2.437 chữ · ~17 phút đọc
“Vì sao ta chỉ có từng này tinh thần lực?” Gió tuyết sắp sửa dội ướt cả người, cũng làm tâm cậu lạnh buốt, “Xem ra ta thật sự vĩnh viễn không thể trở thành một dẫn đường đủ tư cách a…”
Bạch Uyên ngã xuống đất tuyết, mặc cho tuyết lớn dần dần vùi lấp thân thể. Trời đất tuyết trắng tựa hồ biến thành màn sân khấu, chiếu ra những ngày tháng cậu từng bước đi qua.
Cậu thấy thầy giáo của mình, đối với kết quả thí nghiệm tinh thần lực của cậu mà thở dài liên tục; thấy từng gương mặt bác sĩ, hết lần này đến lần khác lắc đầu với cậu và cha mẹ; và còn thấy…
Tạ Hoài, trong ánh lửa mỉm cười ôn nhu nhìn cậu.
Tạ Hoài?
Đó là khi nào vậy? Ta… vì sao lại chẳng nhớ nổi chút gì?
Dần dần, Bạch Uyên cảm thấy cơ thể ấm dần lên. Nhưng thân thể như mất đi khống chế, cũng không biết từ đâu dâng lên một luồng tinh thần lực, kéo cậu ra khỏi không gian kia.
Tạ Hoài không rõ một dẫn đường nhỏ bé dựa vào chút tinh thần lực ít ỏi như vậy làm sao làm được, nhưng y rõ ràng cảm nhận được thần trí mình đã khôi phục. Có điều, thấy Bạch Uyên mồ hôi lạnh tuôn ra, sắc mặt tái nhợt, y biết đây là do bị lạc vào không gian tinh thần.
Y lập tức ôm người vào lồng ngực. Nhắm mắt, lặng lẽ bước vào không gian tinh thần của Bạch Uyên, muốn triệu hồi cậu trở về.
Không gian tinh thần của Bạch Uyên không lớn, giống như chính con người cậu, khiến người cảm thấy ấm áp.
Đó là một hang động nhỏ, trên mặt đất có một đống lửa nhỏ, làm nơi này tràn đầy hơi ấm. Cũng may Tạ Hoài không phải chờ quá lâu, Bạch Uyên đã trở về.
Cậu mệt mỏi vô cùng, người cuộn tròn lại, ngủ say bên đống lửa nhỏ của mình. Tinh thần lực Tạ Hoài quá cao, nếu ở lại nơi này quá lâu sẽ khiến Bạch Uyên bị thương, y nhẹ nhàng vuốt gương mặt cậu, rồi rời khỏi không gian tinh thần.
Trong hiện thực, Bạch Uyên cũng giống như đang ngủ say. Cậu không còn nhíu mày, khóe miệng hơi cong lên, như thể đang mơ thấy giấc mộng đẹp.
Nhìn cảnh tượng này, lòng Tạ Hoài mềm nhũn. Y ôm dẫn đường nhỏ đặt lên giường, chỉnh chăn lại cho cậu, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ.
Bạch Uyên bắt đầu mơ. Trong mộng, cậu không có hình thể, chỉ lang thang vô định trôi dạt khắp nơi.
Có tiếng ca loáng thoáng vọng lại từ phương xa, cậu bị hấp dẫn, bay về phía một vùng đất mịt mù sương mù. Hơi nước bao phủ nơi ấy, không nhìn thấy mặt trời trên không trung.
Nhưng ca sĩ không ở đó, cậu tiếp tục trôi đi.
Tiếng ca ngày càng gần.
Không biết đã phiêu lạc bao lâu, lần này, trước mắt cậu không còn là sương mù:
Là lửa, là biển lửa hừng hực thiêu đốt. Chúng giống như có sinh mệnh, vây quanh tạo thành một khoảng đất trống.
Nơi đó đứng một người. Hắn đưa lưng về phía Bạch Uyên, khẽ ngâm nga một khúc ca không tên. Theo tiết tấu của hắn, lửa bên người cũng nhảy múa theo.
Cậu muốn vòng ra phía trước để nhìn rõ dung mạo hắn, nhưng dù đi thế nào, trước mắt cậu vẫn chỉ là bóng lưng ấy.
