2.808 chữ · ~19 phút đọc
Trong suốt một tháng ấy, Bạch Uyên vẫn tiếp tục nếp sinh hoạt bất biến của mình. Có lần tán gẫu, cậu lỡ miệng nhắc đến chuyện sắp đi xem mắt, làm hai đồng nghiệp đều giật nảy.
Dedes vốn là bạn học cũ, rất hiểu tính tình của Bạch Uyên, lập tức kinh ngạc hỏi:
“Không thể nào, điều kiện của ngươi như vậy, thế mà ngươi còn chịu xin nghỉ để đi gặp hắn?”
Bạch Uyên chống cằm, ngáp dài một cái: “Cha mẹ yêu cầu, ta cũng không còn cách nào.” Vừa nói vừa nhét viên kẹo bạc hà vào miệng, vẻ mặt mơ màng.
Trình Âm thở dài: “Ai, nghĩ lại cha mẹ ta mấy năm trước cũng thúc giục chuyện hôn nhân. Nhưng giờ thì tốt hơn nhiều rồi, chắc họ nghĩ ta thật sự không có ý định đó.”
Bọn họ không bàn thêm, bởi công việc chất chồng, muốn không phải tăng ca thì không thể thể lười nhác.
Cứ thế một tháng bận rộn trôi qua, ngày hẹn gặp cuối cùng cũng tới. Xét đến thân phận đặc thù của nguyên soái, Tạ Hoài trực tiếp hẹn gặp ngay tại dinh thự của y.
Bạch Uyên được quản gia tên Clint đón đi, trải qua tầng tầng kiểm tra mới đến nơi. Đối diện với tòa biệt thự đồ sộ, cậu không hề quá kinh ngạc, vì sớm đã chuẩn bị tâm lý.
Nhìn gương mặt bình thản, không chút dao động của Bạch Uyên, Clint trong lòng cảm khái: nguyên soái phu nhân tương lai quả nhiên khí độ bất phàm.
Bạch Uyên hoàn toàn không biết suy nghĩ ấy, chỉ đi theo ông ta dừng lại trước một cánh cửa ở tầng ba.
“Tạ tiên sinh đang ở bên trong, mời Bạch tiên sinh.”
Bạch Uyên đẩy cửa, thấy Tạ Hoài đang đứng bên cửa sổ. Y xoay người lại, nở một nụ cười với cậu.
Thân hình cao lớn, khí chất nhã nhặn, phong độ nhẹ nhàng—đây là cảm nhận đầu tiên của Bạch Uyên khi nhìn thấy Tạ Hoài.
Tạ nguyên soái vốn rất hiếm lộ diện, mà có xuất hiện cũng chỉ thấy bóng lưng. Nhưng Bạch Uyên có thể cảm nhận rõ, dưới bề ngoài nho nhã của y ẩn giấu một sức mạnh khủng khiếp khó lường.
Hai người cứ thế nhìn nhau một lúc, cho đến khi Tạ Hoài chủ động ngồi xuống ghế sô-pha. Bạch Uyên cũng ngồi xuống đối diện.
“Bạch tiên sinh có tính toán kết hôn chưa?”
Bạch Uyên sững người, không ngờ tiến trình lại nhanh đến vậy.
“Nếu gặp được người thích hợp, ta sẽ kết hôn.” Đây đúng là suy nghĩ thật của cậu, nhưng cậu không hề cho rằng nguyên soái là đối tượng thích hợp.
“Thích hợp…” Tạ Hoài mỉm cười.
Khi y cười, nét mặt giãn ra, dường như tâm tình rất tốt. Bạch Uyên thầm nghĩ:”Có lẽ độ ghép đôi cao thật sự sẽ khiến người ta thay đổi, đến mức ta lại hy vọng được thấy y cười nhiều hơn.”
