2.376 chữ · ~16 phút đọc
Đêm đã khuya. Không gian trong xe dần trở nên ấm áp.
Khi nói ra những lời ấy, Chu Tễ Hòa cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay người đàn ông bất chợt tăng lên.
Hơi nóng lan tràn, quấn quýt. Ánh mắt anh cũng trở nên nóng bỏng hơn.
Cô mất tự nhiên quay đầu nhìn sang chỗ khác, giọng nói cũng nhuốm vài phần ngượng ngùng: “Sao anh không nói gì?”
Ánh mắt Úc Cẩn Nam từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi người cô.
Nghe cô nhắc nhở, anh mới chậm rãi lên tiếng: “Anh muốn quan sát thêm một chút.”
“Quan sát cái gì?”
“Biểu cảm của em lúc nói thích và để tâm.”
Chủ đề chẳng biết từ lúc nào đã bị kéo vào bầu không khí mập mờ ám muội.
Chu Tễ Hòa dùng móng tay khẽ cào lòng bàn tay anh, không nhịn được mà nhấn mạnh: “Này, đó hoàn toàn không phải trọng điểm được không?”
“Ừ.” Úc Cẩn Nam thuận theo lời cô: “Đó không phải trọng điểm. Vậy trọng điểm là chuyện em ghen sao?”
Nghe cuộc đối thoại ngày càng lệch hướng, Chu Tễ Hòa vừa xấu hổ vừa bực bội, âm lượng bất giác tăng lên: “Anh chỉ biết bắt nạt em thôi. Em không tin anh thật sự không hiểu trọng điểm là gì.”
Thấy chú mèo nhỏ sắp giương vuốt, Úc Cẩn Nam không trêu cô nữa.
Anh nghiêng người cài dây an toàn cho cô, sau đó thong thả khởi động xe, chậm rãi rời khỏi chỗ đỗ. Vừa xoay vô lăng, anh vừa hỏi: “Là cái tên nào?”
Chu Tễ Hòa do dự vài giây trong lòng, cuối cùng vẫn không nói thẳng hai chữ ấy ra.
Cô không muốn anh nghĩ mình nhỏ nhen đến mức cứ bám mãi chuyện tình cảm trong quá khứ của anh.
Nhưng nếu không nói, người khó chịu vẫn là chính cô.
Nghĩ một lúc, cô làm như vô tình nói: “Dạo trước em có mua vài món của thương hiệu ‘Nặc Lai’. Dùng thử mấy ngày thấy khá tốt. Định vị khách hàng cũng rất chính xác.”
Đối với đề tài nhảy vọt của cô, Úc Cẩn Nam chẳng hề thấy kỳ lạ. Anh bình thản tiếp lời: “Muốn gì thì nói với anh. Anh bảo người mang qua cho em.”
“Không cần.” Chu Tễ Hòa lắc đầu: “Em chỉ tò mò, sao lúc đó anh lại nhắm tới nhóm phụ nữ trẻ đang đi làm?”
“Lúc ấy không có suy nghĩ đặc biệt gì. Chỉ vừa hay lấp vào khoảng trống của thị trường thôi.”
“Vậy còn cái tên ‘Nặc Lai’ thì sao?”
Tựa như từng phát đạn liên tiếp bắn trúng hồng tâm.
Giọng cô rất bình tĩnh, nhưng trong lòng đã tự diễn ra một trận binh hoang mã loạn.
Gương mặt Úc Cẩn Nam vẫn không gợn sóng, anh vẫn chăm chú lái xe.
Kết hợp những câu hỏi vừa rồi của cô, trong lòng đã đoán được đại khái.
Khóe môi anh khẽ cong lên, giọng điệu mơ hồ như có như không: “Được đặt vì một người. Xem như một loại kỷ niệm.”
Thời cơ vẫn chưa đủ chín muồi.
Úc Cẩn Nam không nói rõ, dường như cũng không định nói rõ quá sớm.
Anh hiểu hơn bất kỳ ai rằng nếu người yêu ít hơn biết được toàn bộ câu chuyện năm xưa, điều đó chỉ khiến cô thêm áp lực và phiền não.
Nhưng Chu Tễ Hòa đâu biết được những suy tính ấy.
