2.695 chữ · ~18 phút đọc
"Phụt!”
Đứng canh bên ngoài phòng cấp cứu, Trần Phi liên tục nhổ nước miếng vào thùng rác. Lúc nãy Tống Sâm bất thình lình phát bệnh tim, trong lúc cấp cứu cậu đã phải hô hấp nhân tạo cho gã. Mạng người là trên hết, lúc dầu sôi lửa bỏng chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, giờ bình tâm lại cậu cứ cảm giác trong miệng còn vương vất cái mùi buồn nôn khó tả.
Triệu Bình Sinh chạy ra cửa hàng tạp hóa mua nước súc miệng cho cậu, vừa đi ra thì gặp ngay Trần Huệ đang hớt hải bước xuống từ taxi. Hắn vội vàng đón lấy: “Chị-“
“Người đâu rồi? Lão Tống người đâu rồi?”
Sắc mặt Trần Huệ trắng bệch, vành mắt đỏ hoe, đuôi mày chị có một vết sẹo cũ, lúc lo lắng cơ mặt căng lên làm vết sẹo lộ rõ. Nhìn chị sốt sắng như vậy, Triệu Bình Sinh biết rằng tình cảnh của Trần Phi lúc này hơi khó xử…”Một ngày là vợ chồng, trăm đêm mang ơn nghĩa”, dù Tống Sâm có ngoại tình thì đó cũng là người đầu ấp tay gối với chị suốt 20 năm, nói buông là buông là chuyện không dễ.
Quả nhiên khi nghe bác sĩ nói Tống Sâm tạm thời giữ được mạng sống, Trần Huệ vừa bước ra khỏi phòng cấp cứu đã trút hết sự lo âu và sợ hãi lên đầu cậu em trai: “Mày chạy theo xem náo nhiệt cái gì hả? Mày phải ép chết người ta mày mới sướng lòng đúng không?”
Đối mặt với sự chỉ trích của chị gái, Trần Phi chỉ biết cúi đầu, không nói một lời. Triệu Bình Sinh thấy vậy liền kéo Trần Huệ sang một bên, đưa chai nước khoáng mới mua qua, ôn tồn khuyên nhủ: “Chị ơi, chị bình tĩnh đã. Không phải người đã bình an rồi sao? Chị ngồi xuống đi, đây, uống miếng nước đã.”
Trần Huệ không nhận nước, chị quay mặt đi th* d*c, bờ vai run lên bần bật.
Thấy chị kiên quyết từ chối, Triệu Bình Sinh buông tay, thở dài: “Chị, lời em nói có thể chị không muốn nghe nhưng mà…Trần Phi cũng vì thương chị mới đi…Cậu ấy không nuốt trôi cơn giận này thay chị.”
“Chị biết! Nhưng cái tính của nó chị còn lạ gì nữa, sao chị dám để nó đi làm càn? Chị đã dặn đi dặn lại bố mẹ đừng nói cho nó biết, ai ngờ…” Nói đoạn, Trần Huệ cau mày, nước mắt rơi lã chã, “Lão Tống có lỗi với chị…nhưng dù sao anh ta cũng là bố của Đá, Trần Phi mà ép chết anh ta thật thì sau này Đá còn có thể nhận người cậu này không? Lỡ như bên nhà họ Tống làm ầm lên, nó có mặc nổi bộ cảnh phục này không? Nó mới 40 tuổi, nửa đời sau định sống thế nào?”
Nghe đến đây, Triệu Bình Sinh bỗng thấy mình vừa rồi thật hẹp hòi. Không chỉ lo cho Tống Sâm mà Trần Huệ còn lo cho chính Trần Phi nữa. Chẳng trách Trần Phi vừa nghe tin anh rể ngoại tình đã nổi trận lôi đình, không cho đối phương một đấm là không chịu được. Người chị thấu tình đạt lý như thế này đúng là xứng đáng để cậu bảo vệ.
“Bình Sinh à, cậu với em chị quen biết nhau bao lâu rồi, đã thấy chị nổi giận với nó chưa?” Trần Huệ càng nói càng uất ức, nước mắt cứ rơi, “Chị biết nó cũng không dễ dàng gì, lúc bố phẫu thuật nó không có thời gian túc trực, chị là con gái nên không tiện tắm rửa cho ông ấy. Chính lão Tống là người ở bên giường bệnh ròng rã nửa tháng trời, ngày đêm hầu hạ…Phải, lão Tống có lỗi với chị, chị không muốn sống với anh ta nữa, nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Cậu nghĩ đi, nếu anh ta bị em chị ép chết thật, thì cái tâm này của chị, chị…-“
“Chị, chị ngồi xuống nghỉ một lát đi.”
