2.208 chữ · ~15 phút đọc
Hôm nay chính là ngày hẹn gặp cha mẹ của Bạch Uyên. Hai người cùng ngồi ở khoang sau xe huyền phù, nói đúng ra thì đây là lần đầu tiên họ ngồi gần nhau đến thế.
Ban đầu, cả hai đều im lặng. Cuối cùng, Tạ Hoài phá tan bầu không khí quái dị ấy:
“Mấy ngày nay ngươi làm gì?”
Bạch Uyên hơi bất ngờ khi y hỏi thế, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời:
“Xem tin tức, đua mô hình cơ giáp.”
Tạ Hoài nhìn đôi mắt sáng rực của cậu, khẽ cười:
“Ta biết ngươi là thiết kế sư cơ giáp, xem ra ngươi thật sự rất thích cơ giáp.”
Bạch Uyên đỏ mặt, nhỏ giọng:
“Ta chỉ phụ trách thiết kế khung giáp, những phần khác không do ta làm.”
Thấy dẫn đường nhỏ có vẻ lúng túng, Tạ Hoài liền nảy ý trêu chọc:
“Vậy sau này khung giáp cơ giáp của ta, giao cho ngươi thiết kế, thế nào?”
Bạch Uyên trừng to mắt, cảm thấy không tưởng nổi:
“Đương nhiên không thể!”
Tạ Hoài nhướng mày:
“NFM trực thuộc đế quốc, rất nhiều cơ giáp quân dụng đều do họ chế tạo. Trong quân đội của ta cũng có nhiều cơ giáp đến từ NFM.”
“Vậy cũng không được,” Bạch Uyên kiên định, “Cơ giáp quân dụng là do tổ cao cấp hơn thiết kế, ta căn bản không làm được.”
Thấy khóe môi Tạ Hoài nhếch lên, dường như định nói thêm gì, Bạch Uyên vội nghiêng sát tới, nắm lấy góc áo y, giọng như làm nũng:
“Nguyên soái đừng trêu ta nữa. Nếu thật sự muốn xem tác phẩm của ta, ta có thể cho ngươi xem vài bản thảo thiết kế đã hoàn thành.”
Hành động vô ý thức làm nũng này khiến đầu óc Tạ Hoài ngắt mạch trong chốc lát. Y căn bản không nghe rõ Bạch Uyên nói gì, toàn bộ chú ý chỉ dồn vào đôi môi ướt át khép mở kia.
Ánh mắt Tạ Hoài khóa chặt lấy cậu, Bạch Uyên ngượng ngùng, chợt nhận ra khoảng cách với y ngày càng gần.
Cậu ho nhẹ, né người về phía cửa sổ:
“Xin lỗi nguyên soái, chuyện này ta tuyệt đối không đồng ý.”
Xe tự động chạy chậm rãi, lắc lư đều đều, khiến Bạch Uyên suýt nữa gật gù ngủ quên.
Phải thật lâu sau, ngay khi mí mắt cậu sắp khép lại, bên cạnh mới vang lên giọng nói trầm ổn:
“Được, ta cũng muốn xem tác phẩm của ngươi.”
Trong cơn mơ màng, Bạch Uyên đã quên mất vừa rồi mình nói gì. Nghe thấy Tạ Hoài cất tiếng, theo bản năng phụ họa gật đầu.
Nhìn dẫn đường nhỏ đã vùi mình đến mức sắp ngủ gục, hàng mi rủ xuống phủ bóng nhạt, Tạ Hoài thu liễm cảm xúc. Hẳn là cậu quá mệt vì công việc rồi, thoạt nhìn thật sự cần nghỉ ngơi.
Ngón tay ai đó nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, rồi bờ vai bị nhéo một cái thật khẽ. Xúc cảm mềm mại còn hơn cả tưởng tượng.
“Ngủ đi, Tròn Tròn.”
Loáng thoáng, Bạch Uyên nghe thấy có người gọi nhũ danh mình. Hmm… là Kim nữ sĩ đang ở bên cạnh sao?