Khoảnh khắc cảm tính lấn át lý trí, cô thậm chí muốn vùng vẫy thoát khỏi vũng lầy này.
Đáng tiếc, người trong cuộc mãi chẳng nhìn rõ.
Nếu là người ngoài cuộcm có lẽ cô sẽ thấy đây là một chuyện vô cùng lãng mạn.
Hoặc có lẽ, đối với anh và Hứa Nặc, đó là bí mật chỉ thuộc về riêng hai người. Còn cô từ đầu đến cuối chỉ là một kẻ đứng ngoài quan sát.
Sự chua xót bất giác dâng lên, Chu Tễ Hòa cố nén cảm giác ghen tuông: “Vì một người… Một người phụ nữ sao?”
“Ừ.”
“Em hiểu rồi.” Giọng cô kéo dài, lạnh nhạt: “Xem ra em thật sự nên ghen một chút. Không ngờ chuyện phong lưu năm xưa của anh Úc cũng phong phú ghê.”
Khó chịu thì vẫn là khó chịu. Nếu trong lòng không thoải mái, cô nhất định sẽ quang minh chính đại nói ra.
Cô vẫn tùy hứng như trước. Sự kiêu hãnh ăn sâu trong xương cốt vẫn không thể khiến Chu Tễ Hòa bình tâm. Đặc biệt là trước mặt Úc Cẩn Nam, dường như cô chưa bao giờ học được cách che giấu cảm xúc của mình.
Cô vốn nghĩ anh sẽ không nói thêm gì nữa, bản thân cô cũng không định tiếp tục chủ đề này, liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thẫn thờ ngắm những ánh đèn đêm lướt qua thật nhanh.
Vài phút sau, Úc Cẩn Nam giảm tốc độ.
Nhân lúc chờ đèn đỏ, anh quay sang nhìn cô, trong đáy mắt là sự nghiêm túc chưa từng che giấu.
“Không có gì phong phú cả.” Anh nói.
Chu Tễ Hòa ngẩn người: “Gì cơ?”
“Không chỉ không phong phú. Mà từ đầu đến cuối đều rất đơn giản.”
Biết anh đang giải thích cho mình, Chu Tễ Hòa bỗng thấy hơi luống cuống.
Rõ ràng anh không cần phải thành khẩn đến vậy, nhưng anh vẫn trân trọng từng lời cô nói.
Nghĩ tới đó, giọng cô mềm đi, cuối cùng cũng mở cánh cửa lòng đã đóng kín từ lâu.
“Hôm em đến nhà anh cho cá ăn, em gặp Diêu Ngữ Nặc. Cô ấy kể cho em nghe vài chuyện về anh. Em biết cô ấy chỉ muốn khiến em khó chịu thôi, rất nhiều lời chắc chắn đã bị thêm mắm dặm muối. Nhưng mà Úc Cẩn Nam, em phát hiện chỉ cần liên quan tới anh, em không thể rộng lượng như em từng nghĩ. Trước đây em vốn không như vậy.”
Dù là trước kia hay bây giờ, cô chưa từng để tâm những chuyện như thế.
Thứ miễn cưỡng có được thì không cần. Thứ không thuộc về mình lại càng chẳng thèm tranh.
Làm sao có chuyện hao tâm tổn trí vòng vo dò hỏi chỉ vì muốn ghép nối vài manh mối ít ỏi để chứng minh điều gì đó.
Vừa dứt lời, Chu Tễ Hòa khẽ nâng mắt, lặng lẽ quan sát biểu cảm của người đàn ông bên cạnh.
Phát hiện ánh nhìn nóng bỏng của anh đang khóa chặt lấy cô, cô hơi sững sờ, rồi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt sâu thẳm ấy.
“Nặc Nặc.” Giọng anh trong trẻo, trầm thấp và chậm rãi: “Những điều nghe được từ miệng người khác chưa chắc đã là sự thật.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
“Em đâu phải không biết.” Chu Tễ Hòa cố tỏ ra nhẹ nhõm: “Thôi bỏ đi. Thật ra em cũng không để tâm đến thế. Anh cứ xem như em đang đùa…”
Chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra, cô chợt nghe anh nói:
“Những chuyện quá khứ có liên quan đến anh, từ trước đến nay chỉ có một mình em.”
