2.808 chữ · ~19 phút đọc
Rời khỏi nhà họ Bạch, rất lâu Tạ Hoài vẫn không thể bình tĩnh. Năm đó số người tham gia thực nghiệm không nhiều, nhưng máu tươi sau lưng lại đã đổ không ít.
Thực nghiệm luôn gắn liền với sinh mệnh, cho nên nhân loại mới dẫm lên vô số linh hồn để đứng được ở độ cao hôm nay. Có lẽ trọng lượng linh hồn chẳng đáng nhắc tới, nhưng đôi khi, nó vẫn nặng trĩu đến mức khiến lòng người run rẩy.
Tạ Hoài không quay về quân bộ, y trực tiếp lái phi thuyền tới viện phúc lợi.
Nơi đó cách khá xa, cha mẹ Bạch nói sau này họ mới chuyển đến đây, nhưng đi phi thuyền thì rất nhanh.
Tạ Hoài tất nhiên sẽ không lấy thân phận nguyên soái mà làm rùm beng, y vẫn dùng danh nghĩa “Tạ thiếu tá”.
Mười mấy năm trôi qua, viện phúc lợi này đã lớn hơn nhiều so với ảnh chụp trước kia.
Nhân viên thấy người của quân đội đến đều hoảng hốt. Nghe nói Tạ Hoài muốn gặp viện trưởng Vương, họ liền vội vàng dẫn đi.
Có người nhắc nhở y: “Viện trưởng chúng ta tuổi lớn, tai hơi kém, ngài muốn nói chuyện thì nhớ nói to một chút.”
Thực ra Tạ Hoài cũng từng nghĩ đến khả năng viện trưởng đã về hưu, may mà lần này vẫn tìm được trực tiếp.
Bước vào văn phòng, y thấy một ông lão ngồi trên ghế, mỉm cười nhìn lũ trẻ đang chơi đùa bên ngoài.
“Ngài khỏe, Vương viện trưởng. Ta tới đây muốn hỏi ngài vài chuyện.”
Nghe tiếng gọi, Vương viện trưởng quay đầu lại.
“Tạ thiếu tá muốn hỏi gì?”
Tuổi Vương viện trưởng quả thật rất cao, nhưng đối diện Tạ Hoài, ông không hề tỏ ra căng thẳng như người trẻ, mà hiền hòa nhìn y, trong mắt mang nét rộng lượng thản nhiên.
Tạ Hoài không vòng vo, hỏi thẳng: “Ngài còn nhớ rõ đứa nhỏ từng bị bỏ rơi trong rừng không?”
Lão viện trưởng cười, gật đầu: “Ta nhớ. Đứa nhỏ đó không dễ sống sót… Nhưng cha mẹ nuôi nó rất tốt, chắc giờ nó sống ổn rồi.”
Nhắc tới Bạch Uyên, mắt Tạ Hoài dịu lại.
“Hiện tại em ấy tên là Bạch Uyên, sống rất tốt.” Ngay sau đó, trong giọng y còn mang theo chút kiêu ngạo mà chính mình cũng không nhận ra: “Ta là chồng của em ấy.”
Nghe thế, Vương viện trưởng nghiêm túc đánh giá y một lượt, rồi gật gù: “Tốt lắm, Bạch Uyên đã tìm được một người chồng tốt.”
Tạ Hoài kéo lại chuyện chính: “Hôm nay ta tới là muốn hỏi ngài chi tiết lúc nhặt được em ấy. Có vài chuyện ta không tiện nói rõ, nhưng vấn đề này vô cùng quan trọng, mong ngài thứ lỗi.”
Lão viện trưởng xua tay: “Có gì mà phải xin lỗi. Ta chỉ là ông già, nghe mấy chuyện của người trẻ bọn ngươi thôi cũng mệt, nói ra lại thấy nhẹ nhõm hơn.”