“Ngươi là ai?”
Bạch Uyên không biết trạng thái hiện tại có thể phát ra âm thanh hay không, nhưng cậu thật sự cảm thấy mình đã mở miệng nói.
Tiếng ca dừng lại, chỉ còn tiếng lửa cháy bùng bùng.
Cậu thấy người nọ xoay người. Rõ ràng là đã thấy được toàn cảnh, nhưng cậu chỉ nhớ rõ đôi mắt đỏ rực kia.
Đôi mắt đỏ cùng ngọn lửa hòa thành một thể.
Tất cả trước mắt đều kỳ lạ, cậu quên mất cả bản thân là ai, bị lửa lớn làm mất phương hướng.
Nhưng không biết vì sao, cuối cùng cậu vẫn bước ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi biển lửa, dường như có người thì thầm với cậu:
“Ta chờ ngươi trở về tìm ta.”
“Bạch Uyên, Bạch Uyên! Tỉnh lại, mau tỉnh lại…”
“Có người gọi tên ta…” Trong cơn mơ hồ, Bạch Uyên chìm nổi trong cảnh mộng, “Phải làm sao đây? Ta hình như… không ra được.”
Không biết cậu đã trôi nổi bao lâu, cho đến khi tiến vào một hang động.
Trong động, đống lửa quá nhỏ, Bạch Uyên cảm thấy rất lạnh. Cậu bay đến cửa động, nhìn ra ngoài, lại chẳng thấy bông tuyết nào.
“Vì sao lại lạnh thế này?”
Bạch Uyên muốn tìm nguồn gốc cái lạnh, cậu bay theo hướng đó. Không biết đã phiêu lạc bao lâu, bỗng một sức mạnh lớn xuất hiện, kéo cậu ra khỏi hang động.
Lần này, cậu lại nghe thấy có người gọi tên mình.
Bạch Uyên đáp lại. Trong khoảnh khắc, trời đất quay cuồng.
Cậu tỉnh lại.
Trong phòng ngủ.
Tạ Hoài ra ngoài xử lý một ít quân vụ, trong lòng vẫn nhớ nhung dẫn đường nhỏ nhà mình, chẳng bao lâu đã trở về. Y vốn chỉ định quay lại nhìn qua trạng thái của Bạch Uyên rồi rời đi, nhưng lại thấy thân hình gầy yếu kia cuộn tròn, giống như còn đang run rẩy.
Không ổn.
Tạ Hoài bước đến mép giường, phát hiện cậu đang cau mày, cả người toát đầy mồ hôi lạnh.
Y lập tức phóng ra một tia tinh thần lực của mình, định tiến vào không gian tinh thần của Bạch Uyên. Nhưng lần này, y lại bị ngăn cản dữ dội.
Khác với tầng chắn trong không gian tinh thần của chính Tạ Hoài, lần này là Bạch Uyên đang bài xích y tiến vào. Trong khi lần trước gần như chẳng tốn bao nhiêu sức, y đã có thể gọi thần trí Bạch Uyên về lại.
Tình huống này đặc biệt, sợ làm cậu bị thương, Tạ Hoài không dám cưỡng ép xâm nhập, chỉ có thể vừa lượn vòng bên ngoài không gian tinh thần, vừa gọi tên cậu.
Qua một lúc lâu, khi y đang tính mạnh mẽ xông vào, thì một đoàn màu trắng, như một cục bông nhỏ, bay tới bên cạnh y. Cục bông trắng ấy vừa chạm sát vào người y, run rẩy như bị đông lạnh, lại vừa tỏ ý muốn chạy trốn.
Tạ Hoài không cho cậu cơ hội ấy, y nhẹ nhàng dùng hai tay giữ chặt vật nhỏ kia, xúc cảm quả thật mềm mại giống hệt trong tưởng tượng.
Ngay khoảnh khắc ấy, sự bài xích trong không gian tinh thần biến mất, Tạ Hoài liền dễ dàng tiến vào trong hang động.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Nhưng y không thấy thân ảnh Bạch Uyên, chỉ có cục bông trắng kia đang trôi lơ lửng quanh mình. Kỳ quái thay, y lại cảm thấy cục nhỏ tròn vo ấy chính là Bạch Uyên.
