu một miếng khoai lang mật dẻo, nói: “Thấy em bị cay rồi, ăn chút ngọt sẽ dễ chịu hơn.”
Bạch Uyên không nhận ra cảm xúc tối sâu trong đáy mắt y, vui vẻ ăn miếng khoai lang kia.
Phần ăn không quá nhiều, hai người vừa đủ dọn sạch. Bữa cơm này, Bạch Uyên ăn vô cùng thỏa mãn.
Lên lầu, Tạ Hoài bỗng mở miệng: “Đêm nay nghỉ ngơi đi, đừng vẽ nữa.”
Bạch Uyên gật đầu, vốn cũng định vậy, “Ừ, hôm nay không làm. Ta muốn giúp ngươi khai thông tinh thần lực.”
Tạ Hoài phát hiện dẫn đường nhỏ nhà mình rất để tâm chuyện này, lần nào cũng chủ động đến giúp.
Vừa khéo, mấy hôm trước báo cáo Trần Bất Phàm gửi tới cũng thể hiện tinh thần lực của Bạch Uyên đang dần tăng, việc khai thông bình thường không thành vấn đề.
“Được.” Y đáp.
Hai người vào phòng ngủ của Tạ Hoài.
Nhìn chiếc giường lớn kia, Bạch Uyên không khỏi đỏ mặt. Lần cuối cậu nằm trên đó là khi bị đánh dấu tạm thời, vốn nghĩ xong sẽ trở về phòng mình, ai ngờ không trụ nổi, ngủ quên mất.
Một tiếng cười khẽ kéo cậu khỏi hồi ức.
Tạ Hoài đã lên giường, lười nhác tựa vào đầu giường.
“Không phải nói muốn giúp ta khai thông sao? Lại đây.”
Bạch Uyên chậm rãi đi tới, ngồi xuống mép giường.
Thấy cậu câu nệ, Tạ Hoài dấy lên ý trêu chọc, “Sao ngồi xa vậy?”
“Không sao, ngồi đâu cũng giống nhau.”
“Được, vậy bắt đầu đi.”
Bạch Uyên suy nghĩ một chút, sợ mình không duy trì nổi, cuối cùng chọn dựa vào phía còn lại của đầu giường.
Lần này thuận lợi hơn nhiều, cậu không những không bị tầng chướng ngăn chặn, mà còn thành công hóa băng thành thủy, tuy chỉ là một dòng nhỏ, nhưng đã là tiến triển vượt bậc.
Cảm nhận tinh thần lực còn lại không nhiều, Bạch Uyên nhanh chóng dừng lại, thành công không ngất xỉu.
Tạ Hoài chậm rãi mở mắt, thấy dẫn đường nhỏ đang cười với mình, như muốn khoe công, “Lần này ta vẫn tỉnh táo!”
Có lẽ vì dùng nhiều tinh thần lực, Bạch Uyên cảm thấy khát, l**m môi.
Một động tác ấy, như mở chốt cơ quan nào đó.
Một lực mạnh mẽ kéo cậu vào, giây tiếp theo ngã vào lồng ngực ấm áp.
Chưa kịp phản ứng, Tạ Hoài đã cúi xuống hôn.
Nam nhân hôn không hề ôn nhu, cố ý dùng môi răng trêu chọc đầu lưỡi, quét nhẹ từng góc miệng.
Bạch Uyên không đáp lại, cũng không cự tuyệt, thoạt nhìn như ngây người. Thực ra là vì thiếu oxy, hoảng loạn.
Tạ Hoài truyền cho cậu một hơi, cậu mới thở ra được, nhưng ngay sau đó lại bị hôn càng sâu hơn.
Một người vừa có sự xứng đôi cao vừa là đối tượng kết hôn hoàn mỹ, ai có thể không động tâm?
Bạch Uyên cũng dần rung động, bắt đầu đáp lại.
Biết cậu không kháng cự, Tạ Hoài càng ôm chặt hơn.
Bạch Uyên rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể nam nhân, mặt càng đỏ bừng. Không biết là vô tình hay cố ý, Tạ Hoài vừa lúc kết thúc nụ hôn.
Hiện tại, Tạ Hoài dựa vào đầu giường, Bạch Uyên ngồi trên đùi y.
Tạ Hoài hơi nhích tới trước, cảm giác càng thêm rõ ràng. Bạch Uyên muốn né tránh, nhưng bị ôm chặt.
Y nghiêng đầu vùi vào vai cậu, khẽ gọi: “Tròn Tròn…”
Rồi quay đầu hôn lên má cậu một cái, “Tròn Tròn, giúp ta…”
Giọng nói này như mang ma lực, dẫn dắt từng bước để Bạch Uyên rơi vào cạm bẫy.