“Trong mắt ta, Bạch tiên sinh chính là đối tượng kết hôn thích hợp nhất.” Giọng Tạ Hoài bình thản, “Tinh thần lực của ta đã mất kiểm soát nhiều năm. Nhưng đến nay, ngoài ngươi ra, chưa từng có dẫn đường nào đạt đủ tiêu chuẩn ghép đôi với ta. Thậm chí các phương pháp khống chế khác đều vô ích.”
Nói đến đây, dường như y nhớ đến chuyện gì thú vị, lại nở nụ cười: “Đế quốc từng phái đến không ít bác sĩ, bọn họ nói ta sắp phát điên đến nơi rồi.”
“Ta cần ngươi, Bạch Uyên.”
“Ta cần ngươi đến cứu ta.”
Căn phòng rơi vào im lặng. Điều Bạch Uyên nghĩ đến đầu tiên không phải chuyện kết hôn vui hay không, mà là…
Ta thật sự có thể cứu y sao?
Trong đầu cậu vang vọng lại những kết quả kiểm tra tinh thần lực năm xưa, toàn là thất bại:
“Dù là nam dẫn đường, kết quả này vẫn thấp hơn nhiều so với trung bình.”
“Kiến nghị tốt nhất là tìm một lính gác có tinh thần lực thấp để kết đôi, như vậy mới phù hợp cho cả hai bên.”
“Xin lỗi Tạ nguyên soái, ta nghĩ ta không giúp được ngài.”
Bạch Uyên không dám thốt ra chữ “cứu”, bởi đối với cậu nó quá nặng nề.
“Thật cảm ơn ngài đã tin tưởng ta, nhưng sự thật là tinh thần lực của ta cực kỳ thấp, xác suất có thể khai thông cho ngài bằng 0.”
Cậu tự thấy mình rất bình tĩnh, nhưng cánh tay khẽ run lại để lộ cảm xúc bất an.
Tạ Hoài nghĩ thầm, dẫn đường này đang bất an. Tuy y có tinh thần lực siêu phàm nhưng lại chỉ nhận được chiến đấu vô tận và thống khổ.
Còn Bạch Uyên thì sao? Cậu bởi vậy mà mang trong mình mặc cảm tự ti.
Vậy rốt cuộc tinh thần lực có ích gì? Tạ Hoài tự giễu cười.
Nhưng rất nhanh, y khống chế lại cảm xúc, dịu giọng nói: “Ta không ngại điều đó. Ta chỉ biết, kết quả ghép đôi là đánh giá tổng hợp. Nếu chúng ta có thể đạt tới độ ghép đôi cực cao, điều đó chứng minh rằng tính cách của chúng ta vô cùng hợp nhau.”
Ngón tay Bạch Uyên khẽ động, dường như đã dao động phần nào.
“Khai thông chỉ là một khía cạnh. Ta muốn kết hôn với ngươi còn vì nhiều phương diện khác.” Tạ Hoài nói, “Ta năm nay 29 tuổi, hiện tại chiến sự đế quốc đã tạm yên, ta cũng có thể an tâm suy nghĩ về chung thân đại sự của mình.”
“Có lẽ ngươi cảm thấy bản thân không giúp được ta, nhưng ta có thể cảm nhận rõ—từ khoảnh khắc ngươi bước vào căn phòng này, tinh thần lực của ta đã ổn định hơn rất nhiều.”
Bạch Uyên ngẩng đầu, đối diện ánh mắt đen sâu thẳm của y.
Tạ Hoài vẫn mỉm cười ôn hòa, trong giọng nói ngập tràn sự tín nhiệm:
“Ngươi ở bên cạnh ta, chính là liều thuốc tốt nhất.”
Bạch Uyên cảm giác mình say rồi. Không say thì sao lại thấy cả người bồng bềnh, đến mức những lời sau đó của Tạ Hoài, cậu chỉ nhớ mơ hồ từng đoạn ngắn:
“Sau khi kết hôn, nếu xảy ra chiến sự, có thể sẽ nhiều ngày ta không về. Có lẽ một ngày nào đó, ta sẽ không bao giờ trở về nữa.”