Không, không đúng, Kim nữ sĩ vẫn còn ở nhà chờ… Bên cạnh cậu lúc này là… Tạ Hoài!
Bạch Uyên lập tức bừng tỉnh, cơn buồn ngủ biến mất không còn dấu vết.
Trọng lượng trên vai chợt rút đi, Tạ Hoài có chút tiếc nuối, trong lòng vẫn còn dư vị ấm áp vừa rồi.
Bạch Uyên ngồi thẳng, len lén liếc y một cái, giả vờ hờ hững hỏi:
“Ngươi làm sao biết nhũ danh của ta?”
Tạ Hoài giả vờ không nhận ra sự kinh ngạc của cậu, thong thả đáp:
“Mấy hôm trước ta từng liên hệ với bác gái một lần.”
Y cười, thân mình nghiêng lại gần:
“Lúc ấy nghe mẹ ngươi gọi ngươi là ‘Tròn Tròn’, cảm thấy rất đáng yêu, cho nên ta học theo.”
Mặt Bạch Uyên đỏ bừng như muốn phun máu. Nhưng kẻ đầu sỏ gây họa dường như chẳng hề nhận ra giọng mình có bao nhiêu dụ hoặc, ngược lại còn ghé sát bên tai cậu, như muốn nuốt trọn cả lỗ tai ấy:
“Ta có thể gọi ngươi như vậy không, Tròn Tròn?”
Bạch Uyên lập tức đẩy y ra, nhanh chóng nép vào góc, cố dùng tay che tai để giảm nhiệt, nhưng càng che càng nóng. Cuối cùng cậu bỏ cuộc, để mặc đôi tai đỏ chót đáng thương, mắt dán chặt ra ngoài cửa sổ, tuyệt đối không nhìn người đàn ông bên cạnh thêm một cái.
Y thật sự còn khó đối phó hơn tưởng tượng, Bạch Uyên nghĩ. Quả nhiên bề ngoài chỉ là giả dối.
Không biết bao lâu, Tạ Hoài mới nghe thấy tiếng thì thầm yếu ớt như muỗi kêu:
“Có thể gọi, nhưng chỉ khi chỉ có hai người thôi.”
Không nghe được y trả lời.
Quãng đường vốn chỉ hai mươi phút, mà trôi qua như cả giờ. Xe vừa dừng lại, Bạch Uyên lập tức mở cửa bước xuống.
Tạ Hoài thì chẳng vội, nhìn bóng lưng cậu chạy trốn, khẽ mỉm cười. Y đưa tay lấy từ nút không gian ra không ít quà, cầm sẵn trong tay.
Bạch Uyên đã đoán y chắc chắn sẽ mang theo quà, nên cũng không ngăn cản. Nhưng điều làm cậu thắc mắc chính là:
“Vì sao không để trong nút không gian?”
Tạ Hoài khom lưng, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng ôn hòa:
“Thời kỳ Địa Cầu cổ, lúc đến cửa hỏi cưới đều làm như vậy.”
Vốn Bạch Uyên còn định giúp y xách bớt, nhưng vừa nghe hai chữ “hỏi cưới”, cậu lập tức rụt tay lại, còn vội vàng tránh xa tên thích trêu chọc này.
Thế là khoảng cách giữa hai người lại kéo rộng, chẳng hề giống một đôi sắp kết hôn.
Bạch Uyên cũng chẳng để tâm, chỉ lo đi nhanh lên phía trước.
Nhưng giây tiếp theo, bàn tay phải đã bị một bàn tay nóng bỏng khác bao trọn.
Tạ Hoài dắt tay Bạch Uyên.
Y đem tất cả gói quà để gọn vào một tay, dường như cố ý để lại bàn tay kia chỉ để nắm lấy tay cậu.
Bạch Uyên hít sâu, tự mình trấn an:
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Đúng rồi, chúng ta sắp kết hôn. Hôm nay là đến gặp cha mẹ, nhất định phải tỏ ra tình cảm sâu đậm, nếu không cha mẹ sẽ lo lắng. Cậu điên cuồng tự thôi miên trong lòng, nhưng ngón tay lại vô thức co lại.