Cậu cảm thấy nếu nói ra, giọng chắc chắn run rẩy, nên dứt khoát im lặng.
Dù sao cũng đã kết hôn, sớm muộn gì cũng sẽ như vậy.
Cậu nghĩ thế, cắn răng, rồi đưa tay qua.
Không hổ là nguyên soái đế quốc, lính gác cấp cao, bất cứ nơi nào cũng tràn đầy thiên phú đặc biệt.
Dẫn đường vốn có kỳ kết hợp nhiệt, trong giai đoạn kỳ này khó tránh khỏi mẫn cảm. Chỉ là, cấp bậc của cậu vốn thấp, nên kỳ kết hợp nhiệt với cậu cũng giống như sốt nhẹ, ngoài ra không có cảm giác gì khác.
Cho nên việc này đối với Bạch Uyên mà nói vẫn tương đối xa lạ.
Qua chừng năm sáu phút, Tạ Hoài vẫn chưa có dấu hiệu mệt mỏi, trái lại nhìn thấy mồ hôi Bạch Uyên chảy đầy đầu, y không nhịn được mà bật cười.
Ngay sau đó, một đôi bàn tay lớn đặt chồng lên tay Bạch Uyên. Giọng Tạ Hoài khi xa khi gần, mang theo sức mê hoặc.
“Tròn Tròn, đừng nóng vội, ta giúp ngươi cùng nhau.”
Nhiệt độ vừa tan khỏi khuôn mặt Bạch Uyên lại dâng lên lần nữa, cảm giác nóng rực trong tay cũng càng rõ rệt.
Tiếng th* d*c của Tạ Hoài ngày một nặng. Đến khi chạm tới đỉnh điểm, y hung hăng hôn lên môi Bạch Uyên, trút ra toàn bộ lửa nóng.
Hai người quấn quýt một hồi, khăn trải giường bẩn đến mức chẳng thể nằm ngủ. Cuối cùng, dưới sự khẩn cầu tha thiết của Bạch Uyên, Tạ Hoài mới không gọi Clint tới đổi ga giường.
Đợi mọi thứ chấm dứt thì đã gần nửa đêm. Bạch Uyên mệt rã rời, lười chẳng buồn trở về phòng, liền để mặc cho Tạ Hoài ôm mà ngủ.
Tạ Hoài cúi nhìn người ngủ say trong ngực, tâm tình vô cùng tốt. Y nhẹ nhàng hôn lên trán người yêu, rồi cũng dần chìm vào giấc ngủ.
Bạch Uyên tỉnh dậy thì thấy bên cạnh trống không, ổ chăn lạnh ngắt, chứng tỏ người nọ đã đi từ lâu.
Trong lòng cậu có chút may mắn, vì tối hôm qua cả hai quá mức thân mật, bản thân vẫn chưa biết phải đối mặt Tạ Hoài thế nào.
Mở quang não ra, Bạch Uyên thấy Tạ Hoài đã để lại tin nhắn thoại.
“Hôm nay những người khác trong quân bộ nghỉ, ta phải đi trực. Ở nhà nhớ ăn cơm cho tử tế, đừng thức đêm.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Ngữ khí Tạ Hoài dịu dàng, khác hoàn toàn với bộ dạng trêu ghẹo tối qua, như hai con người khác hẳn.
Nhưng Bạch Uyên chẳng có cách nào với y, đành thành thật đáp lại một chữ “Vâng”.
Vị đại nguyên soái có vẻ không bận, chỉ thoáng chốc đã gửi thêm một tin nữa.
“Tròn Tròn thật ngoan.”
Trong giọng mang theo nụ cười, giống hệt như tối qua vậy.
Bạch Uyên đỏ mặt, dứt khoát không trả lời lại. Ăn sáng xong, cậu tập trung nghiên cứu cơ giáp.
Tạ Hoài cũng chẳng bất ngờ khi không được hồi âm. Tối qua y quả thật đã trêu cợt cậu quá mức, giờ đối phương chắc chắn còn chưa bình tĩnh lại được.
“Trời đất ơi, Tạ Hoài, ngươi ôm quang não cười suốt năm phút, có thể đừng quỷ dị như vậy không?” Trần Bất Phàm bực bội nói.
Tạ Hoài chẳng buồn đáp, buông quang não, chuyển chủ đề: “Mấy ngày nay ngươi ở viện nghiên cứu có phát hiện gì mới không?”
Mấy hôm trước họ vẫn bận rộn xử lý chuyện “Ma thuật sư”, hiện tại quái vật đã tự bạo, thi thể cũng được đưa vào viện nghiên cứu, cuối cùng y có thời gian lo chuyện của Bạch Uyên.