Thấy Trần Huệ khóc không thành tiếng, Triệu Bình Sinh vội đỡ chị ngồi xuống chiếc ghế nhựa rồi ngồi xổm xuống nhẹ giọng an ủi: “Em biết mọi người đều vì tốt cho nhau thôi. Suy cho cùng chuyện này là tại em, em đã không ngăn được cậu ấy. Chị đừng khóc nữa, người không sao là tốt rồi…Với lại bệnh nhồi máu cơ tim này…dù Trần Phi không đến thì cũng khó nói trước được điều gì. Biết đâu cậu ấy đi chuyến này lại là chuyện tốt, nếu không cứ để mặc anh ta ở đó chờ người khác phát hiện thì có khi anh rể đã…lạnh người rồi.”
Vừa nghe thế, sắc mặt Trần Huệ trầm xuống: “Đáng đời, cho chừa cái thói lăng nhăng với hồ ly tinh bên ngoài. Không thèm ngó lại xem mình bao nhiêu tuổi rồi!”
“…”
Triệu Bình Sinh nhất thời cứng họng. Hắn tự nhủ đúng là lòng người khó đoán, vừa mới khóc lóc thảm thiết đó mà nháy mắt cái đã muốn tay không xé xác tra nam rồi.
Lúc này Trần Phi từ bên cạnh lân la tiến lại, chọc chọc vai Triệu Bình Sinh, nhìn vào mắt hắn rồi nói: “Tào Hàn Quần giục hai đứa mình về kìa. Đang thiếu người, cậu ta sợ không rà soát xong trước giờ tan sở.”
“Hai đứa bận thì cứ đi đi, ở đây có chị rồi.” Trần Huệ lườm cậu em trai một cái sắc lẹm nhưng giọng đã bớt giận: “Nhớ ăn uống đúng giờ đấy, nhìn mày gầy rộc đi kìa.”
“Em biết rồi chị. Em đi đây, có việc gì chị gọi điện nhé.”
Nói xong, Trần Phi quay người bước ra khỏi sảnh cấp cứu. Lên xe, Triệu Bình Sinh thấy cậu ngồi vào ghế lái châm thuốc mà chưa vội nổ máy, liền hỏi: “Lão Tào giục rồi mà, sao chưa đi?”
“Lúc nãy cậu có thấy điện thoại của tôi kêu không?” Trần Phi hỏi ngược lại rồi thở ra một làn khói dài, “Chỉ là tôi không thể ở cạnh chị ấy lúc này thôi, tôi không chịu nổi khi thấy chị ấy khóc vì mình.”
Triệu Bình Sinh gật đầu đồng cảm, hắn trấn an: “Chị ấy không trách cậu thật đâu.”
“Ừ, tôi biết. Tống Sâm mà có mệnh hệ gì thật, chị tôi có bắt tôi đền mạng cũng được.” Nói đoạn, Trần Phi đưa tay kẹp điếu thuốc day nhẹ vào đuôi lông mày, đúng vị trí vết sẹo của Trần Huệ: “Tôi từng kể với cậu rồi nhỉ, vết sẹo của chị tôi là từ đâu mà có.”
“Cậu bảo hồi nhỏ cậu nghịch ngợm, vì che chắn cho đầu cậu mà chị đập đầu vào bếp gas.”
“Lúc đó trên bếp còn có một ấm nước đang sôi sùng sục, đổ hết xuống lưng chị tôi…Lúc đó tôi còn quá nhỏ, không nhớ được gì. Mãi đến năm kia, trước khi bố phẫu thuật mới nói với tôi, ẩn ý là nếu ông không qua khỏi thì hãy dành hết sự hiếu thảo đó cho chị gái. Sau này tôi năn nỉ mãi chị mới cho tôi xem vết sẹo trên lưng…chị không chịu…chỉ h-…hé mỗi cái cổ áo sau gáy ra một chút…”
Không biết do làn khói thuốc làm mắt cậu cay cay hay do nước mắt đang trực trào, cậu giơ tay sờ sờ phía sau lưng, giọng run run: “Lúc đó…tôi nghĩ…vết thương lớn thế kia…mà đổ hết lên đầu lên người mình thì…đm..chắc tôi không sống nổi đến bây giờ. Thật sự, tôi không thể nhìn chị ấy chịu uất ức được.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Im lặng vài giây, Triệu Bình Sinh gạt điếu thuốc sắp cháy hết trong tay Trần Phi vào gạt tàn rồi dang tay ôm cậu vào lòng, dùng sức xoa nhẹ tấm lưng đang run rẩy của đối phương. Hiếm khi hắn thấy Trần Phi khóc.
