522 chữ · ~4 phút đọc
Gia đình Điền thị nghèo túng, mỗi dịp về nhà bà đều trộm mang theo một vài thứ về.
Bà cụ Dư nể mặt Dư Bội nên luôn nhẫn nhịn, ai bảo Dư Bội là cháu gái mà bà ta yêu thương nhất?Khi sinh con gái ra, Điền thị vốn đã nản lòng nhụt chí, nhưng không ngờ mẹ chồng lại yêu thương đứa con gái này một cách bất ngờ.
Địa vị của bà trong các chị em dâu cũng nhờ đó mà được nâng cao không ít.
Điền thị tiện tay cầm khăn Dư Dung tặng lau miệng cho Dư Bội.
Mắt bà cụ Dư rất tinh, bà ta đưa tay giật lấy ngay: “Con còn thừa tiền mua thứ này?”“Dạ không, dạ không.
Dung Dung nhà tam tẩu đã về rồi, đây là do Dung Dung tặng con và Bội Bội.
” Điền thị sợ hãi nói.
Bà cụ Dư nắm chặt chiếc khăn nọ trong tay và xem thật kỹ, càng nhìn càng thấy đây là một ý hay.
Dư Bội thì im lặng nhìn Điền thị.
Tướng mạo của Điền thị thanh tú xinh đẹp, gia đình lại rất đỗi khốn cùng.
Các cô nương trong loại thôn nghèo như thôn Thanh Khê của họ đều gả con gái cho nhau.
Bà gặp được ông năm Dư đầu tiên, lại hỏi thăm biết được gia cảnh nhà họ Dư giàu có, bèn trộm gạo nấu thành cơm với ông năm Dư.
Bà sinh ra Dư Bội sau khi gả vào được sáu tháng, không phải sinh non mà là sinh đủ tháng.
Dư Dung đặt khăn cưới của Dư Đào sang một bên, thầm nghĩ Dư Tùng đã ở lại nhà bạn của huynh ấy bao nhiêu ngày rồi, sao có thể tiếp tục như thế được? Đang suy nghĩ thì nàng trông thấy Dư Bội bước vào, chỉ vứt lại một câu “Bà gọi tỷ” đã chạy đi ngay.
Dư Dung cầm mấy chiếc mạt ngạch đã thêu xong đến đấy, nhân tiện sang cách vách gọi Trương thị.
Trương thị cũng không sợ bà cụ Dư, trên đường đi Trương thị còn dặn dò Dư Dung: “Thường ngày bà của con rất khó tính, con cũng đừng sợ bà ấy, càng mềm yếu bà ấy càng ức hiếp.
”“Vợ lão tam, ngươi và Dung Dung đến rồi à?” Bà cụ Dư hiếm khi có thái độ hiền lành.
Trương thị bèn đáp: “Dạ, nương bảo Bội Bội gọi chúng con đến, bọn con còn dự định hỏi thêm ít câu nhưng con nhóc Bội Bội này lại chạy mất.
Nương tìm bọn con có chuyện gì?”Bà cụ Dư cười nói: “Đương nhiên là vì nghe nói Dung Dung trở về rồi, cũng trách nhà chúng ta quá lớn, Dung Dung về rồi ta cũng không biết.
”Bà ta vừa nói vừa kéo Dư Dung đến cạnh người: “Trông châu tròn ngọc sáng làm sao, ta vừa xem đã thấy con thêu rất đẹp, ngày thường ta sẽ bảo đại cô của con lưu ý hơn, cũng giúp gia đình tăng thêm ít tiền vào.
”.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Thần Khúc
1.789 ch

Việt Hùng Diễn Nghĩa - Tiểu Lão Nhân
155 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.