Chu Tễ Hòa hoàn toàn sững người. Còn chưa kịp suy nghĩ, khóe mắt đã thoáng thấy đèn xanh phía trước bất ngờ bật sáng.
Xe lại tiếp tục lăn bánh.
Úc Cẩn Nam cụp mắt nhìn con đường phía trước, đôi môi mỏng khẽ hé: “Nếu cuối tuần có thời gian, đi gặp một người cùng anh.”
Vẫn chưa hoàn hồn sau những lời anh vừa nói, Chu Tễ Hòa theo bản năng hỏi: “Gặp ai?”
“Hứa Nặc.”
—
Ăn tối xong.
Chu Tễ Hòa kéo tấm thảm yoga vừa mua tạm ở cửa hàng tiện lợi ra phòng khách, định quay một đoạn video phân tích động tác múa để gửi vào nhóm học sinh.
Mới khởi động được vài động tác, cơ thể đã truyền đến cảm giác khó chịu mơ hồ, khiến cô tạm thời dừng lại.
Cô đưa tay xoa bụng.
Rõ ràng đã ăn đủ no, vậy mà tay nghề nấu nướng của ai đó lại quá xuất sắc, khiến cô không nhịn được ăn thêm vài miếng. Đến cuối cùng còn bị ép uống thêm một bát lê hầm.
Vị giác được thỏa mãn, nhưng lúc này lại no đến mức chẳng muốn đứng thẳng người.
Chu Tễ Hòa đá tấm thảm yoga sang một bên, định để lát nữa mới quay tiếp.
Tự suy nghĩ vài giây, cô lại kéo nó về, quyết định làm một hơi cho xong việc.
Một bản nhạc kết thúc.
Vừa nhấn nút dừng quay, khóe mắt cô đã bắt gặp cửa thư phòng đột nhiên mở ra.
Úc Cẩn Nam tắt cuộc họp qua điện thoại, sau đó nhấc chân bước về phía cô.
Anh cúi mắt nhìn tấm thảm dưới đất: “Đang làm gì vậy?”
“Quay lại nội dung mới học hôm nay cho học sinh.” Cô đáp: “Anh làm việc xong rồi à?”
“Chưa.”
Đang nói, Úc Cẩn Nam đã kéo cô vào lòng, hai tay vòng quanh eo và lưng cô. Anh cọ nhẹ bên tai cô, giọng nói mang theo chút mê hoặc: “Có muốn vào thư phòng ngồi với anh không?”
Chu Tễ Hòa hơi ngẩng đầu nhìn anh, nở nụ cười quyến rũ: “Anh có phải trẻ con đâu, làm việc còn cần người ở bên cạnh.”
Tâm trạng anh dường như rất tốt, khóe môi luôn mang theo nét cười nhàn nhạt.
Cũng chẳng đợi cô đồng ý, anh đã nắm cổ tay cô dẫn vào thư phòng.
Sau khi sắp xếp cho cô ngồi xuống chiếc ghế sofa cách đó không xa, Úc Cẩn Nam quay lại ngồi sau bàn làm việc.
“Trong tủ có laptop để không. Muốn xem phim thì tự lấy.”
“Em không muốn xem phim lắm.” Chu Tễ Hòa lắc đầu: “Em muốn đọc truyện tranh hoặc tiểu thuyết. Trên giá sách anh có không?”
“Không có. Chỉ có sách chuyên ngành thôi.”
“Vậy thôi, đọc chắc em ngủ mất.”
Nhàm chán, Chu Tễ Hòa bắt đầu quan sát xung quanh. Phong cách bài trí thiên về tông lạnh, nhưng vẫn rất nhã nhặn, gần như giống hệt phong cách của Úc Cẩn Nam.
Ánh mắt cô bất giác dừng lại trên người đàn ông đang ngồi trước màn hình máy tính, không ngừng gõ bàn phím.
Áo sơ mi đen, cổ áo hơi buông lỏng, xương quai xanh sắc nét, sống mũi đeo cặp kính gọng vàng mảnh. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, anh trông dịu dàng hơn vài phần.
Cô vốn biết ngoại hình của anh rất thu hút. Không ngờ lúc làm việc nghiêm túc lại càng mê người hơn.
Chu Tễ Hòa chống cằm nhìn anh rất lâu, hoàn toàn quên mất trò chơi trên điện thoại vẫn đang chơi dở.