“Nếu ngươi có thể chấp nhận tất cả điều đó, và cảm thấy ta cũng không tệ, thì có thể liên hệ với ta bất cứ lúc nào.”
“Bạch Uyên, có trở thành bạn lữ của ta hay không, là do ngươi quyết định.”
Bạch Uyên hoàn toàn không nhớ nổi mình về nhà bằng cách nào. Cậu chỉ trực tiếp chui vào ổ chăn, cảm thấy tất cả mọi chuyện vừa rồi đều giống như một giấc mơ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy phương thức liên hệ của Tạ Hoài trên quang não, Bạch Uyên vẫn cảm thấy như giả.
Vẫn là phải tiếp nhận hiện thực thôi, cậu nghĩ.
Cậu bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ chuyện này, càng nghĩ càng thấy chính mình điên rồi. Nếu thật sự cùng nguyên soái kết hôn, cuộc sống cá mặn như lão già sắp về hưu của cậu e rằng không thể giữ được nữa.
“Nhưng… nếu ta thật sự có thể chữa lành tinh thần lực cho y thì sao?”
Tạ Hoài vì đế quốc chinh chiến nhiều năm, lập bao công lao không kể xiết. Mỗi một công dân đế quốc đều sống dưới sự che chở của y. Bạch Uyên không có lý do gì để không giúp, cho dù cơ hội vô cùng mong manh.
“Nếu sau này thật sự có ai đó có thể khai thông tinh thần giúp y, thì cùng lắm ta sẽ lặng lẽ rời đi. Như vậy ta có thể trở lại cuộc sống bình thường, xem ra cũng không tệ.”
Bạch Uyên mở quang não liên hệ mẹ: “Mẹ, ta quyết định sẽ kết hôn với vị Tạ tiên sinh kia.”
Không chờ bà đáp, cậu liền đem mọi chuyện kể rõ ràng.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Nói xong hết, hai bên im lặng hồi lâu.
Mãi sau đó, cậu mới nghe thấy giọng mẹ run run: “Nếu đây là quyết định của ngươi, thì ta và cha ngươi sẽ vì ngươi mà vui mừng.”
Có lẽ bà đang khóc, nhưng vì quang não đặt xa nên giọng nghe không rõ.
“Trước khi kết hôn nhớ dẫn Tiểu Tạ về, cha mẹ còn chưa từng gặp mặt nguyên soái đế quốc ngoài đời bao giờ.”
Ngắt liên hệ với mẹ xong, Bạch Uyên lập tức gọi cho Tạ Hoài, nói thẳng: “Ta đã quyết định, ta đồng ý kết hôn với ngươi.”
Tạ Hoài bật cười, giọng nói vẫn khiến người ta đỏ mặt: “Được.”
“Vậy thì Bạch Uyên, về sau mong ngươi chiếu cố nhiều hơn.”
Bạch Uyên cũng cười đáp: “Ngươi cũng vậy, về sau mong chiếu cố nhiều hơn.”
Hai người lại nói thêm đôi câu. Bạch Uyên kể chuyện mẹ muốn gặp mặt trước, Tạ Hoài cũng chẳng bất ngờ, dịu giọng nói: “Nếu ngươi không nói, ta cũng dự định sẽ đến gặp cha mẹ ngươi trước.”
Cả hai định xong thời gian, không nói thêm gì nữa.
Sắp xếp đâu vào đấy, Bạch Uyên vẫn cảm thấy như trong mơ. Kết hôn với nguyên soái đế quốc—nghe qua như kịch phim truyền hình, không ngờ bản thân cậu lại trở thành nhân vật chính trong câu chuyện đó.
Nhưng năng lực tiếp thu của cậu cũng không tệ, liền coi như chẳng có gì mà tiếp tục đi làm.
