2.264 chữ · ~16 phút đọc
Trong lồng ngực là cơ thể mềm mại yếu ớt, tóc đen vì tựa vào người y mà hơi rối loạn, nhưng lại càng khiến người kia thêm phần đáng yêu. Đôi mắt sáng ngời của dẫn đường nhỏ đang ngẩng lên, mỉm cười với y.
Ánh mắt Tạ Hoài sâu thẳm.
Bạch Uyên hoàn toàn không biết nam nhân trước mặt nguy hiểm đến thế nào, không hề phòng bị mà chui vào vòng tay y. Cái ôm này tựa hồ xoa dịu tinh thần lực bạo ngược trong y, nhưng đồng thời cũng khơi dậy một nguồn sức mạnh khác không thể kiềm chế…
“Chiếm hữu em ấy.”
“Đánh dấu tinh thần vĩnh viễn, để em ấy mãi mãi thuộc về ngươi.”
Ngay trước khi hoàn toàn mất kiểm soát, Tạ Hoài buông cái ôm ấy ra.
Thấy y nhanh chóng khôi phục như thường, Bạch Uyên còn tưởng cách mình làm có hiệu quả, trong lòng thầm khen chính mình. Có lẽ về sau nên ôm y nhiều hơn, tinh thần lực của nguyên soái bất ổn, nói không chừng chính là vì thiếu sự quan tâm.
Cậu không biết rằng móng tay Tạ Hoài đã cắm sâu vào da thịt của chính mình, y phải dốc toàn lực mới khống chế được d*c v*ng, chỉ sợ làm tổn thương người trước mắt.
Không lâu sau, xe trở về phủ nguyên soái. Hai người sóng vai lên lầu, cùng bước vào phòng khách.
“Ta sẽ chính thức tuyên bố mình đã có bạn lữ hợp pháp, nhưng để an toàn cho ngươi, ta sẽ không tiết lộ thân phận ngươi.” Tạ Hoài nghiêm túc, “Trong thời gian này, ngươi có thể chọn chuyển đến đây ở, hoặc đợi kết hôn xong rồi mới đến cũng được.”
Như có phần áy náy, y xoa mái tóc đen của Bạch Uyên, dịu giọng:
“Thân phận của ta đặc thù, kết hôn với ta, bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể gặp nguy hiểm. Ta sẽ sắp xếp vệ sĩ giỏi nhất, đều là người ta tin tưởng, sau này ra ngoài nhớ để họ theo cùng.”
Bạch Uyên thật sự không thích cảm giác bị theo sát mỗi ngày, nhưng cũng không còn cách nào khác. Cậu ngoan ngoãn gật đầu: “Không sao, ta sẽ từ từ quen.”
Hai người trò chuyện một lúc, chẳng mấy chốc cha mẹ Bạch Uyên đã đến. Biết Tạ Hoài không có người thân ruột thịt, họ càng thêm thương cảm với con rể tương lai này.
Tạ Hoài lấy ra một chiếc quang não, đưa tới:
“Trong này lưu tất cả tài khoản và mật mã của ta, toàn bộ tài sản đứng tên ta ngươi đều có thể tùy ý sử dụng.”
Bạch Uyên thoáng kinh ngạc, không ngờ y lại trao cho mình thứ quan trọng đến vậy. Nhưng cậu cũng không định động tới, nên chỉ yên lặng nhận lấy.
Ngay sau đó, Tạ Hoài hơi khom lưng, nâng tay cậu, đeo vào ngón giữa tay trái một chiếc nhẫn bạc trơn. Cảm giác lành lạnh ở đầu ngón tay khiến nội tâm Bạch Uyên chấn động.
Ngẩng đầu nhìn, thấy người bên cạnh đang cầm một chiếc nhẫn lớn hơn, cầm tay cậu giúp cậu đeo vào tay y.
Trao nhẫn xong, tiếp theo là dâng trà.
Thực ra Bạch Uyên chẳng biết đính hôn cần nghi thức gì, ngay cả Tạ Hoài cũng vậy. Nhưng y nghe đâu đó về nghi lễ trên địa cầu cổ, nên quyết định làm theo.