Thú thật, Triệu Bình Sinh thấy mình còn mau rơi nước mắt hơn Trần Phi, hắn vốn nhạy cảm, mỗi lần đi nhận diện thi thể cùng người nhà nạn nhân là lại sụt sùi, những lúc đó Trần Phi chỉ đứng im lặng bên cạnh. Nhưng đôi khi tuyến lệ của Trần Phi cũng rất mong manh, nhất là mỗi lần đi viếng nghĩa trang liệt sĩ, hôm sau thôi mắt cậu sẽ sưng húp cả lên.
Người mà hắn thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay quả thật là một người cực kỳ trọng tình trọng nghĩa.
Hơi nóng phả vào lớp vải trước ngực cùng nước mắt thấm đẫm khiến cảm xúc trên da thịt càng thêm rõ rệt, Triệu Bình Sinh dần cảm thấy xiêu lòng. Yết hầu khẽ chuyển động, hắn đỡ vai Trần Phi đẩy nhẹ ra, giả vờ trêu chọc: “Nhìn cậu kìa, lớn xác rồi mà mới bị chị gái mắng vài câu đã uất ức như thế này à?”
Hắn có thể nhẫn nhịn và đã quen với việc nhẫn nhịn, dù vô cùng khao khát được hôn lên khoé mắt ướt đẫm kia nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế lại.
“Tôi không uất ức, tôi chỉ đau lòng cho chị tôi thôi.” Trần Phi sụt sịt, nhíu mày hỏi nhỏ: “Có giấy không?”
Hắn rút trong túi ra một chiếc khăn tay sạch đưa cho cậu, Triệu Bình Sinh cúi nhìn vệt nước đang loang ra trước ngực áo mình, bất đắc dĩ thở dài: “Haizzz, tôi còn mỗi cái áo này sạch, thế mà lại bị cậu bôi đầy nước mũi lên rồi.”
Lời chưa dứt, bên cạnh đã vang lên tiếng hỉ mũi rột rẹt đến tận tâm can.
Trong khi nhóm Trần Phi xác minh danh tính nạn nhân, Hàn Định Giang và Lư Niệm Cửu cũng không nghỉ ngơi: Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy nguyên nhân tử vong là chấn thương sọ não, đốt sống cổ cũng bị gãy chí mạng. Tuy nhiên, vết gãy xương gần như không có phản ứng sự sống, cho thấy khả năng sau khi tử vong, nạn nhân bị lăn xuống cầu thang va chạm với tường dẫn đến gãy xương. Hàm lượng cồn trong máu lên tới 211 mg/100ml, vượt mức 80 mg theo tiêu chuẩn. Trên váy lưu lại DNA của nam giới, không có quan hệ huyết thống với nạn nhân. Dưới đế giày cao gót, ngoài bụi bẩn tại hiện trường thì còn phát hiện một loại chất liệu sợi cao cấp, Lư Niệm Cửu cho biết nó thường được dùng trong nội thất siêu xe, mẫu xe cụ thể vẫn cần thêm thời gian đối chiếu phân tích.
Trần Phi nhíu chặt mày, cầm xấp báo cáo dày cộm lật từ đầu đến cuối…vẫn chưa khẳng định được đây là giết người hay tai nạn.
Cậu cầm báo cáo xuống lầu tìm Hàn Định Giang, vừa xuống tầng hầm hai đã ngửi thấy mùi nước sát trùng lẫn với một mùi thơm nức mũi. Bước vào phòng, cậu thấy lão Hàn đang ôm hộp cơm ăn sủi cảo.
“Có đồ ngon mà không ới tôi? Làm người thế là không được nhé.” Trần Phi nhanh tay nhảy một miếng sủi cảo ném vào miệng. Ừm, nhân thịt cá, tươi thật!
Thấy cậu ăn một cái rồi định nhảy thêm cái nữa, Hàn Định Giang vội xoay người bảo vệ hộp cơm, than oai oái: “Lúc nãy Cục trưởng Tề và Chính uỷ Tần đã cướp của tôi bao nhiêu rồi, cậu để lại cho tôi một ít đi.”
“Muốn ăn thì về bảo vợ gói cho, đừng keo kiệt thế. Nào, cho xin cái nữa đi, càng ăn càng thèm.” Ngoại trừ sủi cao nhân hải sản do bà xã Hàn Pháp y làm, Trần Phi chưa bao giờ dám ăn cái gì ở phòng Pháp y cả, đến nước cũng không. Ai mà biết trong không khí có tàn tro cốt bay lơ lửng không chứ.