Trình Âm nhìn tổ trưởng vẫn như thường ngày chẳng có gì thay đổi, chậm rãi gõ số liệu trên màn hình ảo, trong lòng thầm nghĩ: xem ra vụ xem mắt không thành công.
Dedes tối qua về trễ, miễn cưỡng kịp chấm công trước tám giờ, vội vàng lật đật chạy vào. Vừa thấy Bạch Uyên, câu đầu tiên đã hỏi:
“Xem mắt… hô… thế nào rồi?” Hắn vừa thở hổn hển, vừa ho sặc sụa, “Khụ, ta vẫn luôn… tò mò…”
Bạch Uyên liếc hắn một cái, không định giấu giếm: “Thành.”
Xoảng!
Cái ly pha lê trong tay Trình Âm rơi xuống vỡ tan trên mặt đất.
Bạch Uyên bình thản mở điều khiển, con robot nhỏ liền hí hửng cầm chổi chạy tới dọn dẹp.
“Tiểu Bạch, ngươi nói thật sao?”
Bạch Uyên gật đầu: “Hiện tại đang bàn bạc ngày cưới.”
“Á Á a a a a a a……” Dedes hét toáng, phấn khích vung tay múa chân, “Không ngờ ngươi lại là người đầu tiên trong chúng ta có gia thất! Đến lúc đó nhớ báo ta một tiếng, ta làm phù rể cho ngươi!”
Xong rồi. Một giọt mồ hôi lạnh trượt xuống thái dương Bạch Uyên. Cậu vừa rồi lỡ lời, chuyện kết hôn với nguyên soái tuyệt đối không thể nói lung tung. Đều tại đầu óc rối loạn, ngày nào cũng nghĩ về chuyện này, nên miệng mới không giữ được.
Cậu nuốt nước bọt, vội vàng chữa lại: “Còn chưa gặp cha mẹ, nên chuyện này cũng chưa hoàn toàn xác định.”
Dedes ném cho cậu một ánh mắt đầy ẩn ý: “Thời nay đâu còn cha mẹ nào làm khó chuyện hôn sự, ngươi yên tâm, ta đảm bảo việc này nhất định thành.” Hắn còn nhét cho Bạch Uyên một viên kẹo đỏ, “Cháu gái ta sáng nay cho ta cái này, ngươi hợp với nó lắm!”
Bạch Uyên thật sự không muốn.
Nhưng Dedes đã chạy về chỗ ngồi của mình, còn quay lại phất tay: “Chờ tin tốt của ngươi a!”
Bạch Uyên thở dài, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt Trình Âm.
Vị chị gái lớn hơn cậu năm tuổi kia hiền từ mỉm cười: “Tiểu Bạch cố lên u~”
Ngày hôm đó, cả tổ đúng là gà bay chó chạy.
May mắn thay, Tạ Hoài không gửi thêm tin gì đến. Nói thật, giờ Bạch Uyên cũng không biết nên lấy thái độ thế nào để đối mặt y. Quá thân mật thì không ổn, mà xa cách quá thì cũng kỳ cục.
Thành ra thế này lại vừa vặn—ai cũng không liên hệ ai, đỡ phiền, Bạch Uyên cực kỳ hài lòng.
Cùng lúc đó, trong phủ nguyên soái.
Tạ Hoài ngồi dựa vào mép giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang ngắm cái gì.
Thấy vẻ mặt y có vẻ không tồi, Trần Bất Phàm khẽ thở ra, cười trêu: “Xem ra vị dẫn đường nhỏ có độ ghép đôi cao kia trấn an ngươi không tệ nhỉ.”
Hắn dường như nhớ tới chuyện thú vị, nhướng mày: “Mới gặp lần đầu thôi mà ngươi đã làm gì người ta vậy? Tinh thần lực ổn định thế kia, hiếm thấy lắm đó.”
Nghe câu này, Tạ Hoài cuối cùng quay sang nhìn thẳng hắn: “Ngươi đoán ta đã làm gì em ấy?”