Theo tập tục, dâng trà cần phải quỳ. Nhưng Bạch Uyên kiên quyết phản đối, cậu sợ cha mẹ không chịu nổi cảnh nguyên soái quỳ gối trước mặt, cuối cùng Tạ Hoài cũng từ bỏ.
Vậy nên hiện tại, Bạch Uyên đưa chén trà cho Tạ Hoài, còn y cúi lưng dâng cho cha mẹ.
Thấy Tạ Hoài cung kính như vậy, Bạch Uyên bất chợt cảm thấy y thật đáng yêu. Khi nghe y gọi cha mẹ mình là “ba mẹ”, giọng nói đầy chân thành, cậu có thể cảm nhận được y thực sự hạnh phúc.
Nhớ lại đối thoại trước đó…
“Kỳ thật ngươi không cần đổi cách xưng hô, cha mẹ ta sẽ không để ý.”
“Không sao, ta muốn đổi. Như vậy, ta sẽ thật sự có một gia đình.”
Nghi thức kết thúc, hai người chính thức đính hôn.
Mọi chuyện quá nhanh, Bạch Uyên nghĩ. Trên đường về, họ còn đăng nhập hệ thống hôn nhân, gửi đơn đăng ký. Bên kia gần như ngay lập tức phản hồi: “Hai vị tân nhân có cần giấy chứng nhận không?”
Bạch Uyên nhìn sang, Tạ Hoài lập tức bấm đồng ý.
Y cười rạng rỡ: “Ngày cưới, chúng ta sẽ cùng lấy, như vậy mọi thứ đều là mới.”
Thấy y như thế, Bạch Uyên cũng mỉm cười:
“Được nha.”
Hai người nhìn nhau cười, chợt Bạch Uyên nhớ tới điều gì, nụ cười chậm lại.
Cậu nắm lấy cánh tay y:
“Hiện tại tinh thần lực ngươi thế nào?”
Tạ Hoài an ủi, nhéo nhẹ ngón tay cậu:
“Mấy hôm trước kiểm tra, vẫn trong phạm vi khống chế được.”
“Nhưng ta thật sự không biết phải khai thông tinh thần lực thế nào.” Sắc mặt Bạch Uyên trầm xuống, “Ta cảm thấy ta chẳng giúp được ngươi.”
Ánh sáng trong mắt dẫn đường nhỏ thoáng ảm đạm. Tạ Hoài nhẹ nhàng nói:
“Không sao. Ta đã nói rồi, chỉ cần ngươi ở bên cạnh ta, bất cứ lúc nào cũng là đang trấn an ta. Những thứ khác, không cần vội, cứ từ từ.”
Đó là sự thật. Nếu lần đầu gặp, chỉ mới tiếp xúc thoáng qua đã thấy hiệu quả, thì lần này, tinh thần lực của Bạch Uyên rõ ràng đã tỏa ra nhiều hơn.
Việc này đúng là không thể cưỡng cầu. Bạch Uyên thở dài:
“Vậy được rồi, ta cũng sẽ cố gắng thử.”
Một lát sau, như chợt nghĩ thông suốt điều gì, cậu liền nói:
“Nếu không… ta thử ngay bây giờ?” Bạch Uyên càng nghĩ càng thấy có lý, “Trước kia trên tiết học trấn an lính gác đều là giả lập. Lần này đối diện với người thật, biết đâu ta làm được.”
Thấy dẫn đường nhỏ hăng hái, Tạ Hoài không nỡ từ chối, nhưng vẫn nhắc:
“Tinh thần lực của ta cấp bậc quá cao, ngươi có thể sẽ bị thương.”
“Nhưng chúng ta không phải có độ ghép đôi cực cao sao? Trong sách nói, chỉ cần ghép đôi đủ cao, xác suất bị thương sẽ rất nhỏ.”
Bạch Uyên đã quyết tâm, Tạ Hoài không thể lay chuyển, đành gật đầu:
“Vậy ngươi thử đi. Nhưng phải cẩn thận, chịu không nổi thì dừng lại ngay.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Bạch Uyên ngoan ngoãn đáp:
“Ta biết rồi.”