Trần Bất Phàm vốn không phụ trách nghiệm thi, nên rảnh rỗi. Mà viện nghiên cứu đông người, không phải chỗ tiện bàn bạc. Vừa khéo hôm nay quân bộ không ai, hắn liền chạy tới.
“Ta xem lại các bản ghi chép thí nghiệm liên quan, nhưng không có nhiều thông tin chính xác. Vẫn câu nói cũ, những thứ chúng ta thực sự muốn biết đều bị khóa lại.”
Tạ Hoài cau mày, “Một chút biện pháp cũng không có sao?”
“Không hẳn, chỉ là…” Trần Bất Phàm thở dài, “Có thể tìm người hack vào, nhưng khả năng cực cao sẽ bị phát hiện.”
Tạ Hoài hơi bất ngờ, “Tường lửa của viện nghiên cứu mà cũng có thể hack vào?”
Trần Bất Phàm xua tay, “Thiên hạ không có tường nào không vượt nổi, tường lửa cũng vậy. Nhưng nguy hiểm quá lớn, ta không kiến nghị.”
“Đó là lẽ đương nhiên. Ta tính đi hỏi cha mẹ Bạch Uyên, chỉ cần giải thích rõ lợi hại, bọn họ sẽ nói thật.”
“Ngươi định nói cho bọn họ biết chân tướng?”
“Không thể nói toàn bộ. Nhưng dù sao họ cũng nuôi nấng Bạch Uyên bao năm, có vài chuyện nên để họ biết.” Tạ Hoài ngừng lại, “Một ngày nào đó, tất cả cũng phải cho Bạch Uyên biết.”
Nghe vậy, Trần Bất Phàm cũng thấy có lý.
“Thế thì để ta về viện nghiên cứu, so sánh gen của Bạch Uyên với những người khác.”
Giờ cơ bản đã có thể khẳng định Bạch Uyên là thể thí nghiệm, vậy gen của cậu chắc chắn có nguồn gốc.
Dù sao viện nghiên cứu cũng chưa chắc vì một thực nghiệm thể mà chế ra hẳn một bộ gen mới. Hơn nữa, đối tượng phục vụ của thực nghiệm thể này chính là Tạ Hoài, khi đó vẫn chỉ là một đứa nhỏ.
Quân bộ không có người trực nên Tạ Hoài không thể đi, nhưng y có thể gọi người khác đến.
“Lý Hành Chi, ta có việc phải ra ngoài, ngươi tới quân bộ thay ta.”
Lý Hành Chi vốn đang ở bể bơi chơi đùa với Husky, mở quang não thấy tin nhắn của nguyên soái thì muốn ném ngay, nhưng cuối cùng vẫn không dám.
Hắn yên lặng mặc quần áo xong, đáp lại: “Được, nguyên soái, ta lập tức tới.”
Bên này, Tạ Hoài đã xuất phát. Y đã thông báo trước, nói mình chỉ đến hỏi vài câu, vì có liên quan đến cơ mật nên không được nói cho Bạch Uyên biết.
Cha mẹ Bạch đều rất kinh ngạc. Có chuyện gì cần bọn họ giúp? Hơn nữa còn không cho Bạch Uyên biết?
Kim Ninh có chút hoảng hốt: “Có phải hắn đã biết Bạch Uyên không phải con ruột của chúng ta rồi?”
Bạch Tiềm thì trấn định hơn nhiều, “Biết thì đã sao? Chúng ta là đường đường chính chính nhận nuôi.”
Chưa kịp cho họ nghĩ nhiều, Tạ Hoài đã đến.
Y rất lễ phép, mang theo ít hoa quả, thân thiết nói: “Ba, mẹ, các ngài đừng khẩn trương, con chỉ tới hỏi vài chuyện bình thường.”
Nghe tiếng “Mẹ” kia, Kim Ninh liền thả lỏng, niềm nở dẫn Tạ Hoài ngồi xuống sofa.
Tạ Hoài mỉm cười cảm tạ, rồi nói: “Con biết Bạch Uyên không phải con ruột của hai vị.”
Trong giọng y không nghe ra chút cảm xúc nào, Kim Ninh im lặng không nói.
Bạch Tiềm nắm tay vợ, đối diện với Tạ Hoài.
“Đúng vậy, bởi vì chúng ta không thể sinh con, nên đã đến viện phúc lợi nhận nuôi Bạch Uyên. Chuyện này có gì sai sao?”
“Đương nhiên không sai, chỉ là gần đây tinh thần lực của Bạch Uyên xuất hiện tăng trưởng dị thường. Vì chưa từng có tiền lệ, chúng con không biết có ảnh hưởng xấu đến thân thể em ấy hay không. Để điều tra nguyên nhân, con muốn biết chi tiết về cuộc sống của Bạch Uyên ở viện phúc lợi.”