Nói rồi, chính ông cũng cười: “Thật ra cũng không có gì phức tạp. Ta nhớ rõ, đó là một ngày hè vừa tạnh mưa, ta cùng vài đồng nghiệp đi vào rừng hái nấm.”
“Vì vùng phụ cận thị trấn đã bị lục soát sạch, chúng ta đành đi sâu vào rừng. Đi được một đoạn, ta ngửi thấy mùi máu tươi. Chúng ta nghi ngờ tinh thú đi săn, vốn định quay về. Nhưng trong lòng ta cứ có cảm giác nếu bỏ đi, chắc chắn sẽ bỏ lỡ điều gì đó.”
“Mấy đồng nghiệp bên cạnh đều ngăn cản, ta cũng dao động muốn rút lui. Đột nhiên, ta nghe như có tiếng trẻ con khóc. Đi cùng ta còn có vài lính gác, họ nói cũng nghe thấy.”
“Chúng ta liền thận trọng lần theo tiếng khóc, rồi nhìn thấy cảnh tượng mà cả đời này ta không quên được.”
Cảm xúc lão viện trưởng hơi kích động, Tạ Hoài vội rót cho ông chén nước, để ông bình tâm lại.
Giọng ông run run: “Trên mặt đất có hơn hai mươi đứa trẻ đỏ hỏn nằm la liệt, nhiều lắm cũng chỉ mới một tuổi. Trên người đứa nào đứa nấy đầy thương tích, máu me vương vãi khắp nơi.”
“Đứa đang khóc cũng bị thương, may mà không quá sâu, máu chảy không nhiều, nhưng tiếng khóc ngày càng nhỏ. Ta vội vàng bế nó lên, vừa chạm vào liền thấy toàn thân nóng hừng hực.”
Những gì sau đó Tạ Hoài đã biết, nhưng tuy đã có thể hình dung, lúc tận tai nghe người trong cuộc kể lại, trái tim y vẫn chấn động không thôi.
Rõ ràng bản thân đã từng bước ra từ núi xác biển lửa, nhưng chỉ cần nghe tới việc Bạch Uyên từng chịu khổ như thế, y liền không chịu nổi.
“Cánh rừng ấy ở đâu?”
“Ngay sau núi, nhưng giờ đã bị chặt không ít.”
Tạ Hoài lễ phép cáo từ, rồi lập tức lên phi thuyền bay về phía sau núi.
Khi đến vội quá, y không để ý tới khu rừng. Thực tế, vừa lên khỏi không trung, y đã thấy.
Đúng như lời Vương viện trưởng, các công trình mới mọc lên đã nuốt gần hết cánh rừng. Chỗ từng nhặt được Bạch Uyên tám chín phần mười đã thành nền móng nhà cửa.
Hơn nữa, cho dù tìm ra được chỗ đó, thì liệu còn manh mối gì? Hai mươi lăm năm đã đủ để xóa sạch mọi dấu vết.
Bàn tay cầm cần điều khiển của Tạ Hoài khẽ run. Y biết mình đang trong trạng thái bất thường, nhưng hoàn toàn không thể bình tĩnh suy xét.
Chỉ cần nghĩ đến dẫn đường của mình từng suýt chết, tinh thần lực của y liền tràn ra dữ dội. Khi nghe viện trưởng kể, y đã phải dùng toàn bộ sức lực để duy trì lý trí.
Bây giờ, y cần gấp một chỗ để phát tiết sự giận dữ này.
“Tích… Tích… Tích…” phi thuyền bắt đầu báo động: “Khung máy móc đang chịu công kích tinh thần lực. Đã dò được vùng đất không người, phi thuyền sẽ khởi động quy trình khẩn cấp.”
Việc lính gác mất kiểm soát trên phi thuyền không phải chuyện hiếm. Để bảo đảm tính mạng, tất cả phi thuyền đều được trang bị cơ chế khẩn cấp này.
Đồng thời, vòng tay trên cổ tay Tạ Hoài phát sáng đỏ rực. Tiếp đó, một ống tiêm thô dài bật ra, hung hăng đâm vào động mạch y.