Mỗi dẫn đường đều được phát miễn phí một quyển sổ tay, ghi cách chải vuốt tinh thần lực cho lính gác.
Tuy tinh thần lực của Bạch Uyên thấp, nhưng cậu vẫn nắm rõ quy trình cơ bản.
“Ta nhớ trong sách nói, trước khi khai thông, phải ở một nơi khiến người ta thấy thoải mái thì mới đạt hiệu quả.”
Ánh mắt cậu dừng trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ:
“Thoạt nhìn cũng khá hợp.”
Tạ Hoài chú ý đến tầm mắt ấy, cong môi cười:
“Ngươi thích là được. Sau này ngươi còn phải ngủ ở đây rất nhiều năm.”
Nhìn gương mặt mang nụ cười hàm ý của y, Bạch Uyên đỏ mặt, bất đắc dĩ:
“Đến đây đi, ta giúp ngươi khai thông tinh thần lực.”
Phòng ngủ yên tĩnh. Trên giường, hai người nằm đối diện, nhắm mắt, như thể đã ngủ.
Bạch Uyên đang thử tiến vào không gian tinh thần của Tạ Hoài.
Thông thường, giữa lính gác và dẫn đường có độ ghép đôi cao, không gian tinh thần sẽ không quá chống cự dữ dội. Tuy Tạ Hoài không hề tấn công cậu, nhưng không gian của y lại có một lớp vỏ cực dày bao bọc bên ngoài, khó mà thâm nhập.
Không biết đã thử bao lần, Bạch Uyên mệt lả. Nhưng cuối cùng bức tường dày ấy cũng dần lỏng ra. Bất ngờ, một luồng ánh sáng trắng lóe lên, cậu bước vào một thế giới khác.
Trước mắt là cuồng phong gào thét, bão tuyết điên cuồng, đến đứng vững cũng gian nan.
Bao lần thử vừa rồi đã tiêu hao lượng lớn tinh thần lực, đầu óc cậu nặng trĩu, cơ thể rã rời chỉ muốn nghỉ.
“Ta có phải sắp bị chôn vùi trong tuyết rồi không…” Bạch Uyên lẩm bẩm.
Ngay trước khi ngất đi, một giọng nói trầm ổn vang bên tai:
“Vất vả rồi, nghỉ ngơi cho tốt.”
Lần nữa tỉnh lại, trời đã sáng. Bạch Uyên thử động đậy cơ thể mỏi rã rời, nhưng không thể. Lúc này cậu mới nhận ra bên hông có một cánh tay quấn lấy, sau lưng truyền đến hơi ấm rõ rệt.
Trong khoảnh khắc hiểu ra tư thế hai người, mặt Bạch Uyên đỏ bừng: …!!
Đây chẳng phải chưa kết hôn đã lên giường sao?
Cậu định thoát ra khỏi vòng tay kia, nhưng cánh tay ấy như khóa chặt, căn bản không thể động.
Thực ra Tạ Hoài đã tỉnh từ lâu. Y chăm chú nhìn dẫn đường nhỏ cố gắng “trốn”, nhưng cố ý không buông tay, hưởng thụ cảm giác có cậu trong ngực. Người kia mềm nhũn không còn chút sức lực, chỉ còn hơi thở phập phồng nhẹ.
Đến khi Bạch Uyên gần như buông xuôi, cánh tay kia mới chịu thả lỏng. Cậu vội quay lại, và bắt gặp cảnh tượng…
Quần áo nguyên soái đế quốc xộc xệch, cơ bụng lộ ra, lười biếng nằm đó, khóe môi mang cười.
Thấy cậu ngẩn người, Tạ Hoài khẽ hỏi:
“Cảm thấy thế nào, tinh thần lực có khôi phục chút nào không?”
“A… ta không sao.” Bạch Uyên nhớ lại cảm giác tối qua:
“Hình như cuối cùng ta đã thành công tiến vào không gian của ngươi.” Cậu gãi đầu, ngượng ngùng cười: “Chỉ là tinh thần lực không đủ nên mệt quá rồi ngủ mất.”