“Bạch Uyên, là ngươi sao?”
Cục bông nhỏ kia khựng lại, rồi nhanh chóng biến mất. Ngay sau đó, Tạ Hoài lại bị đẩy ra khỏi không gian.
Hai người đồng thời trở về hiện thực.
Bạch Uyên vừa mở mắt liền thấy Tạ Hoài đứng bên cạnh, gương mặt đầy lo lắng. Thật ra, cậu cũng chẳng nhớ rõ lắm chuyện trong mơ, chỉ còn ấn tượng sâu nhất chính là đôi mắt đỏ kia.
Cậu chủ động kể lại cảnh trong mơ cho Tạ Hoài. Nghe cậu nói xong, Tạ Hoài cũng rất bất ngờ.
“Đây không phải đơn thuần là bóng đè.” Y rót cho Bạch Uyên một ly nước, “Đa phần cảnh trong mơ đều là do tiềm thức cấu thành, nhưng cũng có một phần đến từ hiện thực mà chính ngươi đã quên đi.”
Không gian tinh thần của Bạch Uyên lại còn xuất hiện trạng thái phòng ngự chưa từng có, điều này chứng tỏ tinh thần bản thân cậu bất ổn, trong giới dẫn đường thì cực kỳ hiếm thấy.
“Dựa vào những phản ứng khác thường vừa rồi, ta nghiêng về khả năng sau hơn.” Tạ Hoài đưa ra kết luận.
“Nhưng trong trí nhớ của ta không hề có chi tiết nào như vậy. Trí nhớ của ta không tệ, rất nhiều chuyện hồi nhỏ ta đều nhớ rõ rành rọt.”
“Quên đi chính là cơ chế phòng ngự mà đại não tạo ra để bảo vệ bản thân.” Tạ Hoài nhìn cậu dịu dàng, “Đừng sợ, cũng đừng quá bận tâm, nếu có vấn đề gì, ta sẽ giúp ngươi.”
Bạch Uyên nghe mà thầm nghĩ: căn bản là cậu không hề bận tâm…
“Hẳn là chỉ do mệt thôi, không sao cả.” Cậu nhớ đến mục đích khai thông lần này, liền vội hỏi: “Hiện tại ngươi cảm thấy thế nào, lần này hình như ta đã thành công tiến vào trong không gian của ngươi rồi?”
“Khai thông có hiệu quả, ta cảm thấy rất tốt.” Tạ Hoài mỉm cười, “Phải cảm ơn ngươi đã giúp ta.”
Bạch Uyên thật sự vui mừng, tuy có hơi mệt nhưng càng thêm tin tưởng: “Thật tốt quá, về sau hẳn là ta sẽ càng thuần thục hơn.”
Nhưng Tạ Hoài không định để cậu lại tiếp tục khai thông cho y thêm lần nào nữa.
Cho đến hiện tại, Bạch Uyên mới thử hai lần. Hiệu quả thì có, nhưng cậu luôn bị lạc trong không gian tinh thần, mà tình huống vừa rồi thậm chí chưa từng nghe thấy bao giờ.
Tuy vậy, y cũng không nỡ cự tuyệt thiện ý của dẫn đường nhỏ, chỉ dịu dàng nói: “Trước hết, ta muốn bác sĩ kiểm tra cho ngươi một chút.”
Bạch Uyên chẳng để ý lắm: “Kiểm tra tinh thần lực của ta sao? Thật ra không cần thiết, từ nhỏ đến lớn ta đã kiểm tra mấy chục lần, đều không đạt tiêu chuẩn tuyến trên.”
“Không phải kiểm tra cái đó, ta cũng chẳng quan tâm cấp bậc tinh thần lực của ngươi.” Tạ Hoài ôn nhu nhưng giọng điệu rất nghiêm túc, “Ngươi rất dễ bị lạc trong không gian tinh thần, nên để bác sĩ đo lường kiểm tra kỹ hơn. Nếu tình trạng này cứ kéo dài, sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ngươi.”
Bạch Uyên suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng có lý, liền gật đầu đồng ý đi kiểm tra.
Kiểm tra dự kiến ở một tuần sau.
Trước đó, lo Bạch Uyên lại lần nữa bị lạc trong không gian tinh thần, Tạ Hoài giữ cậu ở phủ nguyên soái.