Kết quả là chỗ sủi cảo bị Trần Phi đánh chén mất một nửa, Hàn Định Giang khóc không ra nước mắt nhìn mấy cái còn lại, đành biến đau thương thành sức ăn, tống tất cả vào miệng chỉ trong hai ba miếng.
Thật sự không thể đấu lại đám người này. Trước kia anh mang 20 cái không đủ ăn, giờ mang tận 50 cái mà vẫn chẳng thấm tháp gì! Trước đó Cục trưởng Tề còn bảo đợi ông nghỉ hưu sẽ cùng vợ ra phố đi bộ đối diện sở cảnh sát mở quán sủi cảo, chỉ cần bán cho người quen thôi cũng đủ giàu to.
Vẫn còn hơi thèm thuồng, Trần Phi tặc lưỡi một cái rồi đập bản báo cáo lên bàn, hỏi: “Rốt cuộc là giết người hay tai nạn?”
“Khó nói, thật sự rất khó nói.” Cơm ăn chưa no, mặt Hàn Định Giang lộ rõ vẻ chán đời, “Dựa trên bằng chứng khám nghiệm, tôi chỉ có thể nói nạn nhân bị chấn thương nặng ở đầu trước, nhưng lúc đó chưa chết ngay mà bị xuất huyết màng cứng diện rộng trong thời gian ngắn, gây áp lực lên thân não làm ngừng tim. Sau đó trong quá trình lăn xuống cầu thang mới bị thương ở đốt sống cổ, lúc này thì cô ta đã tử vong rồi.”
Trần Phi chớp mắt, thắc mắc: “Vậy thì phải có người đẩy xuống chứ? Chết rồi thì sao tự lăn được?”
“Không nhất định.” Hàn Định Giang kéo một tờ giấy, nhanh tay phác thảo vài nét về tình huống mà nạn nhân có thể đã trải qua, “Cô ta có thể đã tử vong lúc đang ngồi gục ở bậc thang trên cùng, sau đó cái xác mềm ra, dưới tác động của trọng lực mà đổ nhào xuống cầu thang gây ra vết thương thứ hai. Theo suy đoán này, vệt máu chảy ngang mắt trên mặt cô ta cũng có lời giải thích hợp lý.”
Nói đoạn, Hàn Định Giang cúi đầu, diễn tả tư thế đầu của một người đã chết rũ rượi xuống. Ở tư thế mặt hướng xuống đất này, máu từ vết thương trên đầu chảy ra chắc chắn sẽ chảy ngang theo hướng song song với mắt. Nhìn bản phác thảo đầy kỹ năng hội họa rồi nhìn Hàn Định Giang đang tự lấy thân mình làm mẫu, chân mày đang nhíu của Trần Phi dần giãn ra.
“Nhưng tại sao bị thương mà không đi băng bó ngay?”
“Cô ta say mà, nồng độ cồn hơn hai trăm thì còn cảm giác đau đớn gì nữa.”
Trần Phi trầm ngâm một lúc rồi hỏi tiếp: “Tôi thấy trong báo cáo anh viết vết thương chí mạng không rõ nguồn gốc, loại này thường là do vật tày đánh vào?”
“Không loại trừ khả năng nạn nhân tự va đập. Lúc khám nghiệm tôi không tìm thấy mảnh vỡ nào có thể nhìn thấy được bằng mắt thường, phải đợi kết quả phân tích vết tích của lão Cửu đã.”
“Được rồi, tôi cứ tra theo manh mối hiện có trước.” Cuộn bản báo cáo lại, Trần Phi thở dài phiền muộn: “Haiz, lại phải thông báo cho người nhà đến nhận xác. Chết tiệt, cái việc chán ngấy nhất trên đời là đây.”
Hàn Định Giang cười đầy ẩn ý: “Chao ôi, cứ bảo Triệu Bình Sinh đi thông báo ấy, dù sao thì việc cậu không thích cũng đẩy cho cậu ta làm hết mà.”
“Thôi để cậu ta về nhà giặt quần áo, đến cái áo để mặc cũng không có nữa, không giặt thì c** tr*n đi làm à.”
Vừa nói, trong đầu Trần Phi bỗng hiện lên hình ảnh chiếc áo sơ mi cảnh phục của Triệu Bình Sinh bị mình khóc làm ướt sũng một mảng, tự nhiên thấy tai mình nóng bừng lên.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.