“Nặc Nặc.”
Giữa không gian yên tĩnh, người đàn ông đột nhiên lên tiếng, ánh mắt vẫn không rời màn hình.
Chu Tễ Hòa giật mình: “Hả?”
“Nếu em còn nhìn anh bằng ánh mắt đó nữa. Anh không làm việc tiếp được đâu.”
“…”
Bị anh nhắc thẳng như vậy, Chu Tễ Hòa vẫn thấy hơi ngượng.
Nhưng cảm giác ngượng ngùng chỉ thoáng qua rồi biến mất, ánh mắt quan sát ngược lại càng thêm táo bạo.
Nhìn thêm một lúc, cô chợt nảy ra ý tưởng. Nhớ ra thời khóa biểu tuần sau vẫn chưa sắp xếp, cô cúi đầu nghịch điện thoại vài cái rồi ngẩng lên nhìn anh.
“Úc Cẩn Nam, em cần giấy với bút.”
Tốc độ gõ phím của anh vẫn đều đặn. Anh nhàn nhạt đáp: “Tự qua đây lấy.”
Chu Tễ Hòa cũng chẳng khách sáo. Cô tiện tay ném điện thoại sang một bên rồi đứng dậy đi tới.
Cô cầm tờ giấy trắng đặt ở góc bàn lên, đang định lấy cây bút đen trong ống cắm bút thì vô tình ngẩng đầu.
Ngay lúc ấy, cô nhìn thấy chiếc khung ảnh gỗ đặt bên trên.
Logo của “Nặc Lai”, và những chữ “Nặc” viết tay chi chít.
Đủ bắt mắt. Đủ tạo nên cú sốc về thị giác lẫn tâm lý.
Vài giây sau, Chu Tễ Hòa cụp mắt xuống, che đi cảm xúc khác thường sắp tràn ra ngoài.
Cô đang định bước đi thì cổ tay đột nhiên bị siết lại. Đến khi hoàn hồn, cô đã ngồi trên đùi người đàn ông, trong tay vẫn còn cầm tờ giấy.
Cô khẽ kêu lên một tiếng. Tờ giấy trong tay rơi xuống sàn, phát ra âm thanh rất nhẹ.
Qua hai lớp vải mỏng, cô có thể cảm nhận rõ nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể đối phương.
Đầu óc trống rỗng trong giây lát. Sự chú ý dành cho chiếc khung ảnh cũng gần như bị phân tán.
Chu Tễ Hòa khẽ th* d*c: “Làm gì vậy? Chẳng phải anh đang làm việc sao?”
“Em cứ nhìn anh như vậy. Anh còn tâm trạng đâu mà làm việc.”
Nụ hôn của người đàn ông khẽ rơi nơi gần xương quai xanh của cô, rồi chậm rãi dời lên phía trên, dừng lại bên môi.
“Nặc Nặc. Có lẽ anh đã đánh giá quá cao sự tự chủ của mình.”
Những cử chỉ thân mật khiến người ta bất giác run nhẹ. Dây váy trắng chẳng biết từ lúc nào đã trượt xuống hai bên vai, để lộ khoảng da trắng mịn rộng lớn.
Ánh trăng sáng trong. Gió đêm dịu dàng. Cành liễu vốn lặng yên từ lâu khẽ lay động, mang theo hơi thở x**n t*nh nồng đượm.
Rõ ràng đang là giữa mùa hạ, màn đêm dịu mát kéo dài.
Tiếng ve rơi vào tai, từng chút một khuấy động mặt nước vốn yên ả. Thứ lay động dữ dội đâu chỉ có cảnh vật.
Giữa lúc tâm trí rối bời, cô nghe thấy anh nói: “Ngoan. Giúp anh tháo kính xuống.”
Hết chương 36
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chửng Cứu Bá Đạo Tổng Tài
215 ch
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
279 ch
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê (FULL)
914 ch
Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn
141 ch
Tôi Nổi Điên Ở Tiểu Thuyết Tương Lai Ngược Thụ
35 ch
Truyện Ở Rể - Tiêu Lâm
385 ch
Pháo Hôi Xinh Đẹp
46 ch
Mục Tiêu 10 Tỷ
53 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.