Ban đầu, Bạch Uyên vô cùng không quen. Quản gia Clint cẩn thận chu toàn, gần như trở thành tài xế riêng kiêm vệ sĩ của cậu, mỗi ngày đều đưa đón đi làm tan tầm. Vài lần cậu cự tuyệt không có kết quả, đành phải chấp nhận.
Ngoài ra, Clint còn thường xuyên hỏi thăm nhu cầu của cậu. Nếu cậu nói không thiếu thứ gì, quản gia sẽ lập tức mang tới một đống đồ mà ông ta cho rằng cậu cần.
Bạch Uyên không có cách nào khác, chỉ đành cầu cứu Tạ Hoài, nhưng tên ác liệt kia lại thản nhiên nói:
“Hắn làm như vậy là do ta phân phó.”
Bạch Uyên bất đắc dĩ đỡ trán: “Nhưng ta thật sự không cần nhiều đồ như vậy a.”
“Không sao, không cần thì cứ để đó, lúc nào cần sẽ không lo thiếu.” Tạ Hoài đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh cậu, “Ngươi có thể chủ động nói cho ta biết ngươi muốn gì, như vậy sẽ không bị mang đến nhiều như thế.”
Thấy Bạch Uyên còn định phản bác, Tạ Hoài lại tiếp lời: “Chúng ta sắp kết hôn, nhưng ta vẫn chưa biết ngươi thích gì.” Y giống như một con mèo lớn ủy khuất, thu lại móng vuốt, chậm rãi tiến lại gần bên người cậu.
“Ngươi nói cho ta biết nhiều hơn về ngươi thích cái gì, ta sẽ càng hiểu rõ ngươi hơn.”
Người đàn ông này luôn cố tình trêu ghẹo, Bạch Uyên nghĩ. Tuy sắp cưới nhau, nhưng hai ta mới quen biết chưa lâu, hiện tại lại giống như đã yêu nhau mấy năm, thật khiến người ta khó chống đỡ.
Cậu cạn lời: “Thật không ngờ nguyên soái đế quốc lại có một mặt ẩn như này.”
Nghe vậy, Tạ Hoài nhướng mày: “Ta thì làm sao?”
“Ngươi luôn trêu ta, tính tình ác liệt.” Bạch Uyên nghiến răng, “Ta vốn là người bình thản, lại bị ngươi làm cho tâm tình thất thường.”
Đôi tai nhỏ của dẫn đường nhỏ đỏ ửng, nhìn thì như trách móc, kỳ thật là đang giấu đi sự thẹn thùng.
Tạ Hoài cảm thấy người trước mắt đáng yêu vô cùng, càng thế lại càng muốn trêu chọc. Nhưng thấy cậu đã nói vậy, hôm nay y tạm nhịn, không trêu quá mức.
“Tinh thần lực của ta không tốt, đôi khi nói chuyện không qua đầu óc, muốn nhờ Tròn Tròn gánh vác nhiều hơn.”
Đúng là một câu nói chuyện không qua đầu óc! Đường đường nguyên soái đế quốc, chẳng lẽ trên chiến trường tinh thần lực mỗi ngày trong ba trăm sáu mươi ngày trong năm đều không xong, hạ mệnh lệnh cũng toàn nói bừa sao?!
Bạch Uyên không mắc bẫy, nhưng cũng không muốn cãi nhau.
Nói thật lòng, cậu cũng không ghét loại hành vi này của Tạ Hoài. Chỉ là trước giờ chưa từng có ai đối xử với cậu như vậy, nên mới chưa quen. Hiện tại Tạ Hoài đã tự tìm bậc thang, cậu cũng để cho y xuống nước.
Nhưng có một việc là tuyệt đối không thể nhượng bộ.
“Dù thế nào cũng không được mỗi ngày mang cho ta nhiều đồ như vậy! Nếu thật sự cần ta sẽ nói với ngươi, chứ thế này thì không được.”
Bạch Uyên có vẻ rất quả quyết với lời cậu nói. Tạ Hoài cũng không nghĩ nhiều, y thừa nhận mấy ngày qua quả thực hơi quá mức, liền cười đáp: “Được, sau này sẽ không vậy nữa.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.