Thuốc ức chế tinh thần lực được tiêm vào, cảm giác chẳng dễ chịu chút nào. Khoảnh khắc dung dịch tràn vào cơ thể, mạch máu như muốn nổ tung, toàn thân như sắp vỡ vụn. Khi nó lan tới đại não, tinh thần lực sẽ dồn sức phản kháng, như thể não bị xé rách ra vậy.
Đây chính là cực hình mà mỗi lính gác đều phải chịu.
Còn Tạ Hoài, y đã phải nếm trải suốt hơn hai mươi năm.
May mắn là phi thuyền thành công hạ khẩn cấp ở một vách núi. Cả người Tạ Hoài vô lực ngồi xụi lơ trước bảng điều khiển, mở to mắt, xuyên qua lớp pha lê nhìn về phía rừng cây.
Phủ nguyên soái.
Bạch Uyên cuối cùng cũng có chút tiến triển trong nghiên cứu. Suốt mấy ngày nay, cậu vẫn luôn thử thiết kế khung cơ bản cho cơ giáp, nhưng luôn thiếu mất một cái gì đó.
Cho nên sửa rồi lại sửa, kết quả vẫn cứ dây dưa không xong. Hiện tại, cậu đã thành công dựng được bản thiết kế khung giả thuyết 3D khiến mình tạm hài lòng.
Ý tưởng của cậu rất đơn giản: nếu muốn lấy cơ giáp hình thái tốc độ làm nền tảng, rồi lại gia tăng lực công kích lên các bộ phận, thì phải làm tốt phần chịu trọng tâm của cơ thể.
Càng muốn cơ giáp linh hoạt, vị trí chịu trọng lực càng không thể phân tán lung tung. Vì vậy, cậu chọn phần ngực làm trung tâm gánh trọng lực.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Nói thì có lý, nhưng vấn đề ở chỗ: khi cơ giáp đứng thẳng, toàn bộ lực đều dồn xuống chân. Nếu để ngực chịu trọng lực chính, vậy đôi chân có gánh nổi không?
Mà để bảo đảm linh hoạt, chân cũng không thể quá cồng kềnh. Thế là cậu nghĩ ra biện pháp: gắn thêm động cơ đẩy ở phần chân.
Bình thường cơ giáp đều gắn động cơ ở lưng, nhưng nếu gắn thêm ở chân, lực gánh của chân sẽ giảm bớt.
Nói thật, cách này hơi buồn cười, căn bản vẫn chưa giải quyết triệt để vấn đề. Nhưng Bạch Uyên thật sự không nghĩ ra cách nào khác.
Nếu cứ mãi mắc kẹt ở bước này, không biết bao giờ mới xong. Cậu đành tạm chấp nhận, rồi sau đó mới tính bước tiếp theo.
Làm xong phần khung còn chưa hoàn thiện này, Bạch Uyên tính nghỉ ngơi một chút. Cậu nằm lên giường, nhắm mắt, định chợp mắt một hồi.
Kết quả còn chưa kịp ngủ, bỗng thấy não như bị điện giật, đau nhói một cái. Bạch Uyên lập tức mở mắt, nhưng chẳng biết có chuyện gì. Chỉ là cơn buồn ngủ biến mất sạch, trực giác nói cho cậu biết: có chuyện xảy ra rồi.
Là… Tạ Hoài.
Không hiểu vì sao, Bạch Uyên khẳng định chắc chắn, nhất định là y.
Cậu vội chạy xuống lầu, thấy Clint đang đứng ngoài cửa ngắm trời, liền nói: “Cho ta mượn phi thuyền.”
Clint hơi ngạc nhiên, nhưng nhìn thấy hoảng loạn trong mắt Bạch Uyên, hắn không hỏi nhiều, trực tiếp đưa cậu một nút không gian.