Tạ Hoài nhéo nhẹ bàn tay đang nắm, khóe môi cong cong.
Bạch Uyên giả vờ làm ngơ với thế giới bên ngoài, kéo Tạ Hoài đi thẳng đến cửa nhà.
“Leng keng.”
Nghe tiếng chuông cửa, Kim nữ sĩ lập tức kéo Bạch Tiềm ra mở.
Nhìn thấy cha mẹ đứng ngay cửa, lại còn bắt gặp cảnh mình và Tạ Hoài đang nắm tay, Bạch Uyên lập tức cảm thấy mặt nóng ran.
“Bác gái, bác trai khỏe, con là Tạ Hoài.”
Trước đó, cha mẹ đã đạt được nhất trí:
Nếu Tạ Hoài muốn cưới con trai mình, vậy thì chính là người trong nhà. Đã là người trong nhà, bọn họ sẽ coi Tạ Hoài như bạn lữ của con trai mà đối đãi, không cần khách sáo.
“Tiểu Tạ và Tròn Tròn đến rồi a, mau vào ngồi.” Kim nữ sĩ nhiệt tình chào đón.
Thấy y cầm theo quà, họ cũng không khách khí. Bạch Tiềm nhận lấy, nói: “Tiểu Tạ có lòng. Một đường tới chắc cũng mệt, bàn trà có trái cây mới mua, hai đứa ăn chút, lát nữa cơm sẽ xong.”
Hai người ngồi sóng vai trên sofa. Bạch Tiềm đi nấu cơm, chỉ còn Kim nữ sĩ ngồi đối diện.
“Tiểu Tạ, nhìn thấy con, cuối cùng bác cũng hiểu vì sao Tròn Tròn chịu kết hôn với con.”
Bạch Uyên nhìn nụ cười đầy ẩn ý kia, quả nhiên, giây tiếp theo bà liền nói:
“Tròn Tròn nhà chúng bác thích nhất là người vừa đẹp trai, vừa có dáng người tốt, lại thêm tính cách ôn hòa như con,”
“Mẹ, đừng nói nữa, con nào có…” Nhìn thấy khóe môi Tạ Hoài nhếch lên, Bạch Uyên đỏ bừng mặt, vội vàng giải thích. Cậu không hiểu vì sao mẹ mình cứ vạch trần như thế, ai ngờ đó mới chỉ là khởi đầu.
Kim Ninh càng cười tươi, liếc Bạch Uyên rồi quay sang Tạ Hoài:
“ Tính tình Tròn Tròn quá bình thản, chẳng có sức sống thanh niên gì. Tiểu Tạ, con phải thường xuyên dẫn nó đi rèn luyện, cho nó cứng cáp hơn.”
Đối với kiểu sống văn phòng của Bạch Uyên, tan tầm là chỉ ở lì trong nhà, việc đi thêm một bước thôi đã là bất kính với cuộc đời.
Tạ Hoài lại thấy đề nghị này rất hay, lập tức đáp:
“Bác gái yên tâm đi, con sẽ gọi cậu ấy chạy bộ buổi sáng cùng con.”
“Thế thì ta an tâm rồi, Tiểu Tạ thật đáng tin.”
Cuộc đối thoại kéo dài thêm một lúc, Bạch Uyên chịu không nổi nữa, đang định đứng dậy tìm cớ rút lui.
Đúng lúc ấy, cha cậu bước ra gọi:
“Mọi người, vào ăn cơm thôi.”
Trong lòng, Bạch Uyên âm thầm khen cha một điểm, rồi như trốn chạy mà ngồi vào bàn. Đã lâu cậu chưa ăn đồ gia đình, nhìn mâm cơm quen thuộc, thậm chí thấy thèm.
Nhưng rõ ràng, hôm nay không ai chú tâm vào bữa ăn.