Tạ Hoài dừng lại, rồi nói tiếp: “Nếu biết được nơi người ta tìm thấy Bạch Uyên thì càng tốt.”
Nghe đến khả năng ảnh hưởng tới thân thể con, Kim Ninh lo lắng hẳn, vội nói: “Viện trưởng từng nói với chúng ta, nhưng cũng không rõ ràng lắm. Ông ấy bảo, họ nhặt được nó trong rừng. Khi ấy, viện trưởng còn tưởng đứa nhỏ này không sống nổi…”
Nói đến đây, Kim Ninh không kìm nổi xúc động, suýt rơi lệ.
Bạch Tiềm vỗ vai vợ, tiếp lời:
“Khi đó, trên người Bạch Uyên toàn thương tích, lại còn sốt cao. Trong rừng ngoài nó ra còn có nhiều đứa nhỏ khác bị bỏ lại, nhưng đều đã tắt thở. Viện trưởng động lòng trắc ẩn, mới mang đứa còn thoi thóp hơi tàn này về.”
Hai bàn tay Tạ Hoài siết chặt, trong lòng vừa đau đớn vừa phẫn nộ.
Cái loại thực nghiệm này đã phát rồ tới mức nào? Tạo ra những đứa nhỏ rồi lại tra tấn chúng đến chết như vậy sao?
Bạch Tiềm thở dài: “Viện phúc lợi đó vốn không lớn, trợ cấp đế quốc cấp cũng chẳng nhiều. Lúc ấy ai cũng nghĩ đứa nhỏ này không sống nổi, nên cũng không muốn lãng phí tài nguyên ít ỏi chữa bệnh lên người nó. Chỉ cho nó một chiếc giường nhỏ, một cái chăn.”
Nói đến đây, vành mắt Bạch Tiềm đỏ lên, giọng cũng nghẹn lại.
“Nhưng nó lại rất kiên cường, sống sót từng ngày từng ngày. Sau đó sức khỏe dần hồi phục, tinh thần cũng tốt hơn, lớn lên còn xinh xắn, có nhiều người muốn nhận nuôi. Nhưng tinh thần lực của nó thấp đến mức gần như bằng không, vì vậy suốt hai ba năm không ai chọn.”
“Lúc chúng ta đến, Bạch Uyên bốn tuổi. Viện trưởng kể hết mọi chuyện, chúng ta quá thương tâm, liền quyết định đưa nó về. Bình thường mà nói, đứa nhỏ tuổi này đã có ký ức, cũng biết mình được nhận nuôi. Nhưng không lâu sau khi về nhà, Bạch Uyên lên cơn sốt cao.”
“Chúng ta ở bệnh viện canh nó suốt, vất vả lắm mới hạ sốt. Tỉnh lại thì nó quên hết mọi chuyện. Bác sĩ bảo đó là cơ chế bảo vệ của não bộ, quên đi những ký ức ấy có lẽ càng tốt.”
“Chúng ta cũng nghĩ vậy, nên không nói ra. Dù sao ngay từ đầu cũng đã coi nó như con ruột để nuôi dưỡng.”
Nhắc lại chuyện cũ, trong mắt Bạch Tiềm như hiện lên hình ảnh đứa trẻ thơm mùi sữa, ôm chân gọi “Ba ba”.
“Được rồi, chúng ta cũng chỉ biết có chừng đó.”
Tạ Hoài hồi lâu không nói, cha mẹ Bạch cũng im lặng.
Không biết qua bao lâu, y mới ngẩng đầu, trịnh trọng nói: “Cảm ơn hai vị đã nói cho con nhiều như vậy, xin yên tâm, sau này con nhất định sẽ đối xử thật tốt với em ấy.”
Kim Ninh khẽ cười: “Chúng ta biết con là đứa trẻ ngoan, cho nên, chuyện của Tròn Tròn đều phải nhờ con rồi.”
Tạ Hoài gật đầu: “Vâng. Nhưng con cần biết địa chỉ viện phúc lợi ấy, cũng muốn gặp viện trưởng.”
Bạch Tiềm gật đầu: “Không thành vấn đề, ba vẫn còn giữ hồ sơ, bây giờ sẽ cho con xem.”
Tạ Hoài nói: “Nhưng làm phiền hai vị phải giữ bí mật, đừng nói cho Bạch Uyên, cũng đừng cho bất kỳ ai biết.”
“Nguyên soái yên tâm, nhiều năm qua ngoài chúng ta, chưa từng ai biết. Ngay cả thân thích bên ngoài cũng đều nghĩ Bạch Uyên là con ruột chúng ta sinh trên hành tinh khác.”
Tạ Hoài mỉm cười: “Cảm ơn ạ.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.