Học lái phi thuyền là môn bắt buộc của người đế quốc, mà thành tích của Bạch Uyên ở môn này cũng không tệ.
Dù đã bảy tám năm chưa đụng tới phi thuyền, nhưng ký ức cơ bắp vẫn còn. Cậu thuận lợi cất cánh, lao về một hướng nào đó.
Bạch Uyên không biết hành trình của Tạ Hoài, nhưng giờ phút này, cậu lại chắc chắn hắn đang ở đâu.
“Có lẽ, giữa các ngươi tồn tại cảm ứng đặc thù, đúng không?”
Bạch Uyên loáng thoáng nhớ có ai từng nói những lời này với cậu, nhưng không sao nhớ nổi đó là ai.
Bất quá, ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Cậu không bận tâm, trực tiếp khởi động toàn bộ động cơ đẩy, bay hết tốc lực về phía ấy.
Khi Bạch Uyên cất cánh, Clint cũng lập tức dẫn theo vài người khác, điều khiển phi thuyền đuổi theo.
…
Tiêm thuốc ức chế là việc thường ngày của Tạ Hoài. Từ khi tinh thần lực của y tăng cao đến mức không thể tưởng tượng, gần như mỗi tháng đều phải tiêm hai lần.
Rất đau, nhưng y chưa từng k** r*n, luôn nhịn được.
Chỉ là hiện tại, vì sao lại khó chịu đến thế?
Vì sao ta không thể đứng dậy?
TTạ Hoài tự hỏi chính mình, thân thể thì mềm nhũn nằm bất động.
“Con trai, ngươi là tác phẩm đắc ý nhất của chúng ta, là niềm kiêu ngạo của đế quốc. Cứ thế mà tiếp tục chiến đấu vì đế quốc đi! Dùng thân thể ngươi, trải đường cho hậu nhân!”
“Tình cảm sẽ khiến ngươi thất bại. Người thật sự đứng ở vị trí bất bại không cần những thứ ấu trĩ này. Ngươi phải vứt bỏ, nếu không, ta sẽ dùng biện pháp cưỡng chế.”
…
Đã có người nói với y những lời này. Nhưng, vì sao? Không nên là như vậy.
Không biết lấy đâu ra sức lực, Tạ Hoài rời khỏi phi thuyền, si ngốc bước về phía rừng sâu.
Bạch Uyên chạy tới, ngay lập tức nhìn thấy một cảnh tượng khiến cậu hoảng sợ:
Người đàn ông bình thường áo mũ chỉnh tề, kỷ luật nghiêm ngặt, giờ phút này quần áo hỗn độn, từng bước vô thần đi về phía trước.
Thấy thế, tim Bạch Uyên thắt lại. Cậu lập tức hạ phi thuyền, lao ra đuổi theo.
Ban đầu, cậu gọi lớn tên y từ phía sau, nhưng Tạ Hoài không hề phản ứng. Bạch Uyên vội chạy vòng lên trước, định chặn lại, nhưng Tạ Hoài trực tiếp vòng qua, tiếp tục đi.
Bất đắc dĩ, Bạch Uyên chỉ còn cách nhào tới, đè y xuống dưới thân mình.
Theo lẽ thường, cậu chắc chắn không thể áp được Tạ Hoài. Nhưng vừa tiêm thuốc ức chế xong, y không còn đủ sức để giãy giụa.
Nhân cơ hội đó, Bạch Uyên lập tức thả xúc tu tinh thần, dò xét không gian tinh thần của y.
Tràn ngập tuyết bay mù trời.
Không gian tinh thần của Tạ Hoài còn tệ hơn lần đầu tiên cậu từng tiến vào. Con đường nhỏ mình từng vất vả khai thông đã bị tầng băng dày đặc hơn nữa bao phủ.