Người mở lời đầu tiên là Bạch Tiềm:
“Tiểu Tạ, lần đầu tới đây, bác không biết khẩu vị của con thế nào, nên làm đủ các món, con thử hết xem sao.”
Tạ Hoài mỉm cười:
“Cảm ơn bác trai, những món này đều rất ngon.”
“Thích là tốt. Đã tới đây thì coi như nhà mình, đừng khách sáo, ăn nhiều một chút.”
Kim nữ sĩ ngầm dưới bàn huých chồng một cái. Bạch Tiềm hiểu ý, hắng giọng:
“Con và Bạch Uyên có thể ở bên nhau, bác và mẹ nó đều rất vui. Hai đứa cũng không còn nhỏ, đã định ngày cưới chưa?”
Nghe vậy, Bạch Uyên suýt sặc nước.
“Khụ khụ…”
Trời đất, sao cha lại chủ động nhắc tới chuyện này! Dù đã chuẩn bị tâm lý kết hôn, nhưng cũng không đến mức gấp thế đâu! Cá mặn còn sót lại bao ngày độc thân thì hay bấy nhiêu, cậu đau khổ nghĩ, nếu được, ta mong ngày đó tới muộn thêm chút.
Nhưng chẳng ai nghe thấy tiếng gào thét trong lòng cậu. Tạ Hoài chỉ giơ tay vỗ lưng cậu, dịu dàng giúp thuận khí:
“Kết hôn phải chọn ngày tốt, chúng con không rành việc đó, vẫn nên để bác trai bác gái quyết định thời gian. Bất quá, con tính hôm nay cùng Tròn Tròn đính hôn, ngài thấy có được không?”
Ngồi đối diện, Kim nữ sĩ nhìn cảnh hai người thân mật, càng thêm an tâm. Nghe Tạ Hoài nói vậy, bà vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ:
“Được a, định sớm cũng là chuyện tốt. Các con yên tâm, chúng ta sẽ mau chóng chọn ngày lành tháng tốt cho hai đứa.”
Nghe y nói “hôm nay đính hôn”, Bạch Uyên đã sững sờ quên cả ho. Đến khi nghe mẹ thẳng thừng quyết định gả mình đi, cậu biết tâm nguyện “cá mặn câu thêm ngày” đã chính thức tiêu tan.
Thế là chỉ trong một bữa cơm, Bạch Uyên hoàn thành lần đầu “đưa người về ra mắt cha mẹ”. Bởi vì đính hôn phải đến phủ nguyên soái, cha mẹ cậu cũng muốn chuẩn bị thêm, nên hai người về trước.
Trên xe huyền phù.
“Một lát nữa, nhà ngươi sẽ có bao nhiêu người đến?” Vì lý do an toàn, đế quốc luôn hạn chế để lộ thân phận, kể cả gia đình quan viên cũng nghiêm mật bảo mật. Thế nên Bạch Uyên cũng không rõ trong nhà Tạ Hoài có ai.
“Ta không có quan hệ huyết thống.” Tạ Hoài nói nhẹ nhàng, như thể đang kể hôm nay ăn gì, “Ta xuất thân từ cô nhi viện, sau khi tinh thần lực thức tỉnh thì được đưa vào trường quân đội đế quốc bồi dưỡng.”
Bạch Uyên lập tức thấy mình lỡ lời:
“Xin lỗi, ta không biết.”
“Không sao, ta vốn lớn lên như vậy. Nếu hôm nay ngươi không hỏi, ta cũng sẽ nói cho ngươi.”
Rồi y nghiêng người lại gần, nghiêm túc nhìn vào mắt cậu:
“Ta thật sự rất vui, vì từ nay về sau, ta cũng có gia đình.”
Bạch Uyên bỗng nhiên rất muốn ôm lấy y.
Nghĩ thế nào thì làm thế ấy.
Chỉ tiếc cậu không giỏi an ủi, chỉ có thể vụng về nói:
“Ngươi phải vui vẻ nhé, Tạ nguyên soái.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.