Tối qua, lần đầu Tạ Hoài nếm trải cảm giác có người bước vào không gian tinh thần của mình. Có lẽ vì “kẻ xâm nhập” kia hoàn toàn vô hại, nên bão tuyết bên trong cũng tự thu liễm, như sợ quấy nhiễu vị khách đặc biệt.
Nhưng Bạch Uyên quá yếu ớt, đi đứng cũng chẳng vững, như sắp bị tuyết vùi lấp.
Trong không gian, bão tuyết muốn ngừng lại vì cậu, nhưng tinh thần lực khổng lồ của y lại thúc đẩy nó cuồng bạo. Chúng rất luyến tiếc, song càng không nỡ để cậu tan rã trên nền tuyết.
Vậy là Bạch Uyên bị đưa ra khỏi không gian.
“Hay hôm nay để ta thử lại lần nữa? Ta thấy mình đã chạm được đến bí quyết.” Cậu nóng lòng muốn thử, “Dù tinh thần lực ta ít, nhưng chỉ cần vào được không gian của ngươi, ta có thể giúp chải vuốt.”
Giọng Tạ Hoài trầm xuống:
“Ngươi không sợ sao?”
Bạch Uyên nghiêng đầu:
“Sợ cái gì?”
“Ngươi đã thấy rồi, không gian của ta.” Nhớ đến cảnh bão tuyết cuồng bạo, Tạ Hoài cười tự giễu: “Hôm qua ngươi mới chạm đến phần ngoài. Càng đi sâu, chỉ càng dữ dội hơn.”
Y như tự kết án cho chính mình:
“Không được.”
“Cơn bão tuyết ấy… sẽ không bao giờ ngừng lại.”
Bạch Uyên thoáng nghĩ, có lẽ y đang mất kiểm soát.
Nhận ra cảm xúc mình bất ổn, Tạ Hoài lập tức xuống giường:
“Xin lỗi, ta đi trước. Ngươi cứ nghỉ ngơi ở đây.”
Nguyên soái cường đại này đang gánh chịu thống khổ cực đoan. Y sợ sẽ dọa cậu, nên chỉ muốn rời đi thật nhanh, tìm chỗ để phát tiết tinh thần lực bạo loạn.
Ngay khoảnh khắc ấy, một thân hình ấm áp từ sau lưng ôm chặt lấy y.
“Nếu ngươi đi rồi, ta biết làm sao?” Vòng tay siết chặt thêm, “Đã đồng ý kết hôn với ngươi, ta nhất định sẽ cố gắng giúp ngươi ổn định tinh thần lực.”
“Dẫn đường của ngươi ở ngay đây, ngươi còn định chạy đi đâu?”
Thấy y không bước nữa, Bạch Uyên vội thả tinh thần lực, lại lần nữa tiến vào không gian.
Lần này thuận lợi hơn nhiều. Nhưng gió tuyết càng thêm dữ dội, gió gào tuyết cuốn đến nỗi không mở nổi mắt.
Cậu cố gắng đứng vững, thả ra xúc tua tinh thần, tìm cách trấn an dòng tinh thần lực hỗn loạn.
Khi xúc tua tinh thần của dẫn đường chạm vào tinh thần lực lính gác, chúng giao hòa. Ngay khoảnh khắc đó, tuyết và lửa va chạm, bùng phát thành luồng khí ấm áp, dịu dàng xoa dịu từng tấc đất khô cằn.
Nhưng lửa vẫn chỉ là lửa, quá mong manh. Trước cơn bão tuyết mênh mông, nó dốc toàn lực, nhưng chỉ khơi lên được một gợn sóng nhỏ nhoi.
Bạch Uyên kiệt sức. Cậu thấy tinh thần lực mình vẫn cố gắng lao về phía trước, rồi cuối cùng sợi dây kết nối đứt đoạn, mất đi nguồn lực.
Giờ đây, đến sức thoát ra khỏi không gian, cậu cũng chẳng còn.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.