Ngày hôm qua cậu vừa tiêu hao lượng lớn tinh thần lực để khai thông, hôm nay vẫn chưa hồi phục. Nhưng mặc kệ, tình trạng hiện giờ của Tạ Hoài cực kỳ nghiêm trọng, rõ ràng đã mất lý trí. Dù không biết vì sao y chưa phát động công kích, nhưng như thế đã đủ khiến Bạch Uyên lo sợ.
Cậu ép ra chút tinh thần lực ít ỏi còn sót lại, cố thu nhỏ trận bão tuyết. Nhưng tuyết chẳng hề ngừng lại, còn cậu thì mệt đến mức sắp ngất.
Mệt quá…
Bạch Uyên ngã xuống nền tuyết, cảm giác như sắp bị nuốt chửng. Bất tri bất giác, cậu nhắm mắt lại.
Cậu tưởng mình ngủ, nhưng lại không phải.
Khi mở mắt lần nữa, cậu đã quay lại cảnh trong mơ trước đó.
Con hồ ly trắng từng gọi mình là “chủ nhân” đang đứng trước mặt cậu. Thấy cậu, nó mở miệng: “Chủ nhân cần ta trợ giúp.”
Chưa kịp lên tiếng, một dòng tinh thần lực hùng hậu và thuần khiết liền rót vào cơ thể cậu.
Trong thoáng chốc, Bạch Uyên lại đứng giữa vùng tuyết trắng.
Cậu không màng tìm hiểu nguồn gốc luồng sức mạnh này, chỉ gấp gáp tiến hành khai thông cho Tạ Hoài. Lần này, nhờ vào tinh thần lực mạnh mẽ và độ xứng đôi cực cao, cơn bão tuyết rốt cuộc chậm rãi tan biến.
Điều kỳ lạ là dù tiêu hao nhiều lực lượng như thế, Bạch Uyên vẫn cảm thấy trong cơ thể còn có nguồn tinh thần lực cuồn cuộn không ngừng trào dâng.
Thấy không gian tinh thần của y ổn định, Bạch Uyên liền rút lui. Ngoài hiện thực, Tạ Hoài đã ngất xỉu dưới thân cậu.
Tư thế hai người lúc này quả thực không được lịch sự. Để khống chế y, Bạch Uyên gần như cả người đè trên thân Tạ Hoài. Hơn nữa, cậu đang dư dả tinh thần lực, nên rõ ràng cảm nhận được hơi thở của Clint cùng rất nhiều người khác quanh đó.
Họ đã ở xung quanh quan sát một lúc, nhưng vì không rõ tình hình nên chưa dám đến gần. Nói cách khác, cảnh vừa rồi họ đều đã thấy cả.
Bạch Uyên đỏ mặt, nhưng cũng chẳng còn cách nào. Cậu vội đứng dậy khỏi người Tạ Hoài, hướng về phía Clint ra hiệu, bảo bọn họ lại đây đưa nguyên soái đi.
May mà những người tới cũng không hỏi han gì về chuyện vừa rồi. Đương nhiên, hai người quả thật cũng chưa làm gì cả.
Lên phi thuyền, Bạch Uyên vội vàng liên lạc với Trần Bất Phàm, thuật lại tình hình vừa xảy ra, nhưng tuyệt nhiên không nhắc tới phần liên quan đến mình.
Vòng tay Tạ Hoài vốn là thiết bị giám sát, khi tinh thần lực mất kiểm soát sẽ tự động tiêm thuốc ức chế. Cùng lúc đó, với tư cách bác sĩ riêng của Tạ Hoài, Trần Bất Phàm cũng sẽ nhận được thông tin tức thì.
Thực ra, Trần Bất Phàm đã định trực tiếp chạy tới chỗ của Tạ Hoài, nhưng Bạch Uyên còn nhanh hơn, lại giúp y ổn định tình hình.
Trần Bất Phàm rất kinh ngạc, nhưng nghĩ đến việc mấy ngày nay họ đang điều tra, hắn cũng không lấy làm quá bất ngờ.
“Ngươi đừng vội, ta lập tức tới phủ nguyên soái.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.