614 chữ · ~5 phút đọc
Chương 235
Hứa Tịnh Nhi quả thực không muốn chịu tội, nhưng cô Lâm vẫn đang kiên nhẫn nhòm ngó qua khe cửa. Đôi mắt kia vừa to vừa tròn, khiến cô nhớ đến bài hát chủ đề trong phim Cảnh Sát Mèo Đen: Đôi mắt tròn to như chuông đồng…
Hứa Tịnh Nhi chỉ đành đứng dậy, lần này cô không đến gần Cố Khiết Thần như vậy nữa, chỉ giơ tay ra vỗ vào mặt anh không chút dịu dàng: “Cố Khiết Thần… anh còn sống không vậy? Khụ, tỉnh lại đi… về phòng mà ngủ”.
Chờ anh về phòng, cô Lâm không nhìn thấy nữa, cô sẽ để mặc anh nằm dưới sàn nhà cả đêm.
Đôi mắt đen của Cố Khiết Thần đảo một cách khó khăn và chậm rãi, đáy mắt tỏ vẻ mê man, dường như đang nhìn cô, lại dường như không có tiêu cự. Chỉ là lần này anh giơ tay, không phải để đẩy cô, mà là áp lên bàn tay đã vả mặt anh của cô.
Môi anh mấp máy, thì thầm gì đó, tiếng quá nhỏ nên Hứa Tịnh Nhi phải ghé lại gần để nghe. Chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh nói từng chữ: “Cô rất giống một người…”
Giống một người? Ai vậy?
Hứa Tịnh Nhi nghĩ như vậy, bất giác buột miệng hỏi.
Cố Khiết Thần ông nói gà bà nói vịt: “Tiều hồ ly của tôi…”
Tiểu hồ ly là cái quái gì?
Đây là lần đầu tiên Hứa Tịnh Nhi thấy Cố Khiết Thần uống say đến như vậy, ăn nói lung tung lộn xộn, không có tý logic nào. Cũng phải, một con ma men thì cô có thể hy vọng anh tư duy rõ ràng được sao?
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Cô ấy biến mất rồi, cô có thể giúp tôi nói với cô ấy…”, giọng nói của Cố Khiết Thần bỗng dưng trầm xuống, giống như một con dã thú bị thương, phát ra tiếng kêu ai oán bi thương: “Tôi đang chờ cô ấy không?”.
Cô ấy này rốt cuộc là người hay là tiểu hồ ly vậy? Người anh muốn đợi là người hay là tiểu hồ ly?
Hứa Tịnh Nhi bị lời nói của anh quay như chong chóng, đầu óc cũng loạn lên. Cô rất buồn ngủ, không muốn chơi trò đoán mò với anh nữa, nhanh chóng đưa anh về phòng. Cô muốn ngủ tiếp!
Hứa Tịnh Nhi khó khăn rút bàn tay mình khỏi bàn tay anh, đứng dậy đến phòng bếp, lấy sữa tươi trong tủ lạnh ra, rót một cốc rồi cầm về sô pha.
Cô ngồi xổm bên cạnh sô pha, giọng nói nhẹ nhàng hơn một chút, nói: “Cố Khiết Thần, uống cốc sữa giải rượu đi, uống xong thì về phòng ngủ”.
Được lắm, uống say như con lợn chết, mà còn ngửi ra được sữa này không có mùi vị… Nhưng cô không biết Cố Khiết Thần lại không thích uống sữa tươi.
Ở nhà chỉ có sữa tươi, cô cũng không thể biến ra thứ gì có vị ngọt, chỉ có thể mặt không đổi sắc nói: “Anh nhớ nhầm rồi, sữa này có vị đấy, vị ngọt, ai lừa anh là chó”.
Cố Khiết Thần nửa tin nửa ngờ nhìn chằm chằm cô mười mấy giây, rối mới uống ngụm sữa trên tay cô. Sau đó, anh dứt khoát đẩy tay Hứa Tịnh Nhi ra, trừng mắt nhìn cô đầy tức giận: “Cô lừa tôi!”.
Hứa Tịnh Nhi không hề có cảm giác chột dạ chớp chớp mắt, lừa anh đấy thì làm sao, anh có thể đứng dậy đánh tôi à?
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.