Vừa dứt lời, tinh thần lực vốn đang ổn định lại bắt đầu có xu hướng bạo động.
Biết rõ d*c v*ng chiếm hữu điên cuồng của lính gác trước mặt đang trỗi dậy, Trần Bất Phàm vội vàng phân bua: “Ngươi bình tĩnh, ta chỉ hỏi thăm thông thường thôi, không có ý dò xét gì hết.”
Khí tức bức người của Tạ nguyên soái gần như tràn ra, hắn đành cắn răng nói: “Bao ngày nay, số liệu theo dõi của ngươi đều trong phạm vi khống chế, đối với ngươi là trăm năm hiếm có. Ta làm bác sĩ của ngươi, tất nhiên phải hỏi rõ tình huống.”
“Ta biết.”
Ngươi biết mà còn thả tinh thần lực áp người ta làm gì chứ! Trần Bất Phàm chỉ dám chửi thầm trong bụng.
Hai chân sắp mềm nhũn, hắn vội vàng thu dọn dụng cụ trị liệu: “Trạng thái của nguyên soái rất tốt, xin tiếp tục giữ vững.” Dứt lời liền lập tức mở cửa, chạy biến khỏi nơi áp lực cao này.
Nhìn bóng lưng bác sĩ chạy trối chết, Tạ Hoài vẫn thấy khó chịu. Từng dây thần kinh trong đầu y đều khát vọng Bạch Uyên, trong không gian tinh thần mênh mông, tuyết bạo cuồng phong khắc họa hình dáng người ấy.
“Ta muốn nghe giọng em ấy.”
“Ta muốn chạm vào thân thể em ấy.”
“Ta muốn khắc dấu vết của ta lên toàn thân em ấy.”
Ngay khoảnh khắc lần đầu nhìn thấy Bạch Uyên, những ý niệm đó như tơ quấn lấy y. Đó là giây phút mất khống chế nhất trong 29 năm qua của Tạ Hoài.
Y không hiểu, vì sao bản thân lại khát cầu đến thế? Rõ ràng chỉ mới lần đầu chạm vào hơi thở của cậu, vậy mà từng tế bào trong người y đều giãn ra, say mê thưởng thức chút lực lượng dẫn đường mỏng manh ấy.
Trong đầu lần lượt dâng lên những ý nghĩ bạo ngược. Mấy lần y cầm quang não, định mở liên hệ cố định ở đầu danh bạ, nhưng lần nào cũng bị giọng nói trong lòng ngăn lại:
“Ngươi như vậy sẽ làm em ấy sợ.”
“Không được làm tổn thương em ấy.”
Thế nên y lại buông quang não xuống, cho đến khi màn hình tối hẳn.
“Clint.”
“Xin hỏi tiên sinh có gì phân phó?”
“Đi lấy cho ta một cái quang não mới.”
Clint liếc thấy quang não bên cạnh nguyên soái đã vỡ nát, cẩn trọng hỏi: “Có cần ta mang luôn cái cũ đi không?”
Tạ Hoài ngẩng đầu, trong mắt là màu đen như mực, cảm xúc bạo ngược sâu không thấy đáy. Thấy thế, Clint lập tức cúi đầu, xoay người rời đi.
Còn Trần Bất Phàm, đi trên hành lang mà mồ hôi lạnh vẫn chưa lui. Hắn nhìn thấy quản gia mang quang não mới vào, thầm bội phục trong lòng.
Quản gia bên cạnh nguyên soái, quả nhiên không giống người thường. Hắn nghĩ, đến cả loại dẫn đường cấp bậc tinh thần cao như mình còn chịu không nổi áp lực của y, thế mà vị quản gia này—chỉ là một lính gác—lại có thể đứng vững.
Bất quá, chuyện này chẳng liên quan gì tới hắn. Trần Bất Phàm nhìn số tiền vừa được chuyển vào tài khoản, tâm tình lập tức phấn khởi hẳn lên.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.